Đêm thứ 20 - Căn nhà tai họa
Mặc dù hiện nay phần lớn mọi người đều sống trong những ngôi nhà bê tông cốt thép dày cộp ở thành phố, nhưng tại rất nhiều vùng nông thôn, hễ có chút tiền dư dả là người ta vẫn thích tự xây nhà. Bỏ ra vài vạn tệ, mua xi măng, gạch ngói về, rồi nhìn căn nhà của mình từng chút một mọc lên từ nền đất bằng phẳng, cảm giác ấy có lẽ chẳng khác nào nhìn con cái mình lớn lên từng ngày. Người dân trong nước coi trọng nhà cửa, cái gọi là ăn mặc ở đi lại, chữ "ở" chỉ đứng sau chuyện cơm no áo ấm, đủ thấy mức độ coi trọng của nó lớn đến nhường nào.
Lúc tỉnh dậy ở nhà Kỷ Nhan thì mặt trời đã lên cao quá ba sào. Tôi vừa định vội vàng đi làm thì chợt nhìn đồng hồ, mới phát hiện hôm nay là cuối tuần. Đúng là bận quá nên chẳng còn biết ngày tháng, đến cả thứ mấy cũng quên mất. Nhìn lại lịch, vậy mà đã là ngày mùng 6 tháng 12. Lúc này tôi mới nhớ lời mẹ dặn: một người họ hàng ở quê vừa xây nhà mới, mời mọi người đến ăn cơm. Ban đầu tôi chẳng muốn đi, vì đường quá xa, đi về gần như mất nửa ngày. Nhưng mẹ cực kỳ nghiêm túc dặn rằng người khác có thể không đi, còn bác Lưu thì nhất định phải đến. Bởi chính bác ấy là người đã nuôi mẹ khôn lớn. Hồi đó nhà bà ngoại quá khó khăn, hơn nữa thầy bói còn nói mẹ rất khó nuôi, phải qua năm tuổi mới có thể gửi đi đâu cũng sống được. Vì thế bác Lưu đón mẹ về quê nuôi, mãi đến sáu tuổi mới đưa về lại nhà bà ngoại. Chuyện ấy mẹ và bà ngoại vẫn luôn biết ơn bác. Mẹ còn nhiều lần dặn tôi nhớ dẫn theo người bạn "bản lĩnh cực lớn" mà tôi vẫn thường nhắc đến, nhờ xem giúp phong thủy, bố cục các thứ. Người bạn "bản lĩnh cực lớn" ấy đương nhiên chính là anh chàng Kỷ Nhan đang nằm ngủ say trên sàn nhà.
Tôi chẳng khách sáo, dùng chân đá thẳng cậu ta dậy, rồi bảo đi với tôi một chuyến. Kỷ Nhan đành bất lực đồng ý. Hai đứa xuống dưới lầu ăn qua loa chút gì đó. Thật ra chẳng ai muốn ăn, đầu vẫn còn đau như búa bổ, nhưng nghĩ đến quãng đường dài như vậy, nếu không ăn chút gì thì đến lúc say xe muốn nôn cũng chẳng còn gì để nôn.
Tôi gọi điện về nhà thì mới biết mẹ đã lên đường trước rồi. Đành phải đi tìm xe. Kỷ Nhan tuy giàu có nhưng cực kỳ ghét đi xe, cậu ta cho rằng thứ đó chẳng khác gì một cái quan tài di động, thậm chí còn đề nghị hai đứa đi bộ tới. Tôi lập tức bác bỏ, còn dọa rằng nếu cậu ta không chịu đi xe thì tôi sẽ gọi Lý Đa tới, cả ba cùng đi bộ. Cậu ta cân nhắc một lúc rồi đành nhượng bộ.
Tôi tìm được một chiếc xe tải nhỏ, nói đúng hơn thì gọi là xe chở hàng còn thích hợp hơn. Đường đi rất dài, Kỷ Nhan vừa ngáp vừa giới thiệu với tôi về những điều kiêng kỵ khi xây nhà.
"Tổ sư gia của kiến trúc học là Lỗ Ban, truyền thuyết Lỗ Ban từng để lại một quyển sách, sách tên là 《 Sách Lỗ Ban 》quyển sách này chia làm hai quyển, quyển thượng viết một ít về việc khi xây nhà dùng phương pháp thế nào để ảnh hưởng đến người vào ở, đương nhiên, kết quả có tốt có xấu, như tốt thì có thể thúc tài đông con, tiêu tai ngừa họa, xấu cũng thế, như khiến chủ nhà phá tài, đứt đường hương khói, nghiêm trọng thì cửa nát nhà tan." Kỷ Nhan nói thao thao bất tuyệt. Tôi nhíu mày."Dường như có chút ác độc đó, ai đắc tội với người biết 《 Sách Lỗ Ban 》, chẳng phải xui xẻo rồi sao?" Tôi hỏi.
"Thì cũng chưa hẳn. Trước hết, quyển sách ấy có thật sự linh nghiệm hay không thì tôi cũng không biết, nhưng vẫn có rất nhiều người tin. Hơn nữa, quyển thượng dạy cách thi pháp, còn quyển hạ dạy cách hóa giải và một số y thuật, kỹ thuật trong hai quyển sách tương hỗ nhau. Hơn nữa quan trọng nhất, học 《 Lỗ Ban kinh 》 thật sự đồng thời sử dụng nhất định phải 'khuyết nhất môn'."
"Khuyết nhất môn?" Tôi nghi hoặc không giải thích được.
"Cái gọi là người Khuyết Nhất Môn chính là chỉ hoặc không có con cái, hoặc tàn phế, hoặc thân nhân gặp họa. Cho nên sách này chắc chắn là dao hai lưỡi, muốn làm ác nhất định hại người hại mình. Song 《 Sách Lỗ Ban 》trải qua các thế hệ tồn tại hai phiên bản. Một bản khác được cho là do Ngọ Vinh, Tư chính Ngự tượng ty thuộc Công bộ ở Bắc Kinh biên soạn, hoàn thành vào thời Minh, nội dung lại chủ yếu nói về cách bài trí nhà cửa và phương pháp xây dựng. Dẫu vậy, lịch sử phong thủy nhà ở thì quả thực rất lâu đời. Thông thường khi xây nhà, chủ nhà đều tiếp đãi thợ xây vô cùng trọng hậu. Dù nghèo đến mấy, trong nhà có hai quả trứng cũng phải đem ra đãi thợ. Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy tập tục này ăn sâu bén rễ trong lòng người, tự nhiên phải có đạo lý của nó"
"Vậy cậu từng qua nhiều địa phương như vậy, cũng từng gặp chuyện tương tự sao?"
"Có, đương nhiên là có, thời gian này vào năm ngoái tôi còn ở Chương Châu Phúc Kiến, ở đó từng xảy ra một sự kiện lạ lùng." Kỷ Nhan bỗng dừng lại, nhìn khuôn mặt đầy mừng rỡ của tôi, đột nhiên tỉnh ngộ nói: "Hóa ra ông anh định dụ tôi kể chuyện đấy à, thôi thôi, nói cho anh biết luôn."
"Chương Châu nằm ở hạ lưu sông Cửu Long, cùng Hạ Môn, Tuyền Châu hình thành 'Tam giác vàng', là một tòa cổ thành lịch sử lâu đời, lại là 'Quê hương của rau trái đầy đồng lắm cá nhiều gạo' nổi tiếng khắp thế giới. Người dân ở đó chất phác, tuy tiếng Mân Nam rất khó hiểu, nhưng ai nấy đều vô cùng nhiệt tình. Có điều lúc tôi tới thì đúng lúc họ đang làm lễ gọi hồn cho người chết, cảnh tượng vô cùng bi thương.
