Năm nhân chứng - 01
Mạnh Hân là luật sư.
Hai mươi phút trước, cô vừa rời khỏi viện kiểm sát. Lúc này, cô đang đi trên vỉa hè. Cô không có xe riêng, đó là một khoản tiêu dùng đắt đỏ, với năng lực kinh tế hiện tại của cô thì chưa đạt tới mức đó.
Cô lấy được chứng chỉ hành nghề luật sư cũng mới chỉ một năm. Trong một năm này, những vụ án giao đến tay cô đều là tranh chấp dân sự, trong đó phần lớn là các vụ hòa giải ly hôn. Bản thân cô càng muốn được xử lý các vụ án hình sự hơn, đáng tiếc là không có loại án này tìm đến cô.
Hôm nay, cô rất vui. Vụ án mà văn phòng luật sư giao cho cô đến viện kiểm sát tiếp nhận là một vụ tai nạn giao thông. Một trong các bị cáo không có khả năng kinh tế để thuê luật sư, nên phía viện kiểm sát chỉ định luật sư bào chữa miễn phí cho anh ta.
Cô mặc một bộ vest màu xanh ô-liu, đương nhiên là kiểu dáng thời trang, áo vest phía trên, váy ống phía dưới. Để trông chín chắn hơn, cô búi tóc dài lên, chiếc kính cô đeo cũng là kiểu đang thịnh hành.
Một cơn gió lớn thổi qua, bụi cát mịn tạt vào mặt.
Đã là tháng tư rồi mà gió vẫn lạnh, bắp chân chỉ mang tất mỏng cảm thấy lạnh buốt.
Tay phải cô cầm cặp tài liệu, tay trái móc khăn tay từ túi ra lau mặt. Bắc Kinh cái gì cũng tốt, chỉ có gió cát là khiến người ta khó chịu.
Đột nhiên, từ phía sau có người va vào cô, tay phải cô trống không, trong chớp mắt chiếc cặp đã bị giật mất.
“Cướp!” Cô hét lên, cũng chẳng còn để ý đến hình tượng tao nhã chín chắn nữa. Đi giày cao gót không chạy nổi, cô tháo giày ra đuổi theo. Nhưng tốc độ không theo kịp, khoảng cách với tên trộm ngày càng xa.
“Tôi đuổi giúp chị.” Phía sau vang lên một giọng nói trong trẻo, tiếp đó một bóng người lướt nhanh qua bên cạnh cô. Cô chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng một chàng trai trẻ mặc áo len ghi xám và quần dài xanh đậm.
“Chị ơi, đây là túi của chị phải không?” Gương mặt trẻ trung thở dốc, ửng lên sắc hồng tươi mới, trên mặt lấm tấm mồ hôi, giống như đóa hoa sớm mai còn đọng sương. Đôi mắt đen sáng như hai viên ngọc lấp lánh. Cậu bẻ quặt hai tay tên trộm ra sau, dáng vẻ rất nhanh nhẹn: “Tôi định đưa hắn đến đồn công an gần đây, chị có thể làm chứng không?”
“Đương nhiên rồi. Cảm ơn em.” Mạnh Hân cảm kích nắm chặt lại chiếc cặp của mình. Thời buổi này, người dám thấy việc nghĩa mà làm ngày càng hiếm.
Hai người từ đồn công an bước ra, Mạnh Hân gọi cậu thiếu niên lại:“Trâu Thanh Hà, chị mời em ăn tối nhé.”
“Không cần đâu, chị Mạnh.” Lúc ở đồn công an, họ đã biết tên nhau rồi.
“Không sao, dù gì chị cũng phải ăn. Đợi em về tới trường thì qua giờ ăn tối rồi. Bữa này ngoài việc cảm ơn em giúp chị lấy lại đồ, chị còn có việc muốn hỏi ý em.” Mạnh Hân mỉm cười.
“Hỏi em?” Câu nói này lập tức khơi dậy sự tò mò của Trâu Thanh Hà. Thật đấy, cậu không phải vì ham ăn mà ở lại đâu.
