Năm nhân chứng - 06
Mạnh Hân sáng sớm đã có mặt tại đồn công an phố sau Cổ Dung. Vụ án này trước đây chính nơi này đã kết thúc điều tra rồi trình lên.
Viên cảnh sát Tiểu Chu mặc đồng phục tiếp cô: "Chúng tôi đã hỏi cung Hà Linh Hương rồi. Cô ta nói chỉ có chú Hoa và Miêu Thái Phượng nhận của cô ta mười đồng, Mông Bân thì không. Như vậy không thể coi là hối lộ, dù sao cũng chỉ có mười tệ. Cô ta bảo đó chỉ là chút bồi thường vì làm mất thời gian của đối phương. Chúng tôi đã thả chú Hoa rồi, ông ấy cũng là người đáng thương, chỉ tham chút lợi nhỏ.
Mạnh Hân cầm cặp công văn lên, giơ chiếc máy ghi âm trong tay, ra hiệu rằng toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi đã trở thành chứng cứ trước tòa (cái trước bị Trâu Thanh Hà mang đi, cô đã mua cái mới): "Đây là thái độ của phía cảnh sát các anh sao? Tôi hiểu rồi. Thân chủ của tôi là sinh viên Bắc Đại, có thể trở thành nhà kinh tế học tương lai của Trung Quốc. Một thanh niên đầy triển vọng như vậy lại bị các anh vô cớ gán tội giết người, còn chưa xác minh sự thật đã tạm giam mười ngày. Các anh cứ đợi nhận thư luật sư đi!"
Sắc mặt Tiểu Chu khẽ biến: "Luật sư Mạnh, có gì từ từ nói… từ từ nói. Cô xem, cần chúng tôi hỗ trợ gì cứ nói. Cảnh sát với dân là một nhà mà, đừng khách sáo."
Mạnh Hân cười lạnh: "Vâng vâng, các anh đúng là đáng tin thật đấy." Cô cho Tiểu Chu một ánh mắt “cứ chờ mà xem” rồi quay người rời đi. Trông cậy vào họ? Thà tin mấy sinh viên như Trâu Thanh Hà còn hơn.
Năng lực học tập của Mạnh Hân rất mạnh, từ cách Trâu Thanh Hà khai thác lời khai hôm qua, cô nhận ra: có lúc phải tỏ ra cứng rắn. Có những người hoàn toàn không ăn thua với kiểu nhẹ nhàng nhún nhường. Làm luật sư, khi cần cứng thì tuyệt đối không được yếu thế.
Ngoài lời khai của chú Hoa được sửa lại, các nhân chứng khác phía cảnh sát vẫn giữ nguyên… Mạnh Hân không khỏi nghi ngờ rốt cuộc họ có thực sự nghiêm túc với vụ án này hay không.
"Luật sư Mạnh! Bên này!" La Tĩnh đứng ven đường vẫy tay, bên cạnh là Phùng Minh vừa được bảo lãnh, đang đứng bên cạnh cô dáng vẻ có chút lúng túng.
"Luật sư Mạnh, hôm qua thật xin lỗi…" Phung Minh lúc này tuy trông tiều tụy, nhưng tinh thần đã bình thường: "Bị nhốt mấy ngày, thần kinh gần như sụp đổ, bản thân tôi cũng không biết mình đã nói những gì…" Hắn bất an nhìn Mạnh Hân.
Mạnh Hân mỉm cười gật đầu: "Không cần giải thích, tôi hiểu. Bất cứ ai ở trong hoàn cảnh đó cũng khó giữ được bình tĩnh. Hiện tại tội danh của cậu vẫn chưa được rửa sạch, chỉ là tạm được bảo lãnh ra thôi."
"Tôi hiểu." Phùng Minh mím môi, đôi môi mỏng của một người vốn hoạt ngôn. Những chuyện vừa qua khiến hắn trở nên trầm lặng hơn: "Ngay cả bản thân tôi từ đầu đến cuối cũng mơ hồ…" Hắn thở dài, cả ba tìm một quán trà ngồi xuống.
"Chỉ cần chứng minh được cậu không đẩy người, cậu hoàn toàn có thể kiện ngược lại để đòi bồi thường thích đáng."
Mắt Phùng Minh sáng lên: "Thật sao?" Hắn quá xui xẻo, những nơi làm thêm trước đó chẳng quan tâm lý do hắn bị tạm giam, coi như tự ý nghỉ việc, công đã làm cũng không được trả lương.