Nhưng tất cả những điều đó vẫn chưa phải điều đặc biệt nhất, kỳ lạ nhất chính là phong tục xây nhà của người địa phương. Ngày xưa, khi bắt đầu dựng nhà, người ta phải mời thầy phong thủy chọn đất, xác định hướng và phương vị của ngôi nhà. Khi động thổ, dân gian có tục dựng tại vị trí chính sảnh một bài vị gỗ khắc dòng "Phúc Đức Chính Thần", tục gọi là "Thổ Địa Công". Trước khi động thổ phải làm lễ tạ thần, sau đó dùng búa sắt (kiêng dùng cuốc chim) đào một vòng quanh nền nhà từ đông sang tây, gọi là "động thổ". Sau khi động thổ xong mới được chính thức khởi công xây dựng. Tuy nhiên, cứ đến ngày mùng Hai và mười Sáu âm lịch hằng tháng đều phải cúng kính Thổ Địa Công. Mãi cho đến khi ngôi nhà xây xong, làm lễ "tạ thổ", đốt bài vị thần, rồi chính thức thờ bài vị Thổ Địa Công trên bàn thờ ở chính sảnh mới coi như hoàn tất.
Trong quá trình thi công, các công đoạn như đặt viên gạch đầu tiên, lắp cửa, bắc xà, đóng cửa, hợp nóc, đặt cống thoát nước... thông thường đều phải chọn ngày giờ tốt, tục gọi là "xem ngày". Trong đó, nghi thức bắc xà là thần bí và long trọng nhất. Trước tiên phải chọn ngày giờ cát lành. Đến ngày tốt, tất cả lao động trong làng đều đến giúp đỡ. Xà nhà được quấn vải lụa đỏ (hoặc treo, vẽ hình Bát Quái), chiếc rìu của thợ mộc cũng buộc dải vải đỏ. Đúng giờ lành, chủ nhà và thợ đều rửa tay rửa mặt, chủ nhà thắp hương thỉnh thần, cúng Thổ Địa, thợ mộc đọc bài chúc bắc xà, cầu thần linh phù hộ việc xây dựng thuận lợi, gia trạch bình an, rồi mọi người cùng nhau nâng xà lên. Cuối cùng, người thợ mộc bước lên xà chính để hoàn tất nghi thức niêm phong xà, rưới rượu tế lễ, chủ nhà sẽ lì xì cho người thợ đứng trên xà. Phong tục này đến nay vẫn còn lưu truyền. Điều mà người xưa sợ nhất khi xây nhà chính là thợ mộc hoặc thợ nề dùng bùa chú, bí mật chôn "trấn vật", tục gọi là "tố khắc". Ngày trước, thợ thủ công vì tiền công, chuyện tiếp đãi hoặc chất lượng thi công mà xảy ra tranh cãi, kết oán với chủ nhà, rồi dùng "tố khắc" để nguyền rủa, chuyện này quả thực có tồn tại. Vì vậy, phần lớn mọi người đều đối đãi với thợ rất kính trọng. Điều tôi muốn kể chính là một câu chuyện liên quan đến "tố khắc".
Thời đó, người xây nhà mới đã không còn nhiều, thợ thủ công lành nghề cũng ngày càng ít đi, nhưng ở một số nơi vẫn còn. Tôi vốn không thích đi dạo trong những khu nhà cao tầng, nên đến một vùng ngoại ô hẻo lánh của địa phương. Thật trùng hợp, đúng lúc gặp một gia đình đang tổ chức hôn lễ, hơn nữa lại là trong căn nhà mới vừa xây xong. Thế là tôi cũng tiện thể đến góp vui.
Phong tục cưới hỏi vào thời đó đã giản lược đi rất nhiều, những bậc cao niên còn biết đứng ra chủ trì một hôn lễ đầy đủ nghi thức cũng chẳng còn bao nhiêu. Nhưng nhìn là biết chủ nhà lần này là người cực kỳ coi trọng phong tục, có lẽ ở địa phương cũng là người có chút địa vị.
Hôm ấy đã gần trưa, tiệc cưới bày biện xong xuôi. Dù tôi là người lạ, họ vẫn rất nhiệt tình mời vào. Bữa trưa là "bàn cậu vợ". Trên bàn bày 12 món ăn, mỗi lần động đũa vào một món đều có lời chúc cát tường đi kèm. Mười hai món gồm sáu món mặn, sáu món chay; gà, cá, thịt heo, rau củ, hoa quả đều không có điều gì kiêng kỵ. Nhìn qua thì dường như ai nấy đều nở nụ cười, cô dâu chú rể cũng rất xứng đôi, nhưng bản năng nhạy cảm của tôi lại luôn cảm thấy có điều gì đó không vui.
Tôi đứng dậy, cầm ly rượu đi khắp nơi tìm nguồn gốc của cảm giác ấy. Quả nhiên, giữa đám đông tôi phát hiện một người giống mình, chẳng có tâm trạng uống rượu. Người này khoảng hơn ba mươi tuổi, đầu cắt húi cua, phía sau đội một chiếc mũ, da ngăm đen, mũi to mắt lớn, thân hình vô cùng cường tráng. Dù đang ngồi lặng lẽ uống rượu giải sầu, vẫn có thể nhìn ra vóc người rất cao lớn. Quần áo mặc rất tùy tiện, chỉ là một chiếc áo choàng xanh, cúc áo cũng chẳng cài, vậy mà lại ngồi ở vị trí chủ tọa. Những người xung quanh dường như đều rất kính trọng anh ta, chỉ có điều bản thân anh ta lại tỏ vẻ hờ hững, chẳng mấy để tâm. Tôi lấy làm lạ, bèn tiện miệng hỏi một người trong nhà đang tiếp khách về thân phận của người đàn ông ấy. Chủ nhà nhìn tôi đầy ngạc nhiên rồi dùng thứ tiếng phổ thông còn chưa thạo lắm nói:
"Ngài là người nơi khác đến phải không? Anh ấy là thợ mộc nổi tiếng nhất vùng chúng tôi, tên là Trương Phú. Đừng thấy anh ấy mới ngoài ba mươi, tay nghề mộc thì khỏi phải chê. Toàn bộ đồ gỗ và xà nhà trong căn nhà mới này đều do chính tay anh ấy làm. Chốc nữa còn phải đợi anh ấy niêm phong xà nữa. Cho nên người ở đây đương nhiên đều rất khách sáo với anh ấy." Nói xong, người đó lại bận đi tiếp khách.
Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn một giờ. Xem ra phải đến khoảng hai giờ mới tiến hành nghi thức niêm phong xà. Thông thường, người thợ mộc chính sẽ bỏ một vài vật mang ý nghĩa cát tường vào một túi vải nhỏ rồi treo lên đoạn cao nhất của xà chính. Một khi đã treo lên thì tuyệt đối không được tháo xuống mở ra, nếu không phong thủy sẽ bị phá hỏng. Còn trong túi treo thứ gì thì trước khi treo, người thợ đều phải cho chủ nhà xem qua, nên bình thường cũng chẳng xảy ra chuyện gì.
