Những người đàn ông họ Liễu - 07
Cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ đông.
Thanh Hà vươn vai, từ trên giường bò dậy.
Anh Liễu đã đi làm, trong phòng ngủ đọng lại đầy mùi của đàn ông. Dù không có người thứ hai ở đây, Thanh Hà vẫn bất giác đỏ mặt.
Cậu mở cửa sổ, luồng không khí lạnh tràn vào trong phòng.
Thanh Hà vội bắt tay vào việc, lấy ga giường và vỏ chăn ra thay cái mới.
Bắt đầu kỳ nghỉ đông cũng chính là lúc đến ngày tổng vệ sinh.
Ừm, vẫn còn một chuyện khiến Thanh Hà phiền não... bài tập mà anh Thừa giao cho cậu.
“Hehe.” Trâu Thanh Hà đột nhiên một mình cười ngốc, vừa vỗ vào ngực mình vừa lẩm bẩm: “Cứ từng bước một mà làm, làm việc không được nôn nóng, càng không được có tâm lý sợ hãi.”
Chuông cửa vang lên.
Sẽ là ai nhỉ?
Bên ngoài cửa đứng một quân nhân trông không đoán được tuổi, dáng người tinh anh, có đôi lông mày rậm mắt to đặc trưng của đàn ông nhà họ Liễu, thậm chí ngũ quan còn nổi bật hơn cả anh Liễu, như được gọt giũa bằng dao.
“Có gì ăn không? Đói chết rồi.” Anh ta sải bước vào, tự nhiên như ở nhà mình, đặt ba lô lên bàn trà, vững vàng ngồi xuống sofa.
Trâu Thanh Hà chớp chớp mắt nhìn quân hàm một vạch hai sao trên vai anh ta mà không mở miệng hỏi. Nhìn ngũ quan và vóc dáng là biết ngay đàn ông nhà họ Liễu, không cần hỏi. Cậu quay lại bếp bận rộn, chẳng bao lâu đã bưng ra cho anh ta một bát sủi cảo thật to.
“Dưa muối. Có dưa muối không?” Anh ta cắn một cái, bị bỏng đầu lưỡi, không khỏi há to miệng thổi phù phù. Trâu Thanh Hà mỉm cười, đúng là người kỳ quặc.
Ăn ngấu nghiến xong bát sủi cảo, người đàn ông mặc quân phục lúc này mới nghiêm túc đánh giá Trâu Thanh Hà: “Cậu là ai?” Phải giải thích thân phận của mình trong căn nhà này thế nào đây? Trâu Thanh Hà lúng túng. “Còn anh là?”
“Tôi là anh tư của Liễu Hạ Khê. Vốn là đến tìm anh cả. Anh cả nói chị dâu dẫn cháu xuống phía Nam rồi, bảo tôi sang đây trước, anh ấy đi công tác, tối mới về. Buổi chiều các chú cũng sẽ đến. Anh cả bảo tôi nhắn lại với cậu: chuẩn bị đồ ăn đãi khách. Cậu là đầu bếp à? Trẻ thật, sủi cảo cũng ngon đấy. Sao cậu lại ở trong nhà của Hạ Khê?”
Trâu Thanh Hà trở nên bất an, lúc nãy khi phơi đồ trên sân thượng hình như có nghe loáng thoáng tiếng chuông điện thoại, nhưng khi xuống thì điện thoại đã im lặng từ lâu.
“Có bao nhiêu người đến?” Các chú? Anh Liễu có mấy người chú?
“Ba người chú, cộng thêm lính cần vụ của họ, còn có bốn người anh em họ nữa, với lại... tối đợi ông cụ tới. Ít nhất cũng phải hơn chục người.”
“Hả?!” Một gia đình đông thật!
“Chỗ đóng quân của tôi gần nhất, nên tới trước.” Người con trai thứ tư nhà họ Liễu, Liễu Kiêu Tuấn đứng dậy: “Tôi muốn tắm một cái, nói cho tôi biết quần áo của Hạ Khê để ở đâu.”
“À, em lấy cho anh.”
Trong lúc người con trai thứ tư nhà họ Liễu đi tắm, Liễu Hạ Khê bước vào nhà mình.
“Anh Liễu. Anh xin nghỉ rồi à?”