“Em có vội không?”
Trâu Thanh Hà nhìn đồng hồ, vẫn còn kịp.
Tối nay Trâu Thanh Hà có lớp tự chọn, sau đó định đến thư viện trường tra tài liệu, tối nay cậu dự định ở lại trường. Sau giờ học cậu đến khu này để mua một số tài liệu cần thiết và đồ học tập. Vì sao lại chạy xa như vậy? Đương nhiên là vì ở đây rẻ hơn. Đây là “bí quyết tiết kiệm” mà một đàn anh tốt bụng đã nói cho cậu biết. Học kỳ này so với học kỳ trước số môn học tăng lên, lại còn có chế độ học bổng treo trước mắt sinh viên. Những người muốn giành được “miếng bánh” này đều dốc toàn lực, chỉ có điều, việc xét cấp học bổng của trường là dựa trên đánh giá năng lực tổng hợp của sinh viên, còn tiêu chuẩn đánh giá cụ thể là gì thì Thanh Hà không rõ. Cậu dĩ nhiên cũng từng nghĩ tới việc mình có thể lấy được học bổng hay không, nhưng phần nhiều vẫn là tâm lý “tham gia là chính”. Dù sao thì chỉ có số rất ít người mới có thể nhận được khoản học bổng này, cậu tự thấy khả năng của mình không lớn.
Trâu Thanh Hà năm nay tràn đầy tự tin vào bản thân, vận khí của cậu quả thực không tệ. Sau Tết, ngày đầu tiên thị trường chứng khoán mở cửa, cậu mở một tài khoản cổ phiếu. Hôm đó thị trường sụt mạnh nên cậu không vào. Sang ngày hôm sau mới đem hai vạn tệ mà đại ca của Liễu Hạ Khê đưa cho đầu tư vào thị trường (tiện nói luôn, anh ba nhà họ Liễu còn giao cho cậu mười vạn nhờ chọn cổ phiếu mua bán hộ). Đến ngày mồng 9, vốn của cậu vậy mà tăng được 10%. Là lính mới ra trận, cậu lập tức bán sạch. Thật trùng hợp, ngày 10 thị trường lại giảm.
Cậu đứng ngoài mấy ngày, đến ngày 17 thì dốc toàn bộ vốn vào lại. Đến ngày 23, lợi nhuận đã tăng lên 40%. Cứ ra vào như vậy, đến ngày 8 tháng 3, số vốn đã nhân đôi. Cậu rút phần vốn gốc trả lại cho đại ca và anh ba nhà họ Liễu, rồi bắt đầu mê mẩn thị trường chứng khoán (tiền này kiếm cũng dễ quá rồi...). Hễ có thời gian là cậu lại đi xem bảng giá.
Dĩ nhiên cũng có lúc sơ suất nhỏ. Trong tay cậu có năm mã cổ phiếu: hai mã bất động sản, một mã tài chính, một mã hóa chất — đều ổn cả. Chỉ có duy nhất mã Ô tô Giang Linh mua 8000 cổ là khiến cậu lỗ. Cậu mua vào ngày 16 tháng 3, đến giờ... thôi khỏi nhắc. Thanh Hà nghiến răng nghĩ: cứ giữ đó ba bốn năm xem ngươi thế nào!
“Thằng bé này cảm nhận thị trường không tệ, ra vào dứt khoát, không tham lam mù quáng, gặp lúc giảm cũng không hoảng. Xét theo binh pháp, nếu cho thời gian rèn luyện thì đúng là nhân tài làm tướng.” Đại ca nhà họ Liễu rất hài lòng với biểu hiện của Thanh Hà.
Liễu Hạ Khê thì có chút hụt hẫng, Thanh Hà mê chứng khoán quá... mà lạnh nhạt với anh.
Ha ha, nói lan man hơi nhiều rồi.
Trâu Thanh Hà có chút tò mò không biết nữ luật sư này muốn hỏi mình chuyện gì, nhìn cô có vẻ rất lanh lợi, giỏi giang.