Trương Phú vẫn ngồi uống rượu giải sầu, như thể đang giận dỗi ai đó. Chủ nhà có phần không vui nhưng vẫn hết sức nhún nhường với anh ta. Đến gần giờ lành, sắp treo túi vải, mọi người đều tụ lại xem. Trương Phú mở túi cho toàn bộ người trong nhà xem xong thì trèo lên xà chính treo nó lên. Sau đó mọi người đồng loạt vỗ tay reo hò, còn Trương Phú thì lặng lẽ biến mất giữa đám đông.
Mọi người bắt đầu náo nhiệt chuẩn bị quậy phòng tân hôn. Dù sao tôi cũng chỉ là người ngoài, nên lặng lẽ bước ra khỏi sân. Đúng lúc ấy tôi trông thấy phía trước có một bóng lưng rất giống Trương Phú. Dáng đi hơi xiêu vẹo, xem ra đã uống khá nhiều. Phần lớn mọi người đều đã vào nhà mới xem náo nhiệt, trên đường chỉ còn tôi và anh ta. Tôi không nhanh không chậm đi theo phía sau, một là tiện ngắm phong cảnh và phong tục vùng này, hai là tôi có chút tò mò về anh ta.
Kiến trúc nhà ở tại Chương Châu có phần giống Bắc Kinh, phía trước phía sau là hai gian nhà chính cao lớn, hai bên là nhà phụ thấp hơn nhô ra, cộng thêm một khoảng sân, rất có dáng dấp của tứ hợp viện phương Nam. Con đường không hẹp, nhưng cũng chẳng quá rộng, đi lại rất thoải mái. Tôi cứ thế đi theo Trương Phú, chừng hơn nửa dặm đường. Cuối cùng anh ta dừng lại trước một căn nhà gỗ thấp bé. Căn nhà đã có tuổi, trông khá cũ nát. Lớp sơn trên cánh cửa gỗ gần như bong tróc sạch sẽ, chỉ còn những tấm ván gỗ khô cứng nằm ngang, nhìn chẳng giống cửa chút nào, cứ như đẩy nhẹ một cái là bung ra vậy. Trương Phú mở cửa, lảo đảo bước vào trong. Tôi thầm lẩm bẩm, một người thợ mộc nổi tiếng như thế mà lại sống nghèo túng đến vậy.
Tôi tiện hỏi một người đi đường về Trương Phú. Người đó nói Trương Phú tuy kiếm được nhiều tiền, nhưng tiêu còn nhiều hơn. Hễ có tiền là lên thành phố ăn uống thả cửa hoặc đi đánh bạc, tiền bạc đương nhiên tiêu sạch rất nhanh.
"Nhưng trước đây anh ta đâu có như vậy. Từ sau khi không cưới được con gái của sư phụ Khúc thì cả con người anh ta thay đổi hẳn." Người kia tiếc nuối nói.
"Con gái của sư phụ Khúc?" Tôi tò mò hỏi.
"Đúng vậy, chẳng phải hôm nay chính là hôn lễ của cô ấy sao. Vốn dĩ nhà họ rất không muốn để Trương Phú đến làm nhà, nhưng khắp mười dặm tám làng thật sự chẳng tìm được ai giỏi bằng anh ta. Tay nghề của anh ta là độc nhất vô nhị. Hơn nữa Trương Phú cũng nói rõ, chuyện tình cảm là chuyện tình cảm, công việc là công việc, hai việc phải tách riêng. Trưởng thôn thấy Trương Phú cũng là người thật thà nên cuối cùng vẫn để anh ta làm. Đấy, bây giờ uống say rồi về nhà đó. Mà này, anh là người thế nào của anh ta vậy?" Người qua đường bỗng hỏi tôi. Tôi đành thuận miệng nói mình có họ hàng ở đây, nhờ tôi tìm Trương Phú làm ít đồ gỗ, sợ nhận nhầm người nên mới hỏi. Người kia nghe vậy cũng bỏ đi.
Bảo sao Trương Phú chẳng vui vẻ gì. Người mình yêu lấy chồng, còn chính mình lại phải làm nhà mới cho cô ấy. Nhưng tôi cũng không để chuyện ấy trong lòng, chẳng bao lâu đã quên mất. Cho đến một năm sau, có việc đi ngang qua đây lần nữa, chợt nhớ ra nên tò mò ghé lại xem.
Tôi nhanh chóng tìm được căn nhà ấy. Một năm trôi qua, căn nhà từng rất bề thế lúc trước đã bị rất nhiều ngôi nhà bê tông cao lớn bên cạnh vượt hẳn lên. Dù căn nhà vẫn còn rất mới, nhưng nhìn vào lại luôn có cảm giác suy tàn, sa sút. Tôi tò mò ngồi xuống một quán ăn nhỏ gần đó, một là kiếm chút gì ăn cho đỡ đói, hai là tiện hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tôi ngồi đối diện bàn với vị trưởng giả, ông cụ hạc phát hồng nhan, ánh mắt quắc thước, một mình uống trà. Tớ đến gần, cười hỏi ông ta.(Bánh Tiêu giải thích: hạc phát hồng nhan là tóc trắng như lông chim hạc, da dẻ hồng hào. Còn 'quắc thước' trong từ điển tiếng Trung không chỉ hình dung vóc dáng mà còn để miêu tả ánh mắt sáng ngời, tinh thần sức khỏe dồi dào của người già.)
"Cụ à, con từ vùng khác tới, muốn cùng cụ hỏi thăm chút chuyện."
Ông cụ nhìn tôi, buông ấm trà, nói: "Cậu nói đi."
"Con muốn tìm đôi vợ chồng mới kết hôn ở đây năm ngoái, khi đó con từng đến uống rượu mừng của họ, cũng nói sau này sẽ thường đến thăm. Nhưng sao hiện giờ nhìn qua có chút quạnh quẽ vậy?" Tôi chỉ về căn nhà mới phía sau. Sắc mặt ông cụ lập tức thay đổi, kéo ghế lại gần tôi hơn. Khoảng thời gian ấy tôi thường đi lại ở Phúc Kiến, cũng biết đôi chút tiếng Mân Nam. Tuy không hiểu hết, nhưng đại khái vẫn nắm được ý.
Đôi vợ chồng mới cưới này nam tên là Trịnh Chu Danh, nữ tên là Khúc Hồng, Trịnh Chu Danh là con trai độc nhất của trưởng thôn, hiện làm kế toán của thôn, học hết cấp ba. Còn Khúc Hồng là cô gái đẹp nhất vùng này, người theo đuổi cô nhiều không đếm xuể, trong đó có cả Trương Phú. Thế nhưng cuối cùng Khúc Hồng vẫn chọn lấy Trịnh Chu Danh. Nghe nói là vì trưởng thôn lợi dụng lúc cha cô nằm liệt giường, đang rất cần tiền chữa bệnh để ép buộc. Thực ra trước đó quan hệ giữa cô và Trương Phú rất tốt, bởi Trương Phú chính là người học trò mà cha cô yêu quý nhất.
Bên ngoài đồn rằng, từ sau khi hai người kết hôn, căn nhà mới liên tiếp xảy ra chuyện lạ. Ban đầu là cơm nấu mãi không chín, rồi gà vịt nuôi trong sân thì hoặc mất tích, hoặc mắc bệnh chết. Lúc đầu chỉ là chuyện nhỏ nên chẳng ai để ý. Nhưng về sau thì càng lúc càng kỳ quái. Ban đêm căn nhà thường phát ra đủ loại động tĩnh. Trưởng thôn cũng thôi chức, lại mắc bệnh nặng mãi không khỏi. Vợ trưởng thôn thì đột nhiên hai chân không cử động được, bị liệt.