“Ừm.” Liễu Hạ Khê nhìn ba lô quân dụng trên bàn trà: “Anh tư tới trước rồi?”
“Vâng, anh ấy rất giống anh Liễu, nhìn là biết anh em.” Nghĩ đến người kia, Thanh Hà không khỏi bật cười.
Liễu Hạ Khê cũng khẽ cười: “Nếu không phải ông nội muốn tới, họ sẽ không cùng nhau đến Bắc Kinh đâu. Ông nội sắp nghỉ hưu rồi, quân đội có ba thành phố cho ông chọn nơi ở sau khi nghỉ: Bắc Kinh, Thượng Hải, Hàng Châu. Ông muốn đón năm mới ở Bắc Kinh, có lẽ sẽ ở nhà anh cả. Vốn dĩ có thể ở tứ hợp viện bên chỗ ba anh (trên hộ khẩu là ba anh, thực ra là chú ba của anh), nhưng giờ Quý Giai đang ở nhờ. Đêm giao thừa sẽ còn đông người hơn, thím này, cha mẹ, các chị dâu, các chị gái. Nếu em không muốn chạm mặt họ thì có thể sang chỗ anh ba ở một thời gian. Anh ba bị ông nội đuổi khỏi nhà, ông nội sẽ không tới chỗ anh ấy.”
“Nhiều khách thế này, anh Liễu một mình không xoay xở nổi đâu, em ở lại đây giúp anh. Tối em về ký túc xá ngủ là được, bên chỗ anh ba của anh có thể cho anh tư với mấy anh em họ ở mà. Anh để ông nội ở đây, còn các chú có thể ở nhà anh cả.”
Liễu Hạ Khê ôm chặt Thanh Hà: “Em phải chuẩn bị tâm lý. Anh định nói chuyện của chúng ta với ông nội. Đây sẽ là một cơn bão lớn. Dù chúng ta có thể tạm thời che giấu, thậm chí có thể giấu rất lâu, tiếp tục giả vờ sống trong không gian nhỏ của riêng mình. Nhưng anh không muốn đối xử với tình cảm của chúng ta bằng thái độ hời hợt như vậy. Bất kể cuối cùng gia đình nhìn nhận chuyện này thế nào, anh cũng không muốn tiếp tục giấu giếm. Em sẽ ủng hộ anh chứ? Anh cần em ở phía sau làm chỗ dựa cho anh.”
“Tất nhiên.” Trâu Thanh Hà ôm lại anh, lồng ngực rộng lớn kia hẳn có thể chứa hết mọi bất an của mình.
Đúng vậy, Trâu Thanh Hà đang bất an, vô cùng bất an. Sắp phải đối mặt với một “đội quân tinh nhuệ” toàn những người đàn ông nhà họ Liễu... một người bình thường nhỏ bé như cậu, không sợ là không thể.
Đến nước này rồi, bảo cậu rút đầu làm rùa cũng không thể.
“Các cậu đang làm cái gì thế?!” Liễu Kiêu Tuấn vừa từ phòng tắm đi ra, mặc đồ thường của Liễu Hạ Khê, tức giận nói: “Hai thằng đàn ông ôm ôm ấp ấp còn ra thể thống gì!”
“Anh tư. Để em giới thiệu, cậu ấy tên là Trâu Thanh Hà, là sinh viên năm nhất. Là người của em.” Liễu Hạ Khê kéo Thanh Hà ra phía sau, nhìn thẳng vào anh tư mình. Dù anh em họ không ở bên nhau nhiều, tình cảm không sâu đậm như với anh cả, nhưng suy cho cùng vẫn là anh ruột.
Liễu Kiêu Tuấn co chân, đá một cú về phía Liễu Hạ Khê: “Mày điên rồi à! Đang làm cái trò gì vậy!”
Liễu Hạ Khê không né. Anh không thể để Thanh Hà phía sau mình bị lộ ra trước cú đá của anh tư. Bụng chịu trọn một cú, đau đến mức anh không khỏi khom người xuống.
Người anh này tính cách có phần bộc trực, nóng nảy.
“Anh Liễu!” Trâu Thanh Hà lo lắng, lao ra chắn trước mặt Liễu Hạ Khê, trừng mắt với Liễu Kiêu Tuấn: “Sao anh có thể vô lý như vậy, tùy tiện đánh người!”
