Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Vũ Kỳ Lân

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 23

Chương 23: Sâu béo ra oai Ngô Lâm Nhất hét lên đầy kinh hãi, còn trong lòng tôi lại bắt đầu cân nhắc xem thứ này rốt cuộc lợi hại đến mức nào. Nam Khương Hắc Anh, quả thực tôi chưa từng nghe nói đến, nhưng loại sâu mọt chi chít có thể kết thành một màn sương đen mây đỏ này thì tôi từng nhìn thấy một loại sâu đục có cánh tương tự trên người pháp sư Thiện Tạng ở Myanmar. Thứ này thông thường được luyện chế từ một loài côn trùng chân khớp thuộc chi muỗi đặc biệt, thông qua việc quỳ bái tượng Ngũ Ôn Thần. Chỉ có điều, tư tưởng của loại này khác với độc cổ luôn theo đuổi sự tinh luyện đến cực hạn, mà sử dụng "chiến thuật biển người", chủ yếu dựa vào mối quan hệ khống chế tương tự như ong thợ và ong chúa. Nói một cách nghiêm túc thì quả thực đây là một thủ đoạn rất lợi hại. Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Đối với tôi, người sở hữu Kim Tằm Cổ, thì nó chẳng đáng là gì, không hiểu vì sao Ngô Lâm Nhất lại nói như vậy. Giáng Huyết Thạch Phù của Hoàng Bằng Phi vô cùng lợi hại, không chỉ ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 21

 Chương 21: Lại gặp bích họa vách đá Ông lão ấy chính là Ngô Lâm Nhất, người đã tách khỏi tôi để đi theo đội khác. Ngô Lâm Nhất chết rồi sao? Chưa. Dường như nghe thấy tiếng gọi của đồng đội năm xưa, sau một hồi bị lay mạnh, Ngô Lâm Nhất từ từ mở đôi mắt mơ màng, yếu ớt ngẩng đầu nhìn chúng tôi. Ánh mắt ông chợt sáng lên, rồi khó nhọc thốt ra từng chữ từ cổ họng: "Mau... đi cứu đội trưởng Hồng bọn họ..." Vừa dứt lời, ông liền ho dữ dội, mặt nghẹn đến tím đỏ, khiến Dương Thao vội vàng vỗ lưng cho ông.  Phải một lúc lâu sau, ông mới nôn khan hai tiếng, rồi phun ra một ngụm máu lớn. Trong khoảng thời gian đó, tôi đưa mắt nhìn quanh, phát hiện ở góc khuất sau mấy cột măng đá còn có hơn mười thi thể nằm ngổn ngang. Có người là người của chúng tôi, có người mặc áo bông đen, trên mặt đeo mặt nạ ác quỷ, hẳn là thành viên của Quỷ Diện Bào Ca Hội. Đại đội trưởng Phùng dẫn các chiến sĩ đi kiểm tra những thi thể nằm la liệt trên mặt đất. Một lúc sau, anh đi tới trước mặt chúng tôi. Sắc m...