Hai người bước vào một nhà hàng Tây. Thanh Hà lập tức choáng váng, đống dao nĩa này cậu không biết dùng. Nghe Diêu Phong nói ăn đồ Tây có quy tắc lễ nghi. Từ sau buổi dạ tiệc chào năm mới, khi Diêu Phong biểu diễn ảo thuật gây ấn tượng, cậu ta rất được hoan nghênh trong trường, có người mời ăn đồ Tây.
Thanh Hà thì chưa từng ăn. Anh Liễu lại không thích đồ Tây nên cũng chưa từng dẫn cậu đi. Trong mắt Thanh Hà, món Tây vì sự “bí ẩn” mà có chút gì đó thiêng liêng, kiểu như trong mắt tín đồ Phật giáo nhìn về Chúa Giê-su vậy.
“Hai suất cơm thương gia, phần B. Bít tết chín khoảng 90%.” Mạnh Hân gọi món, uống một ngụm nước rồi nói. Cô luôn cảm thấy nhà hàng Tây thích hợp để bàn công việc, không khí và đẳng cấp đều ổn.
Cô lấy từ cặp công văn ra một cuốn sổ màu xanh: “Hôm nay tôi nhận một vụ án. Thân chủ của tôi là sinh viên Bắc Đại, cùng trường với cậu, năm hai khoa kinh tế. Lúc nãy ở đồn công an tôi thấy trong mục địa chỉ của cậu cũng ghi là khoa kinh tế Bắc Đại.”
“Đúng vậy, tôi học khoa kinh tế.” Thanh Hà ngẩn ra. Học trưởng năm hai sao? Là ai nhỉ? Người cậu quen không nhiều.
“Phùng Minh. ‘Phùng’ có hai chấm nước và chữ ‘mã’, ‘Minh’ là chữ kim cộng với chữ danh. Cậu có quen không?”
Thanh Hà gật đầu. Không chỉ quen, mà còn từng có mâu thuẫn. Đúng là trùng hợp...
“Phùng học trưởng xảy ra chuyện gì vậy?”
“Là tai nạn giao thông. Có năm người chứng kiến, trong đó ba người khẳng định chính thân chủ Phùng Minh của tôi đã đẩy người khác khiến nạn nhân ngã xuống làn xe và bị ô tô đang chạy tới đâm trúng. Nạn nhân hiện vẫn hôn mê chưa tỉnh.”
Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp:“Hiện tại cậu ấy bị truy tố với tội danh giết người. Nếu tội danh được xác nhận, thì tài xế gây tai nạn hoàn toàn có thể thoát tội.”
Trâu Thanh Hà khẽ nhíu mày. Cậu chợt nhớ ra, mấy hôm nay La Tĩnh mặt mày u sầu cứ lảng vảng quanh mình. Chắc là muốn nhờ cậu giúp mà lại không mở miệng được.
“Chuyện này xảy ra khi nào? Phía cảnh sát nói thế nào?”
“Mười ngày trước. Người lái xe và người bị đâm đều là người có thân phận. Còn kết quả điều tra của cảnh sát... tôi vẫn chưa xem hồ sơ.” Mạnh Hân không tiện tiết lộ quá nhiều về vụ án, dù cậu thiếu niên trước mặt rất dễ khiến người ta tin tưởng. “Cậu thấy Phùng Minh là người thế nào? Vụ án này không phải không có điểm đáng nghi. Cậu ta hoàn toàn không quen biết nạn nhân, không có lý do gì để đẩy người ta xuống làn xe, càng không nói đến chuyện mưu sát.”
“...Tôi không thân với học trưởng Phùng, cũng không rõ con người anh ta.” Trâu Thanh Hà thật ra không có ấn tượng tốt về Phùng Minh, nhưng cũng không quá sâu. Từ sau chuyện cuối năm ngoái, hai người hầu như không qua lại, coi như xem nhau như người xa lạ. “Anh ta bị tạm giam rồi à?”