Mạnh Hân cười, đặt trước mặt hắn những điều khoản pháp luật cô tra cứu suốt đêm: "Đúng vậy, đây chính là “vũ khí” của cậu. Cậu không phải tay trắng. Sau khi rửa sạch tội danh hiện tại, cậu có thể tiếp tục nhờ tôi kiện. Nhưng thắng rồi thì nhớ trả phí luật sư đấy nhé."
"Bồi thường hợp lý… tổn thất tinh thần…" Phùng Minh bật cười: "Hóa ra còn có những điều luật như vậy, tôi thật hối hận vì không học luật."
La Tĩnh gõ nhẹ lên bàn, không lạc quan như hắn: "Giờ còn chưa rửa sạch tội mà nói mấy chuyện này thì sớm quá."
"Tôi thật sự không đẩy người!" Phùng Minh nghiến răng: "Chuyện này đổ lên đầu tôi, tôi cũng không phải quả hồng mềm để mặc người bóp."
Mạnh Hân thích dáng vẻ có sức sống của thân chủ mình, nếu thân chủ mất ý chí, bản thân cô cũng dễ nản theo: "Tôi sẽ giúp cậu. Còn chuyện hôm đó… thôi, lát nữa tôi mời chuyên gia tới hỏi cậu."
"Chuyên gia?" La Tĩnh và Phùng Minh đồng thanh: "Cô mời chuyên gia nào vậy?"
"Anh họ của Trâu Thanh Hà. Anh ấy làm việc ở Cục Công an thành phố. Tối qua Trâu Thanh Hà gọi cho tôi, hẹn trưa nay gặp anh họ. Anh ấy sẽ trả lại tài liệu tôi nhờ mang đi hôm qua, đồng thời chỉ cho tôi cần chú ý những gì, cách đối phó với lời khai của nhân chứng."
Tối qua, sau khi La Tĩnh và giáo sư bảo lãnh Phùng Minh ra ngoài, La Tĩnh đã mắng hắn một trận thậm tệ.
Phùng Minh chẳng đáp lại câu nào, quay về ký túc xá ngủ một giấc. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tinh thần đã khá hơn nhiều. Ngồi trong phòng ký túc trống rỗng, đầu óc trống không của hắn bắt đầu hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra kể từ khi đến Bắc Kinh…
Rốt cuộc là từ khi nào, mình đã lệch khỏi tâm thái ban đầu là liều mạng học hành? À… đúng rồi… là lần đó mình cùng Ôn Như Sơn đi tìm việc làm thêm ban đêm… lúc ấy mới biết ở Bắc Kinh còn tồn tại một thế giới đêm đen tối dưới ánh đèn neon… Những thiếu niên trạc tuổi mình, uốn éo, mất hết tự tôn, nở nụ cười nịnh nọt, giống như chó mà liếm láp những kẻ đàn ông xấu xí đủ kiểu… khiến người ta buồn nôn đến mức như muốn ói cả dạ dày ra ngoài. Hỏi thăm mới biết, thu nhập một tháng của những thiếu niên đó còn cao hơn cả tiền thù lao giảng dạy của giáo sư. Tri thức hóa ra lại rẻ mạt hơn dục vọng… Trái tim thiêng liêng của Tổ quốc trong lòng hắn, ngay khoảnh khắc ấy đã bị đập vỡ tan tành.
Viết bài báo về Trâu Thanh Hà, cho đến tận hôm qua, Phùng Minh vẫn không cho rằng mình sai.
Việc nhà trường xử phạt hắn, trong mắt hắn, chẳng qua chỉ là một lần nữa chứng minh sự vô liêm sỉ của bản chất con người và hiện thực xã hội.
Tối qua, những lời La Tĩnh mắng hắn, hắn cũng không suy nghĩ sâu.
Nhưng lúc này, hắn bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến một khả năng mà trước đây chưa từng nghĩ tới: nếu như chính mình đã oan uổng Trâu Thanh Hà thì sao? Giống như lần này bản thân bị người khác vu oan vậy.