Cả nhà trưởng thôn cho rằng căn nhà có vấn đề, người đầu tiên họ nghĩ đến đương nhiên là Trương Phú. Anh ta là người có khả năng "tố khắc" nhất. Nhưng từ sau khi xây xong căn nhà, Trương Phú đã mất tích. Có người nói từng gặp anh ta ở thành phố, làm nghề đóng đồ gỗ. Cũng có người đồn rằng anh ta đã chết từ lâu ở nơi khác. Tóm lại, hiện giờ cả nhà trưởng thôn ngày nào cũng không được yên thân, đành trút mọi oán giận lên Khúc Hồng.
Ông cụ kể xong, liền cầm bình trà tiếp tục tản bộ khắp nơi, tôi thì đứng lên đi vào căn nhà mới kia. Từ đối diện đi sang đây là một thanh niên trẻ tuổi, dáng người gầy, mặc bộ âu phục sẫm màu không vừa người, đầu tóc rối bù, hốc mắt trũng sâu, thần sắc như mất hồn, vừa đi vừa lần mò châm thuốc lá. Dường như anh ta chẳng hề nhìn thấy tôi, nhưng chính tôi đã lên tiếng gọi trước."Xin hỏi, ngài là Trịnh Chu Danh sao?" Tôi đoán anh ta chính là người đó. Quả nhiên, anh ta nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Cậu là ai?"
Tôi nhớ năm ngoái từng gặp anh ta trong lễ cưới. Không ngờ chỉ sau một năm đã biến thành bộ dạng này. Xem ra những lời đồn về căn nhà quả nhiên không phải vô căn cứ.
"Nhà các anh có phải gần đây xảy ra chút phiền toái không? Tôi muốn xem có thể giúp được gì không." Tôi đi thẳng vào vấn đề. Vốn tưởng anh ta sẽ từ chối, không ngờ anh ta lại cất tiếng cười lớn, trong tiếng cười đầy vẻ khinh miệt.
"Mày tới thám thính à? Thằng Trương Phú phái mày tới? Nhà cửa không có vấn đề gì, bọn tao đã tìm người xem qua rồi, bên ngoài đều là đồn thổi mà thôi, tao lười đi làm rõ, nếu mày thật sự rảnh rỗi nhàm chán tao có thể dẫn mày vào, mày muốn xem thì cứ xem, đỡ cho mày sau khi rời khỏi đây lại đi tung tin đồn nhảm." Trịnh Chu Danh có vẻ rất tức giận, nắm lấy tay tôi kéo vào trong nhà. Tôi cũng không ngờ lại vào được dễ dàng như vậy. Thiết kế bên trong nhà rất bình thường, điển hình của nhà dân Phúc Kiến, song có vẻ rộng rãi hơn chút, vào cửa chính, giữa là cửa phòng khách, hai bên mỗi bên là một phòng, trái là đại phòng, phải là nhị phòng. Trước chính phòng có hộ long hai bên, khiến toàn bộ công trình có dạng chữ U mở về phía trước. Chính giữa là khoảng sân gọi là "Trình" dùng để phơi lúa và chăn nuôi. Nếu phía trước xây thêm tường bao và lắp cổng lớn thì sẽ trở thành một tứ hợp viện hình chữ nhật. Trịnh Chu Danh còn dẫn tôi vào bên trong. Cách bày trí trong nhà rất cầu kỳ, mang đậm nét cổ kính. Bên trong có trường án bằng gỗ quý, bàn Bát Tiên, ghế Thái Sư. Trên tường treo thư pháp và tranh của các danh gia. Trong phòng đặt một chiếc giường gỗ chạm khắc kiểu Thập Bát Đổ, trên các tấm chắn và thành giường đều chạm nổi đủ loại điển tích nhân vật cùng hoa lá chim muông. Giường được kê trên những ghế băng thấp. Phía trước đặt một chiếc đạp đẩu (cao ngang ghế băng, có ngăn kéo), hai đầu giường đặt tủ đầu giường. Trên giường buông màn the, trông tựa như một sân khấu hí khúc, rất độc đáo. Có thể thấy gia đình họ khá chuộng phong cách kiến trúc và bài trí nhà cửa cổ truyền, quả thực mang một nét đặc sắc riêng. Tôi lại ngẩng đầu nhìn lên cây xà ngang. Tuy không phải thợ mộc, nhưng ít nhiều tôi cũng biết đôi chút, vậy mà vẫn không phát hiện điều gì khác thường. Nghĩ lại cũng phải, nhà họ Trịnh hẳn đã mời người đến xem từ lâu rồi, một kẻ ngoại đạo như tôi thì làm sao nhìn ra được vấn đề gì.
"Thế nào? Đều đã xem đủ rồi chứ? Có thể đi chưa?" Trịnh Chu Danh ra dấu xin mời.
"Anh đừng kích động, tôi không có ý gì khác, năm ngoái tôi từng dự hôn lễ của anh, tôi chỉ muốn giúp một phen." Tớ vội vàng giải thích, "Tôi là một lữ khách, biết chút đỉnh về phương diện này, thứ nhất hiếu kỳ, thứ hai muốn xem tôi có thể giúp được gì không."
Trịnh Chu Danh không nói gì, chẳng qua sắc mặt vẫn tức giận, lúc này một người phụ nữ đi vào gian phòng, mặc áo ngoài màu vàng nhạt, gài một cây trâm, cầm trong tay một chén mì kho, da rất trắng, song có chút bệnh trạng, khuôn mặt nhu mì xinh đẹp, ngũ quan rõ ràng, nhưng chau mày, vẻ mặt ưu sầu. Tôi nghĩ chẳng lẽ đây là Khúc Hồng?
"Chu Danh, mì xong rồi, anh ăn một chén rồi hãy đi nhé?" Nói rồi nàng đưa mì tới, Trịnh Chu Danh không nhịn được đưa tay ngăn lại, không thèm quan tâm đến lý lẽ, đi thẳng ra. Để lại cô gái kia đứng một mình.
"Xin chào, cô là Khúc Hồng sao?" Tôi hỏi. Lúc này cô ấy mới chú ý tới tôi, kinh ngạc hỏi:
"Tôi tên là Kỷ Nhan, năm ngoái tôi từng dự hôn lễ của hai người, tôi nhất thời hiếu kỳ muốn đến xem, nghe nói hai người tựa hồ có chút chuyện phiền toái, tôi muốn đến xem có thể giúp được gì không." Tôi nhìn cô với vẻ thân thiện. Vừa định nói chuyện, trong phòng truyền đến một giọng già nua bén nhọn, "Đồ của ta đâu? Còn không mau lại đây tìm giúp ta!" Khúc Hồng lập tức lên tiếng, sau đó thấp giọng xin lỗi. "Thế này đi, ngài ngồi chờ ở đây trước, tôi đi gọi người hầu hạ mẹ chồng tôi." Tôi cũng gật đầu, biết điều đứng trong viện.
Qua một hồi, Khúc Hồng đi ra, bưng một ly trà. Chúng tớ ngồi trên ghế đá ngoài sân trò chuyện. Khúc Hồng nói, sau khi kết hôn trong nhà liền quái sự liên miên, vốn định chuyển ra ngoài, nhưng nhất thời lại tìm không được chỗ thích hợp. Nàng còn nói đến Trương Phú, Khúc Hồng không tin Trương Phú sẽ tố khắc trong nhà, sư phụ của anh ta cũng chính là cha Khúc Hồng từng răn đe Trương Phú, tố khắc quyết không được làm, hại mình hại người, hơn nữa Trương Phú mặc dù là người tính tình nóng nảy, nói năng có nhiều đụng chạm người khác, nhưng bản tính không xấu.
