Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Xa Hoành Bảo

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 6

 Chương 6: Bút Tiên lại tới Nhìn thấy bộ dạng dữ tợn của Xa Hoành Bảo, tim tôi khẽ thắt lại. Tôi biết cậu ta đã trúng tà. Nụ cười của Lâm Mạch trong đoạn băng ghi hình trước khi nhảy lầu chết cũng y hệt như thế này, giống nhau như đúc, như thể được chiếu lại từ cùng một khuôn mẫu. Tôi hiểu rằng, thực ra đó không phải là cậu ta đang cười, mà là các cơ trên mặt đang co giật ngoài tầm kiểm soát. Cái gọi là trúng tà ở đây không phải kiểu “bị ma nhập”, mà là nhiễm phải một ít oán khí hoặc nhân quả nào đó, khiến người bị ma quỷ để mắt tới, rồi làm ra những chuyện ngay cả bản thân họ cũng không thể khống chế. Tôi nhìn buồng vệ sinh đầy hắc khí quấn quanh, biết oán niệm trên người Xa Hoành Bảo đã bị kích phát. Vừa rồi, dường như cậu ta đã định ép thẳng đầu mình chui vào đường ống của bồn cầu xổm. Thấy tôi bước vào, cậu ta lại chuyển sang muốn tấn công tôi. Xa Hoành Bảo là một thanh niên cao gầy. Ba năm cuộc sống trung học khô khan đã mài cậu ta thành một chàng trai yếu đuối, trông chẳng gi...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 5

 Chương 5: Lịch sử tái diễn, lời tiên tri Tôi có chút kinh ngạc. Thấy ánh mắt Dương Tử Tịch đã trong sáng trở lại, rõ ràng thần trí đã hồi phục, liền tò mò hỏi:“Cô có nhận ra chúng tôi không?” Dương Tử Tịch lắc đầu. Tuy đã tỉnh lại, nhưng dường như có một cảm xúc nào đó đang dẫn dắt cô ta. Cô nhìn chằm chằm vào tôi đang đứng bên cạnh sờ vết sẹo trên mặt, nói: “Tôi không quen các anh, nhưng người đó biết anh. Cô ấy bảo tôi chuyển một câu cho anh, rằng nợ thì phải trả, ai tới cũng vô dụng, nếu không đừng trách cô ấy.” Tôi nhận ra ánh mắt cô tuy sáng rõ nhưng vẫn có chút ngơ ngác, nhìn thẳng đờ đẫn. Tôi biết trong tiềm thức của cô đã bị một “người nào đó” cưỡng ép lưu lại một đoạn lời nhắn, giống như chiếc máy hát phát lại ghi âm, không thể tự chủ. Nghĩ một lát, tôi hỏi: “Người đó là ai?” Dương Tử Tịch đứng dậy, tiến lại gần tôi. Cô gái này tuy mới học năm nhất đại học, nhưng cơ thể phát triển rất đầy đặn. Ngực căng phồng, gần như sắp chạm tới trước mặt tôi. Cô đứng chân trần, nhón mũ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 25 - Chương 2

Chương 2: Hoạt động quỷ dị của câu lạc bộ Tham gia trò chơi Bút Tiên tổng cộng có sáu người. Vậy nên ý nghĩa của dòng chữ “4, 4, =, 2”, theo suy đoán của họ, chính là: Chết bốn người, còn lại hai người. Đó là suy đoán chung của năm sinh viên còn lại sau khi tận mắt chứng kiến thảm trạng của chủ tịch câu lạc bộ Lâm Mạch sau cú nhảy lầu. Suy đoán ấy giống như một con rắn độc, gặm nhấm tâm trí từng người đến phát điên, khiến ai nấy đều sợ hãi tột độ. Tuy nhiên, sau khi nhà trường và cảnh sát trích xuất camera giám sát hành lang, đồng thời tiến hành điều tra, kết luận cuối cùng được đưa ra là: Trong lúc mộng du, Lâm Mạch không cẩn thận bị ngã từ trên cao xuống. Vì chuyện này, nhà trường còn bỏ thêm một khoản tiền để lắp đặt lan can bảo hộ trên hàng rào phía trong tòa nhà, nhằm ngăn ngừa những sự việc tương tự tái diễn. Nhưng điều khiến người ta càng thêm kinh hãi là, bạn cùng phòng của Lâm Mạch lại âm thầm khẳng định: Trong suốt ba năm đại học, Lâm Mạch hoàn toàn không hề mắc chứng mộng du...