Đặt mình vào vị trí người khác…
Hắn chợt tỉnh ngộ. Lúc đó mình sao lại ngu ngốc đến vậy? Bây giờ Trâu Thanh Hà lại sẵn sàng đứng ra giúp đỡ một kẻ cô độc không nơi nương tựa như mình, điều đó càng làm nổi bật sự hẹp hòi và thấp kém của chính bản thân hắn. Giờ đây hắn cũng không còn tư cách làm bộ, không thành tâm nhận sự giúp đỡ của người khác nữa, nếu không thì còn xứng làm người sao?
La Tĩnh vẫn lo Phùng Minh vô tình đắc tội người khác, nên nhất quyết đi cùng họ để gặp anh họ của Trâu Thanh Hà là Liễu Hạ Khê. Trong lòng cô cũng tò mò, người đàn ông có chút “mập mờ” với Trâu Thanh Hà rốt cuộc là người như thế nào.
Liễu Hạ Khê hôm nay không phải ra hiện trường, không cần mặc đồng phục đi làm, lại có chút không quen.
Anh ở lại cục, xem lại các hồ sơ án của đội trinh sát hình sự số một, đồng thời đeo tai nghe học tiếng Anh. Băng tiếng Anh này là của Thanh Hà. Trình độ tiếng Anh trước đây anh học ở trường vẫn chưa đủ để ra nước ngoài tu nghiệp. Đã quyết định sang Anh thì phải học cho tử tế, mười mấy ngày này không thể không cố mà nhồi nhét. Thiên phú của Liễu Hạ Khê rõ ràng không nằm ở ngôn ngữ, anh cũng không thích kiểu học thuộc lòng nhồi nhét, nhưng bất đắc dĩ, chỉ có thể dùng cách mình thích là vẽ tranh để ép bản thân học hội thoại tiếng Anh. (Tức là vừa nghe hội thoại Trung–Anh, vừa vẽ lại nội dung liên quan, dùng hình ảnh để tăng cường trí nhớ.)
Khi con người bận rộn, thời gian trôi rất nhanh, bất tri bất giác đã đến trưa.
Liễu Hạ Khê nhìn đồng hồ: thời gian hẹn đã sắp đến.
Liễu Hạ Khê không thích trễ giờ.
Anh đến trước vào quán ăn nhỏ đã hẹn.
“Anh là đồng chí Liễu Hạ Khê phải không?” Mạnh Hân đứng dậy, nhìn người đàn ông cao lớn bước vào cửa, trên tay cầm túi tài liệu màu xanh mà hôm qua cô đưa cho Trâu Thanh Hà.
“Tôi đây. Luật sư Mạnh.” Liễu Hạ Khê mỉm cười, tự kéo ghế ngồi xuống, không khách sáo dư thừa. Anh liếc nhìn La Tĩnh và Phùng Minh, không có ấn tượng, bạn học của Trâu Thanh Hà anh biết không nhiều.
Dưới ánh nhìn của anh, mặt Phùng Minh hơi đỏ lên, có chút không tự nhiên:“Tôi là Phùng Minh, cảm ơn anh đã giúp đỡ.”
Liễu Hạ Khê nhìn bát đũa còn sót lại trên bàn, biết họ đã ăn trước, như vậy cũng tốt, lát nữa Thanh Hà đến, hai người có thể ăn riêng.
“Anh vẫn chưa ăn phải không? Muốn ăn gì?” Mạnh Hân nhiệt tình hỏi. Cô không ngờ anh họ của Trâu Thanh Hà lại là một người đàn ông trưởng thành đầy khí chất như vậy… không biết đã có bạn gái chưa.
“Không cần, tôi đợi Thanh Hà tới rồi ăn.” Liễu Hạ Khê đã quen với ánh mắt của phụ nữ nhìn mình như nhìn con mồi, khẽ nhướng mày một chút, vị nữ luật sư này, anh không thích.
“Trâu Thanh Hà cũng tới à?” Phùng Minh lẩm bẩm, hắn vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để đối mặt với cậu. Người ta càng quang minh chính đại thì mình lại càng trở nên u ám.
“Ừ.” Liễu Hạ Khê không nói thêm. Anh liếc nhìn đồng hồ, sáng nay Thanh Hà đã lái chiếc mô tô của anh đi. Đầu năm học này, anh nhờ anh trai lo liệu một chút quan hệ, chuyển hộ khẩu của Thanh Hà từ hộ khẩu tập thể của trường sang ủy ban khu phố nơi anh ở. Sau khi làm xong chứng minh thư mới, Thanh Hà đi thi bằng lái mô tô. Đúng là đứa trẻ thông minh, rất nhanh đã lấy được bằng, có thể ung dung lái xe dạo phố Bắc Kinh.