“Tránh ra!” Liễu Kiêu Tuấn vung tay gạt cậu sang một bên: “Liễu Hạ Khê, mày bị ma ám rồi. Hôm nay tao nhất định phải đánh cho mày tỉnh ra.”
“Cái anh này! Trả lại sủi cảo cho tôi!” Trâu Thanh Hà tức đến nói năng lộn xộn.
“Thằng nhóc này!” Dáng vẻ giương nanh múa vuốt, giống hệt một con chó ngốc nhỏ bảo vệ chủ.
Liễu Hạ Khê đứng vững lại, giọng dịu xuống: “Thanh Hà, em về phòng đi. Anh tư, anh muốn đánh thì cứ đánh, em sẽ không đánh trả. Trừ khi anh thật sự muốn đánh chết em.”
Liễu Kiêu Tuấn đột nhiên như quả bóng xì hơi, trở nên rất bất lực: “Gặp quỷ thật. Sao mày lại mắc cái tật này chứ. Đang yên đang lành sống tốt không muốn, lại hồ đồ như vậy.”
“Em yêu cậu ấy. Là em kéo cậu ấy vào cuộc sống của mình. Anh tư, anh đã từng yêu ai chưa?”
Đàn ông con trai mà yêu đương cái gì... thật ghê tởm! Liễu Kiêu Tuấn thích trường quân đội, thích cuộc sống trong quân doanh. Lớn từng này rồi, anh ta còn chưa từng có cơ hội yêu phụ nữ. Đàn ông so tài là võ nghệ, sức lực, kỹ năng bắn súng, ai lại như đàn bà mà đi bàn chuyện tình cảm của mình chứ? “Để ông nội biết chuyện này, tao xem mày làm thế nào. Ông thật sự sẽ đánh mày đến chết đấy.”
“Em sẽ tự mình nói với ông.”
“Đồ ngu! Mày muốn làm loạn thế nào thì tùy, tao lười quản chuyện của mày. Tao sang chỗ anh ba, đợi ông nội tới thì báo tao. Nghe anh cả nói, anh ấy ở gần đây.” Thật ra Liễu Kiêu Tuấn cũng không biết xử lý chuyện này thế nào, trong nhà có nhiều trưởng bối, cứ để họ ra mặt giải quyết. Anh bình tĩnh nghĩ lại... anh cả chắc chắn đã biết, anh ba cũng nhất định biết rồi, trước hết cứ xem họ nói gì. Bình thường anh quan tâm đến đứa em thứ sáu này quá ít, chỉ dùng nắm đấm dạy dỗ nó cũng không phải là cách.
Lấy chiếc áo khoác Liễu Hạ Khê đang treo xuống, anh ta ra cửa.
Lật áo của anh Liễu lên xem, vùng bụng không thấy vết tích gì: “Sao cứ động một chút là đá người vậy chứ.” Trâu Thanh Hà xót xa xoa bóp cho Liễu Hạ Khê. Liễu Hạ Khê nắm lấy cổ tay cậu, khẽ nói: “Đồ ngốc, đi lấy dầu thuốc cho anh.”
Liễu Thừa Bính lòng dạ bất an, cuộc họp mới diễn ra được một nửa mà anh chẳng nghe lọt được mấy câu.
“Liễu Hạ Khê quá không sáng suốt. Chuyện như thế này cần gì phải đối đầu trực diện? Đi đường vòng chẳng phải tốt hơn sao? Ông nội nổi giận lên thì ai cũng khó sống. Sao không để Trâu Thanh Hà tạm tránh đi một chút?” Anh có phần trách móc cậu em thứ sáu.
Buổi lễ đặt móng tổ chức ở Nam Ninh này, vốn dĩ anh không nhất thiết phải đích thân tới, chẳng qua là để tránh cuộc “chiến tranh” sắp xảy ra trong gia đình mà thôi, dù thấy có lỗi với hai người họ.
Nhưng, cho dù anh có ở đó cũng chẳng giúp được gì.