"Cô hiểu rõ anh ta như vậy?" Tớ chợt cắt ngang lời nàng. Khúc Hồng giật mình, lập tức nói: "Đúng vậy, tôi cùng anh ấy lớn lên từ nhỏ, a đại tôi xem anh ấy như con trai mà đối đãi, nếu không có đợt bệnh nọ, chúng tôi có thể đã sớm ở bên nhau rồi." Thần sắc Khúc Hồng có chút thương cảm. "Nhưng không ngờ, a đại một tháng sau khi tôi kết hôn vẫn bệnh chết. Thân thể ông vẫn rất tốt, nhưng vô duyên vô cớ mà mắc căn bệnh nọ."
Tớ an ủi nàng vài câu, nếu Trương Phú không tố khắc trong nhà, vậy anh ta đã đi đâu, tớ tạm biệt Khúc Hồng, quyết định đến nhà Trương Phú xem.
Đại khái dựa vào ấn tượng, hơn nữa được người đi đường chỉ điểm, tớ lại tới nhà của Trương Phú, song lần này thật sự không thể gọi là nhà nữa, ngay cả cánh cửa cũng bị mất, song trái lại tớ có thể tự do tiến vào. Đồng dạng, bên trong nhà Trương Phú cũng có một cái sân, nhưng so sánh với nhà Khúc Hồng thì nhỏ hơn nhiều, chỉ có hơn một cái cây. Trên cây dường như treo gì đó. Tớ vừa đến gần nhìn, hóa ra là xác mèo vừa mới chết chưa lâu.
Cả sân đầy đất đều là lá và rác rưởi. Một luồng mùi chua thối. Mọi người vùng này thích nuôi mèo nuôi chó, nhưng chết đi cũng không chôn xuống mồ, cái gọi là "Xác chó theo nước chảy, xác mèo treo đầu cành." Xem ra cái xác mèo này sợ rằng chính là lúc Trương Phú rời đi đã treo lên đây.
Thân là một thợ mộc, trong nhà Trương Phú cơ hồ không nhìn thấy gia cụ tinh xảo gì đặc thù. Mặc dù nơi này không ai trông coi, nhưng bà con làng xóm vẫn tự giác trông chừng dùm Trương Phú, phần lớn thời gian không ai đi vào, trước kia Trịnh gia từng tới đây lục soát, đập bể vài thứ rồi đi. Bên trong nhà rất yên tĩnh, tổng cộng trong ngoài hai gian phòng, bên trong hẳn là phòng ngủ của anh ta, trên mặt đất trong phòng ngủ, tớ phát hiện một cái khuyên tai tròn, vừa vặn treo bên giường, tớ vừa nhìn là chế bạc, thủ công rất tinh xảo. Đem khuyên tai thu hồi vào, tớ lại ở trong đám người hỏi thăm chút chuyện nhà trưởng thôn và chuyện nhà Khúc Hồng, nguyên lai trưởng thôn và cha Khúc Hồng sau giải phóng từng bái một vị nghệ nhân nổi tiếng của Phúc Kiến làm đồ đệ, người nọ tinh thông kiến trúc và phong thủy nhà cửa, song sau cách mạng văn hóa kết thúc hai người sau khi chôn cất sư phụ thì không còn qua lại với nhau nữa, về sau trưởng thôn từng muốn làm mai cho con trai, bị cha Khúc Hồng cự tuyệt. Tớ ghi chép lại chuyện nghe được, trở về tân phòng Trịnh gia.
Lần này Trịnh Chu Danh trở lại, hắn vừa thấy tớ liền cáu kỉnh nói: "Mày sao còn ở đây?" Khúc Hồng vội vàng đi tới nói: "Kỷ tiên sinh nói muốn đến giúp chúng ta." Tớ gật đầu. Trịnh Chu Danh từ trong lỗ mũi hừ một tiếng, "Tao đã đưa mày xem qua một lần, mày nói chút xem có vấn đề gì?"
"Khúc tiểu thư, phiền cô miêu tả lại bệnh tình của lệnh tôn được chứ." Tớ đột nhiên chuyển hướng Khúc Hồng, cẩn thận nhìn chằm chằm nàng. Khúc Hồng thoáng sửng sốt, nhìn Trịnh Chu Danh một chút, Trịnh Chu Danh cũng chẳng nói chẳng rằng ngồi xuống ghế đá, Khúc Hồng lúc này mới bắt đầu nói.
"Bệnh của a đại mắc rất dữ dội, chỉ một đêm bỗng dưng nói không được nữa, mới đầu chúng tôi tưởng đột quỵ, nhưng ông bắt đầu đau đầu, mỗi ngày đều ôm đầu, a đại không biết chữ, về sau đi bệnh viện, bác sĩ nói là cái gì nhồi máu não, nhưng a đại một mực lắc đầu, tôi cũng không biết có ý gì, Trương Phú khi đó thường xuyên giúp tôi chăm sóc a đại." Lúc này Khúc Hồng quay đầu lại nhìn Trịnh Chu Danh một chút, Trịnh Chu Danh một chút phản ứng cũng không có.
"A đại thường xuyên kéo tay Trương Phú tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng ông căn bản không có cách nào nói chuyện. Về sau phí điều trị càng ngày càng đắt, sau đó." Khúc Hồng bỗng dưng không nói nữa. Cúi đầu. Ở một bên Trịnh Chu Danh rốt cuộc nhảy dựng lên. Xông sang đây một cái tát đánh vào mặt Khúc Hồng, nổi giận đùng đùng chỉ vào Khúc Hồng tê liệt ngã trên đất mắng: "Mày còn muốn nói gì nữa? Nói nhà chúng tao cầm tiền bức mày gả tao sao? Tao biết ngay mày không cam tâm tình nguyện, lúc đầu đừng gả ha, bỏ trốn cùng Trương Phú đi, mày nhìn mày xem sau khi đến nhà của chúng tao nhà tao biến thành bộ dạng gì? Mẹ tao cùng phần lớn đã bệnh thành bộ dạng gì rồi? Cái công ty nát của tao cũng sắp sập tiệm, tất cả đều là ôn thần mày đến hại, mày còn mặt mũi trước mặt người ngoài nói." Một bên mắng một bên đưa chân đá, Khúc Hồng bụm mặt khóc né tránh trên mặt đất. Thoáng cái bên ngoài rất nhiều người vây xem.
Tớ thật sự nhìn không được nữa, tiến lên bắt lấy Trịnh Chu Danh, "Đủ rồi, tôi có vài lời muốn nói với cha anh." Trịnh Chu Danh kỳ quái nhìn tớ. Sau đó kéo Khúc Hồng lên, đi tới cửa đuổi mấy người xem náo nhiệt tản đi.
"A đại tao thân thể không tốt, không gặp người ngoài."
"Tôi có thể chữa khỏi cho ông ấy." Tớ cười nói. Trịnh Chu Danh kinh ngạc nhìn tớ. Tớ đương nhiên là lừa hắn thôi, bởi vì tớ phải trực tiếp nói chuyện với trưởng thôn, không thể làm gì khác hơn là lừa hắn một phen.