Nhìn ra được Liễu Hạ Khê luôn giữ khoảng cách nhất định với người khác, Mạnh Hân cũng là phụ nữ chuyên nghiệp thức thời, cười nhẹ: “Vậy được, chúng ta bàn về vụ án đi.” Cô bật đoạn ghi âm sáng nay ở đồn công an phố sau Cổ Dung cho anh nghe.
“Mấu chốt nằm ở Mông Bân. Tình hình đại khái tối qua Thanh Hà đã nói với cô rồi.” Liễu Hạ Khê theo thói quen lấy sổ và bút ra: “Việc luật sư Mạnh cần làm… là cẩn thận điều tra Mông Bân. Trong lời khai của năm người này, thứ duy nhất không bác bỏ được chính là lời của anh ta. Động cơ của anh ta là gì? Anh ta có liên hệ gì với người bị thương và Mã Hồng Cương hay không? Việc anh ta chỉ ra Phùng Minh có thể chỉ vì đúng lúc Phùng Minh nằm trong tầm nhìn của anh ta… điển tích ‘ba người thành hổ’ chắc các cô đều biết.”
Anh vô thức nhếch môi: “Trong thực tế, trí tuệ của người hiện đại đôi khi còn không bằng người xưa.”
Lời anh khiến ba người đối diện có chút ngơ ngác. Nhìn vẻ mặt mờ mịt của họ, Liễu Hạ Khê thầm thở dài: không có sự ăn ý. Nếu Thanh Hà ở đây, hẳn đã hiểu ngay. Chính câu “ba người thành hổ” này là tối qua trước khi ngủ Thanh Hà nói: “Trước đây đọc điển cố cứ thấy không tin, giờ mới biết trong đời thực chuyện này xảy ra khắp nơi. Trí tuệ của người xưa quả thật đáng để người nay học theo và cảnh giác.”
(Bánh Tiêu giải thích: Ba Người Thành Hổ là thành ngữ Trung Quốc ám chỉ tin đồn sai sự thật nếu được lặp lại nhiều lần sẽ khiến người ta tin đó là thật . Điển tích xuất phát từ thời Chiến Quốc, khi Bàng Thông nước Ngụy nói với vua rằng dù hổ không có ở chợ, nhưng nếu ba người cùng nói có hổ, mọi người sẽ tin.)
“Tôi nên làm gì?” Phùng Minh uống một ngụm trà, nhìn người cảnh sát trước mặt, từ anh ta toát ra một áp lực rõ rệt.
“Hôm đó xảy ra chuyện gì, cậu còn nhớ được bao nhiêu?” Liễu Hạ Khê nhìn thẳng vào hắn.
Phùng Minh ôm đầu: “Hôm đó tôi rất mệt, rất buồn ngủ. Thị lực của tôi giảm rất nhanh, giờ mắt trái 1.0, mắt phải 0.6, vẫn chưa đi cắt kính. Lúc đó trước mắt cứ chao đảo, tinh thần không tập trung. Tối hôm đó tôi còn phải dạy kèm, đến 9 giờ rưỡi xong thì đi làm ca đêm ở trạm xăng lúc 10 giờ. Học sinh của tôi ở khu Tiểu Uyển Hiểu Xuân, con đường đó tôi đi quen rồi. Trong lúc mơ màng thấy người phía trước dừng lại, tôi cũng dừng theo. Sau đó có giọng một người phụ nữ than phiền: ‘Không đi thì cũng đừng chắn đường.’ Tôi tránh sang một bên, nhường đường cho người phía sau. Mí mắt sụp xuống, chỉ muốn tìm chỗ ngủ. Không lâu sau thì nghe có người hét lên: ‘Đâm chết người rồi!’ Lúc đó cơn buồn ngủ của tôi lập tức tan biến, toát mồ hôi lạnh, nghĩ nếu mình cứ mơ màng đi tiếp thì người bị xe đâm có thể chính là mình. Vừa thấy may vừa thấy sợ, rồi tôi tỉnh táo lại và đi tiếp. Tôi có thể khẳng định, tôi tuyệt đối không đẩy ai cả.”
Nhận xét
Đăng nhận xét