Trước đó anh đã gọi điện cho dì nhỏ, dì nhỏ bình tĩnh hơn anh: “Tiểu Khê nên tự mình gánh chịu con đường nó đã chọn. Nói ra cũng tốt, giấu giếm mãi rồi cũng có ngày bùng phát. Bây giờ ông cụ còn khỏe, chuyện này ông vẫn chịu đựng được. Lỡ như đợi đến lúc ông già yếu rồi lại bị Tiểu Khê chọc cho xuất huyết não thì không hay đâu.”
Lời của dì nhỏ.... có khi rất độc.
Liễu Trục Dương rất bực bội.
Dĩ nhiên không phải bực vì chuyện của Liễu Hạ Khê, anh căn bản không để tâm tới bên đó.
Sau khi Tề Ninh biến mất vài ngày, chuyện thuốc lá đã được anh giải quyết xong.
Nhưng cây “kẹo dính” này lại bám lấy anh.
Tối hôm kia, Tề Ninh với vẻ ngoài nho nhã lịch sự bước vào quán bar của anh. Thôi được thôi được, Liễu Trục Dương anh đây không phải người keo kiệt, mấy cân rượu trắng rẻ tiền vẫn có thể lấy ra (may mà người này gu không cao, không uống rượu Tây). Thật ra Liễu Trục Dương có hơi hối hận vì mình nhỏ nhen.... sớm biết thế đã không ác ý pha thêm vodka mạnh vào rượu trắng của anh ta. Kết quả là Tề Ninh say gục ngay trong quán bar. Không còn cách nào, đành gọi một chiếc xe định đưa hắn về. Nhưng khu ký túc xá Bộ Quốc phòng quản lý nghiêm ngặt, không vào được. Lúc đó Liễu Trục Dương mới hiểu mình xui xẻo, đành mang hắn về nhà mình.
Trên đường thì còn yên tĩnh, vừa về đến nhà tên say này đã bắt đầu nôn.
Đêm đó bị hành cho thảm hại khỏi phải nói.
Hôm qua hắn lì lợm không chịu đi, còn giục Liễu Trục Dương gọi đồ ăn ngoài.
Vốn đã ngủ không ngon, Liễu Trục Dương bốc hỏa cực lớn... kết quả hai người lại đánh nhau một trận. Trong cơn tức giận, Liễu Trục Dương quay về quán bar, tối ngủ luôn ở nhà một cô bạn gái mới quen.
Sáng sớm hôm nay anh về, cái tên họ Tề mặt dày này vẫn còn ở đó. Vừa nhìn thấy hắn, lửa giận của Liễu Trục Dương không sao hạ xuống được.
Tuy hắn như làm ảo thuật mà dọn dẹp nhà cửa trở nên sáng sủa sạch sẽ, nhưng lại tự tiện vứt đi một số đồ của Liễu Trục Dương (ví dụ như cả chục hộp bao cao su, đĩa phim A, sách A, v.v.), còn mở miệng dạy dỗ anh: “Đàn ông nên giữ mình trong sạch, thói xấu phải sửa.” “Tùy tiện như vậy không thấy có lỗi với con gái sao?” “Sớm muộn gì cậu cũng sẽ hối hận vì sự hoang đường hiện tại.”
Hắn là ai chứ? Dám dạy dỗ Liễu Trục Dương à? Con ruồi phiền phức này thật đáng ghét!
Liễu Kiêu Tuấn bấm chuông cửa một cách mạnh bạo. Người ra mở cửa là Tề Ninh, một tay còn cầm đá lạnh chườm mặt.
“Đàn ông...” Liễu Kiêu Tuấn không nhịn được lẩm bẩm trong lòng. Vừa bước vào nhà đã thấy người con trai thứ ba nhà họ Liễu, thở hổn hển, quần áo xộc xệch, toàn thân đầy vết bầm tím, nằm trên sofa.
“Trời ơi!” Liên tiếp bị mấy anh em làm cho sốc, Liễu Kiêu Tuấn quay người bỏ đi ngay.
“Hắn là ai vậy, trông rất giống Liễu Hạ Khê, là anh em của cậu à?” Tề Ninh khó hiểu nhìn cánh cửa vừa mở.
Không nhìn rõ người vừa đến, Liễu Trục Dương uể oải nói: “Hình như là Liễu Kiêu Tuấn... sao anh ta lại đến Bắc Kinh? Này, còn không mau qua đây bôi thuốc cho tôi!”
Nhận xét
Đăng nhận xét