"Mày chắc chứ?" Trịnh Chu Danh hoài nghi nhìn tớ. "Đương nhiên, nói không chừng ngay cả mẹ anh cũng có thể." Trịnh Chu Danh đắn do một chút, dẫn tớ vào, song lần này là tới phòng trong.
Bên trong có gian phòng nhỏ. Bước vào chợt nghe thấy bên trong có người ho khan dữ dội. Trên giường một ông già đang nằm, lòng tớ nghĩ theo lý trưởng thôn hẳn cũng chỉ hơn 50 mà thôi, sao lại già như bảy tám mươi thế này. Người trên giường thấy tớ vào, quở trách Trịnh Chu Danh mắng nói: "Mày cho người ngoài vào làm gì. Không phải tao đã nói ai cũng không gặp sao?"
"A đại, anh ta nói có thể chữa khỏi bệnh của cha." Trịnh Chu Danh ở trước mặt cha mình hết sức nề nếp.
"Ông là trưởng thôn Trịnh sao." Tớ qua đó, đứng trước mặt ông ta, tướng mạo ông ta đến gần nhìn càng dọa người, da toàn thân đều nhão nhoẹt, đôi mắt cơ hồ lồi ra, cả mặt gầy cùng đầu lâu khô không khác là bao. Trên tay còn có rất nhiều đồi mồi. Tớ nói với ông ta: "Chúng ta nói chuyện riêng nhé, có thể để con trai ngài ra ngoài không?" Trưởng thôn Trịnh phất tay. Trịnh Chu Danh lẩm bẩm, ra ngoài khép cửa.
Trong phòng chỉ còn lại hai người chúng tớ, tớ không kiêng dè nữa trực tiếp hỏi ông ta: "Cha của Khúc Hồng cũng chính là sư đệ của ông là bị ông tố khắc hại chết sao?"
Trưởng thôn nằm trên giường cả người chấn động, chống đỡ ngồi dậy, thở hổn hển nói: "Ta đều đã đến nước này rồi, lừa ngươi cũng không có ý nghĩa gì, đúng vậy, Khúc sư đệ là ta làm hại, nó cũng biết là ta đã hạ thủ, ta sợ nó nói ra, nên dùng phong ngôn thuật."
"Phong ngôn thuật?" Tớ hỏi.
"Hừ hừ, ta ở tấm ván gỗ dưới gối đầu của nó thả một tiểu nhân, chỗ yết hầu của tiểu nhân dùng đinh gỗ ghim trụ, sau đó dùng khẩn cô chú pháp (Tiêu: là trói chặt, Đường Tăng dùng khống chế Tôn Ngộ Không trong Tây Du Ký đó :D). Nhưng ta không định hại chết nó, vốn dự định một tháng sau sẽ giải thuật cho nó, không ngờ trước được bỗng dưng chết đi, ta cũng thực sự áy náy thật lâu." Trưởng thôn Trịnh nói xong liền ho khan dữ dội.
"Khẩn cô chú pháp?" Tớ kinh ngạc hỏi. "Khẩn cô thân, khẩn cô thân, chú mang bên người, khẩn cô mắc trên xương sọ người tà pháp sư, lập tức cô đến đầu vỡ mắt hoa, đến Tây Thiên thỉnh Đường Tam Tạng, trên bờ Nam Hải thỉnh Quan Âm, thiên linh linh, địa linh linh, khẩn cô khẩn chú hàng lai linh. Xin mời sáu sao Nam Đẩu, bảy sao Bắc Đẩu, ta phụng Thái Thượng Lão Quân lập tức tuân lệnh?"
Trưởng thôn khinh thường nói: "Ngươi chẳng qua đang đọc tục bản bên ngoài hiện giờ mà thôi, chú ngữ chỉ thế là vô ích. Còn phải luyện tập phương pháp sử dụng và phù chú. Nhưng mà ngươi thế mà cũng biết pháp chú của《 Sách Lỗ Ban 》."
"Tôi đối với những sáng tác này cảm thấy khá hứng thú, nếu không cũng sẽ không xen vào chuyện này làm gì. Hơn nữa ông hẳn cũng biết, bản thân cũng đã bị hạ khẩn chú rồi nhỉ."
"Đương nhiên, chính là căn nhà này, nhưng chuyển đi hay không cũng không quan trọng nữa, bị hạ trấn vật, ta dù rời đi cũng vô dụng, lúc ấy ta sơ sót, ta ỷ vào chính mình tinh thông, không để thằng Trương Phú kia vào mắt. Không ngờ nó vẫn chơi trò gian trá." Trưởng thôn tức giận, thở cũng gấp gáp.
"Ông vậy mà cũng không biết?"
"Đương nhiên, sư phụ truyền cho chúng ta 《 Sách Lỗ Ban 》chia làm hai quyển, mỗi người một quyển, chú pháp giải pháp trên đó khắc chế nhau, ý để hai người đừng tranh đấu với nhau. Chẳng qua phong ngôn thuật là ta biết được trước khi bái sư, cho nên hắn không có cách nào giải khẩn cô chú pháp, giải pháp phải niệm chuyển chú pháp."
"Chẳng lẽ ông không biết thi thuật sẽ khuyết nhất môn sao? Hại người hại mình đó." Tớ than. Xem ra ông ta cũng cảm thấy rất đáng tiếc.
"Nói thật, ta cũng là lần đầu tiên dùng với sư đệ, trước kia sư phụ luôn thiên vị hắn, hơn nữa vốn muốn cho con trai ta lấy con gái hắn kết làm thông gia, không ngờ tới hắn một hơi cự tuyệt. Lần này dưới cơn tức giận làm chuyện sai lầm, bây giờ hối hận cũng đã muộn, cho nên rơi xuống nông nỗi hiện giờ cũng là báo ứng, song họa đến cả nhà, khiến ta rất khổ sở." Ông ta nói rồi hai mắt rơi lệ.
"Nếu như là Trương Phú tố khắc nhà, vậy anh ta nhất định đã kế thừa bộ 《 Sách Lỗ Ban 》 kia của Khúc sư phụ, cho dù ông biết cũng không giải được." Tớ tới lui trong phòng một chút. Trưởng thôn lại nằm xuống không lên tiếng, tớ chợt cảm thấy ông ta phảng phất như nhìn người khác chậm rãi hành hạ mình nhưng không cách nào chống cự, loại cảm giác chờ chết này vô cùng dằn vặt người ta, chết không đáng sợ, chờ chết mới đáng sợ nhất.
"Trừ phi, ông có thể tìm được nửa bản khác chân chính của bộ 《 Sách Lỗ Ban 》 . Hơn nữa ông không bị người nào làm phong ngôn, hẳn có thể giải trừ." Trưởng thôn nghe ra ý trào phúng trong lời của tớ, nín thinh. Tớ cảm thấy có chút lỡ lời. "Tôi nghĩ Trương Phú sẽ không rời khỏi đây, hoặc nói anh ta sẽ không rời khỏi Khúc Hồng." Tớ nhìn thấy Khúc Hồng đã đi tới.
"Nếu cô nguyện ý, tôi hy vọng cô có thể liên lạc với Trương Phú." Tớ quay lại nói với Khúc Hồng. Nói rồi lấy khuyên tai ra.
Khúc Hồng giật mình nhìn khuyên tai, vô thức lấy tay sờ lỗ tai.
"Cô rớt một cái khuyên tai, sợ bị phát hiện, không thể làm gì khác hơn là dùng một đôi khác, tôi phỏng chừng hẳn là của mẹ chồng cô phải không. Khuyên tai tìm được ở nhà Trương Phú. Gần đây cô có qua đó không?"
