Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Đới Phàm

Hóa Vụ - Chương 12.10

 Hào quang của mặt trời - 10 “Cậu quan sát cũng kỹ thật đấy.” Lão Thôi đứng bên cạnh khen một câu, nhưng lời khen ấy phát ra từ miệng hắn lại luôn khiến người ta có cảm giác như đang mỉa mai. “Lúc đó đông người quá, anh ta giẫm phải chân tôi.” Khương Viễn Hoa hơi tủi thân. Liễu Hạ Khê khép cuốn sổ ghi chép lại, tắt chiếc máy ghi âm cỡ nhỏ (hiện giờ ngoài việc tự ghi chép, với những lời khai quan trọng anh còn dùng máy ghi âm để lưu lại), rồi lấy cuốn sổ vẽ nhỏ luôn mang theo bên mình, dựa theo lời miêu tả của Khương Viễn Hoa nhanh chóng phác họa một bức chân dung toàn thân, vừa vẽ vừa chỉnh sửa theo ý kiến của Khương Viễn Hoa... “Anh họ cậu trông đúng là có phong thái của một thám tử nổi tiếng.” Đinh Tùy Hiển hạ thấp giọng nói với Trâu Thanh Hà. Dù đã cố nói rất nhỏ nhưng vẫn đủ để những người bên cạnh nghe thấy. Trâu Thanh Hà cười, lời này nghe thật dễ chịu: “Lão Đinh, lão đại, lúc đó hai người có phát hiện điều gì bất thường không?” “Chuyện này thì...” Lão Đinh gãi đầu nghĩ ngợi:...