“Ừ.” Mạnh Hân có chút thất vọng, từ Trâu Thanh Hà không thu được thông tin gì hữu ích, xem ra cô phải tự mình đến trường tìm bạn bè, người quen của thân chủ.
Trâu Thanh Hà đứng dậy định rời đi, cậu thật sự không muốn ngồi đây loay hoay vụng về với dao nĩa: “Chị Mạnh, em đi trước nhé.”
“Còn chưa ăn mà, ăn xong rồi hẵng đi.” Mạnh Hân đứng dậy: “Tôi vào nhà vệ sinh một lát, cậu trông giúp túi nhé.”
Trâu Thanh Hà đành không tiện bỏ đi. Đồ ăn Tây được mang lên: một chiếc đĩa lớn, trên đó là cơm vo tròn, một miếng thịt màu sẫm to đùng, vài lát cà chua sống đỏ au, mấy khúc dưa leo sống, cà rốt tỉa hoa, kèm theo vài cọng cần tây. Bên cạnh là một bát súp lẫn đủ thứ: khoai tây, bắp cải, cà rốt, cà chua, hành tây...
“Sao không ăn trước đi?” Mạnh Hân trang điểm lại xong quay ra, thấy Trâu Thanh Hà cứ nhìn quanh mà đồ ăn chưa động đến.
Trâu Thanh Hà cười cười. Cậu đã quan sát được lễ nghi bàn bên cạnh... tay phải cầm dao, tay trái cầm nĩa. Dùng dao cắt nhỏ thức ăn rồi dùng nĩa đưa vào miệng... Thường ngày quen dùng dao bếp, cổ tay cậu khá linh hoạt, hóa ra cũng không khó như Diêu Phong nói.
“Đây là danh thiếp của tôi, có việc thì liên lạc.” Lúc chia tay, Mạnh Hân đưa danh thiếp cho cậu. “Phùng Minh bình thường thân với những ai?”
“Cái này...” Trâu Thanh Hà cũng không rõ hiện giờ quan hệ giữa Phùng Minh và La Tĩnh là tốt hay xấu. “Tối nay em về trường hỏi thử.”
Hai người hẹn thời gian và địa điểm gặp vào ngày mai rồi tách ra.
Chuông tan học vừa vang lên, Thanh Hà liền nhét balo vào tay Khương Viễn Hoa: “Giúp tôi mang về ký túc xá nhé, tôi có việc.”
“Có việc? Có việc mà không rủ tôi à?” Khương Viễn Hoa đâu phải người dễ bị bỏ lại.
Đầu óc Thanh Hà xoay chuyển rất nhanh: Khương Viễn Hoa là đồng hương với La Tĩnh, có cậu ta đi cùng có lẽ dễ nói chuyện hơn. Chân vẫn không hề chậm lại, chạy tới cửa rồi mới quay đầu nói với Khương Viễn Hoa đang theo sau: “Vậy thì đi cùng đi.”
“Đi đâu?”
“Tìm La Tĩnh.”
“Cô ta à?” Khương Viễn Hoa bĩu môi, chuyện lần trước khiến cậu ta cũng ghét luôn cả La Tĩnh.
“Phùng Minh xảy ra chuyện rồi.”
“Hả? Đáng đời!”
Thanh Hà dùng khuỷu tay thúc cậu ta một cái: “Chưa rõ đầu đuôi thì đừng tùy tiện kết luận.”
“Xảy ra chuyện gì?” Khương Viễn Hoa tò mò cực kỳ, còn đá trả Thanh Hà một cái, nhưng cậu né rất nhanh.
“Tôi cũng không rõ, đang định đi hỏi La Tĩnh. Cậu là đồng hương của cô ta, có biết giờ này cô ta có thể ở đâu không?”
“Ký túc xá hoặc thư viện thôi. Hay là chúng ta chia ra tìm? Ba mươi phút sau gặp ở tảng đá khắc chữ ‘Hồ Vị Danh’ nhé?”
“Được. Tôi đi thư viện, cậu đến ký túc xá tìm đi.”
Nhận xét
Đăng nhận xét