Khúc Hồng không lên tiếng. Trịnh Chu Danh vừa vặn đến lại vọt tới, trong miệng mắng lời thô tục muốn đánh nàng. Không ngờ lần này Khúc Hồng lại né tránh, hơn nữa vô cùng nhanh nhẹn, Trịnh Chu Danh không chuẩn bị, thoáng cái vồ hụt ngã trên mặt đất.
"Ngươi nghĩ rằng ta sẽ thành thật để ngươi xem như bao cát sao?" Khúc Hồng đổi giọng, cười lạnh nhìn Trịnh Chu Danh trên mặt đất. Trịnh Chu Danh cũng vô cùng kinh ngạc.
"Gọi Trương Phú tới đây, đem thuật giải đi, không cần phải hành hạ người khác." Tớ khuyên nàng. Khúc Hồng nhìn tớ: "Tôi nghĩ anh là một người tốt, cho nên không làm gì anh cả, không ngờ anh cũng đứng về phe cha con chúng. Đúng vậy, tôi lén lút gặp mặt anh Phú ở nhà anh ấy, ngay tuần trước, kỳ thật một năm trước chúng tôi đã biết trưởng thôn Trịnh hại chết a đại tôi, nhưng chúng tôi không có chứng cứ, người trong thôn căn bản sẽ không tin chúng tôi. Trương Phú biết kỳ thật ông ta muốn xúc tiến con trai mình kết hôn với tôi chẳng qua là muốn đem hai bản 《 Sách Lỗ Ban 》 cùng làm của riêng, ông ta cho rằng tôi biết a đại giấu 《 Sách Lỗ Ban 》 ở đâu, kỳ thật ông ta không biết a đại sau khi sớm truyền sách cho Trương Phú đã hủy đi rồi. Hơn nữa một mực dặn dò Trương Phú đừng nói nội dung trong sách cho trưởng thôn. Cho nên sau khi hôn lễ của tôi kết thúc Trương Phú liền một mình rời khỏi quê hương. Trước khi đi anh ấy nói cho tôi biết, lúc phong xà anh ấy đã hạ trấn vật, hơn nữa không ai trong bọn họ có thể phát giác ra."
"Là cái túi kia? Bên trong không có gì mà. Đều là chút vật cầu may." Trịnh Chu Danh nói.
"Hừ, mấu chốt không ở phải là thứ trong túi, mà là cái túi." Cạnh cửa chậm rãi có người bước tới. Tớ cảm giác rất quen thuộc.
"Anh Phú!" Khúc Hồng hướng người nọ hô.
"Trương Phú!" Trịnh Chu Danh đứng lên muốn nhào tới, nhưng nhìn thấy Trương Phú so với hắn cao lớn hơn cả cái đầu, không thể làm gì khác hơn là nắm đấm tay đứng trong vườn hung hăng nhìn anh ta. "Mày cuối cùng cũng chịu ra à."
"Tao muốn mang Khúc Hồng đi, em ấy một năm này đã chịu đủ rồi, tất cả mọi chuyện coi như xong, a đại mày cũng đã nhận được báo ứng phải có, tao sẽ cởi bỏ thuật, tao không giống ông ta, đến khi hại chết sư phụ cũng không dừng tay, kết cục như vậy chỉ sẽ gây báo ứng cho chính mình."
"Trương Phú, mày cho rằng mày có thể chạy thoát?" Tớ cảm giác sau lưng chợt lạnh, tựa hồ bị thứ gì đó đập một cái, sau đó mất đi ý thức.
Lúc tỉnh lại, tớ phát hiện tớ cùng Trương Phú, Khúc Hồng bị giam trong một căn phòng. Cha con Trịnh Chu Danh đang đứng trước mặt chúng tớ. Đặc biệt là vị trưởng thôn bệnh vô phương cứu chữa kia không ngờ thân thể vẫn khỏe mạnh đứng đó.
"Ông giả bộ? Không thể nào, tôi rõ ràng." Trương Phú kinh ngạc nhìn trưởng thôn.
"Trấn vật mày hạ tao đã sớm biết, túi có hai tầng, bên trong tầng kia là gấm đen chế thành, có thêu đoạt thủ sinh hồn pháp, vay mượn thọ của chủ nhà, cũng chính là làm cho già yếu trước tuổi, đáng tiếc vừa vặn thuật này ta ngay năm đó từng lén lật xem sổ của sư phụ, cách làm không nhớ kỹ, chỉ nhớ kỹ cách giải thuật này. Song mày thật là độc ác, tao nếu không giải được, sau tao chết chính là con trai tao, con tao chết thì đến cháu trai tao, thẳng đến khi đàn ông trong nhà này chết hết mới thôi."
"Đương nhiên, nếu không sao cần gấm ứng với hai chữ 'đoạn tử' chứ." Trương Phú nói.
(Tiêu: Gấm tiếng trung đọc là 缎子 cùng âm đọc với 断子 nghĩa là đứt đường con cái.)
"Hiện giờ mày không ý kiến gì sao, tao giả vờ lâu như vậy, đơn giản là muốn dụ mày ra, giao 《 Sách Lỗ Ban 》cho tao." Trương Phú không nói. Trịnh Chu Danh lập tức cho anh ta vài cái tát tai. Tớ nhìn không nổi nữa.
"Trưởng thôn, hóa ra ông giả bệnh trong phòng chỉ là diễn kịch thôi. Nhưng ông cũng nên biết, ông hại chết sư đệ mình, lại còn đối xử với con gái và đồ đệ của ông ấy như thế, chẳng lẽ không sợ báo ứng sao? Huống hồ, 'Khuyết Nhất Môn' vốn là cái giá tất yếu phải trả khi sử dụng 《Sách Lỗ Ban》."
Trưởng thôn nhìn tôi. "Đúng là ta đã lừa cậu, vì ta biết cậu rất thông minh. Nếu bị cậu vạch trần thì Trương Phú chưa chắc đã dám lộ mặt. Nhưng những lời cậu nói, ở một góc độ khác, lại khiến bọn chúng tự mình bước ra. Có điều ta sẽ không hại cậu. Chỉ cần Trương Phú giao quyển sách đó ra, ta sẽ thả tất cả các người."
"Đó là sách sư phụ để lại, tôi sẽ không giao cho ông." Trương Phú nghiến răng nói.
"Được, mày không giao thì tao sẽ giết tên người ngoài này trước, rồi giết Khúc Hồng sau. Tao có rất nhiều cách lấy mạng bọn họ mà không để lại bất cứ dấu vết nào, chuyện này hẳn mày hiểu rõ hơn ai hết. Sau đó tao sẽ từ từ hành hạ mày." Trưởng thôn nheo mắt nhìn Trương Phú. Cánh mũi Trương Phú vì tức giận mà phập phồng liên tục. Anh ta cắn chặt môi, phải đưa ra một lựa chọn vô cùng khó khăn.
"Tôi không hiểu, ông thu thập đủ cả hai quyển rốt cuộc để làm gì?" Tôi hỏi.
"Hai quyển 《Sách Lỗ Ban》 hợp lại có thể lĩnh ngộ rất nhiều huyền cơ. Một kẻ ngoại đạo như cậu căn bản không thể hiểu được. Thậm chí còn có thể đắc đạo thành tiên. Dù không được như vậy, ta cũng có thể tìm được một vùng đất chân long phúc trạch để an táng, khiến con cháu đời sau của ta đại phú đại quý. Hừ hừ..." Càng nói, trưởng thôn càng tỏ ra tự say mê với viễn cảnh của mình.
"Được, tôi sẽ chép sách cho ông, bao gồm cả chú pháp và phương pháp luyện tập. Nhưng ông phải hứa thả chúng tôi đi." Cuối cùng Trương Phú cũng nhượng bộ.
"Đương nhiên. Tao cũng không muốn đẩy mọi chuyện đến đường cùng. Phàm việc gì cũng nên chừa lại một con đường, sau này còn dễ gặp mặt. Nhưng nếu mày dám lừa tao, tao tuyệt đối không tha cho mày." Trưởng thôn đe dọa.
Quả nhiên, bọn họ giữ lời, cởi trói cho tôi và Khúc Hồng, nhưng vẫn trói hai tay chúng tôi, rồi bảo Trịnh Chu Danh đưa ra ngoài. Lúc này tôi mới biết nơi đó là tầng hầm nhà họ.
Trương Phú cùng trưởng thôn bước vào một căn phòng. Còn tôi và Khúc Hồng bị đuổi ra ngoài sân. Rất lâu sau, Trương Phú bước ra. Trưởng thôn cũng vui vẻ đi ra theo, trên tay cầm một xấp giấy.
"Cút đi. Đừng để tao gặp lại chúng mày nữa." Nói xong, ông ta kéo Trịnh Chu Danh vào trong. Trịnh Chu Danh nhìn Khúc Hồng, trong mắt vừa chất chứa phẫn nộ vừa lưu luyến không nỡ.
"Đi thôi! Sau này giàu sang rồi còn sợ không có vợ à? Loại đàn bà đê tiện này không cần nữa!" Trưởng thôn lôi mạnh Trịnh Chu Danh vào nhà.
"Anh thật sự nói cho ông ta rồi sao?" Tôi hỏi Trương Phú.
Trương Phú gật đầu. "Nếu ông ta phát hiện là giả, thì cho dù chúng ta chạy đến đâu cũng vô dụng. Ngũ Quỷ Thuật rất dễ tìm ra tung tích của chúng ta. Đến lúc đó ông ta thật sự sẽ giết chúng ta, giống như đã hại chết sư phụ vậy."
(Bánh Tiêu giải thích: Ngũ Quỷ Thuật là một thuật ngữ trong truyền thuyết dân gian Trung Quốc, chỉ pháp thuật mà các phương sĩ dùng để sai khiến quỷ thần vận chuyển tài vật của người khác. Thuật này dùng bùa chú để điều khiển Ngũ Quỷ thực hiện việc chuyển dời tài sản. Theo truyền thuyết, Ngũ Quỷ thực chất là năm vị ôn thần, gồm: Xuân Ôn Trương Nguyên Bá, Hạ Ôn Lưu Nguyên Đạt Thu Ôn Triệu Công Minh, Đông Ôn Chung Sĩ Quý và Trung Ôn Tổng Quản Sử Văn Nghiệp. Đặc điểm của thuật này là có thể lấy tài vật mà không cần phá cửa hay cạy khóa, thường xuất hiện trong các tiểu thuyết cổ.)
"Anh Phú, thôi bỏ đi. Thù của cha em không báo nữa. Chúng ta đi thôi, đến nơi khác bắt đầu lại từ đầu." Khúc Hồng tựa vào lòng Trương Phú, vừa khóc vừa nói. Trương Phú vừa an ủi cô, vừa đáp: "Yên tâm, thù của sư phụ nhất định sẽ được báo, nhưng không phải do chúng ta ra tay. Ông ta sẽ phải chịu báo ứng." Nói xong, anh từ biệt tôi rồi đưa Khúc Hồng rời đi.
Cổng lớn nhà họ Trịnh đóng chặt. Có lẽ hai cha con họ đang ở trong nghiên cứu quyển sách. Tôi cũng rời khỏi ngôi làng ấy. Về sau tôi không còn nghe tin tức gì của Trương Phú nữa, nhưng tôi nghĩ anh ta và Khúc Hồng hẳn sẽ sống hạnh phúc.
Kỷ Nhan kể xong thì xe cũng dừng lại. Tôi nhìn ra ngoài, đã đến nơi rồi. Hai người xuống xe, từ đây đến nhà bác Lưu vẫn còn phải đi bộ thêm một đoạn.
"Về sau thì sao?" Tôi rất tò mò về kết cục của cha con nhà họ Trịnh.
"Về sau à?" Kỷ Nhan cười. "Vị trưởng thôn đó hoàn toàn không biết rằng, ngay cả sư phụ của ông ta cũng không dám học hết nội dung của cả hai quyển 《Sách Lỗ Ban》. Năm xưa chia mỗi người một quyển không phải vì sợ họ tranh giành, mà là để giữ mạng cho họ. Đa số những người cố chấp học cả hai quyển đều sẽ bị mê loạn tâm trí, cuối cùng phát điên mà chết. Vị trưởng thôn đó cũng không ngoại lệ. Đương nhiên, cả Trịnh Chu Danh cũng vậy. Đó chính là báo ứng mà Trương Phú đã nói."
"Thì ra là vậy." Tôi nhìn về phía trước. Nhà bác Lưu đã hiện ra, căn nhà mới cao lớn trông vô cùng đẹp mắt.
"Kẻ nào dùng thuật làm 'khắc' đều nên suy nghĩ cho kỹ. Hại người, cuối cùng cũng chỉ là hại chính mình." Kỷ Nhan nhìn căn nhà, khẽ cảm thán. "Đi thôi, chắc mẹ anh đợi sốt ruột rồi."
_____________________
Tiêu: Chương này dịch thật sự rất vất vả đó T^T còn phải mua cả "Lời Nguyền Lỗ Ban" về nghiên cứu đó T^T
cảm ơn bạn đã cực khổ để dịch chương này
Trả lờiXóarất hay
chúc bạn vui khỏe
Hồi đọc chương này trên QT, phải đọc đi đọc lại nhưng những đoạn giải thích phong thủy kiến thức về Lỗ Ban vẫn có vẻ khó hiểu /__\. Nên vẫn quyết định chờ Tiêu ..
Trả lờiXóaVất vả cho Tiêu rồi ^_^
Trả lờiXóakhiếp, chương này dịch chắc vất vả lắm, mình đọc mà còn rối mù. cảm ơn bánh tiêu nhé.
Trả lờiXóaCám ơn Tiêu nha, hun cái nè
Trả lờiXóaCảm ơn bạn đã dành ra nhiều thời gian và công sức để tạo ra những bản dịch chất lượng như thế này :). Mình rất thích bộ truyện này. Tuy nhiên có một thắc mắc nho nhỏ là cha Khúc Hồng không biết chữ mà làm sao đọc dc sách Lỗ Ban nhỉ?
Trả lờiXóa:3 Tiêu vất vả rồi! 5ting~~~
Trả lờiXóaCảm ơn Tiêu rất nhiều. <3
Trả lờiXóaCảm ơn chị rất nhiều đã vất vả dịch truyện ạ!
Trả lờiXóaVất vả cho chị Tiêu rồi. Chúc chị luôn vui khỏe :)
Trả lờiXóaCảm ơn chị Tiêu đã dịch chương này, vất vả chị rồi ạ!
Trả lờiXóa2020 r~~ cảm ơn chủ nhà Tiêu ~ hay quá trời
Trả lờiXóa