Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn La Côn

Hóa Vụ - Chương 12.22

 Hào quang của mặt trời - 22 Nhân lúc Kha Phong uống quá nhiều trà phải đi vào nhà vệ sinh, Trâu Thanh Hà hạ thấp giọng hỏi Liễu Hạ Khê: "Anh Liễu, lần này vụ mất tích chúng ta bắt đầu điều tra từ những tài liệu này sao?" Liễu Hạ Khê cũng hạ giọng thật thấp: "Kết luận mà bọn họ rút ra từ những tài liệu này là Hứa Huỳnh Huỳnh đã giấu Mộc Lệnh đi, thậm chí còn giết Mộc Lệnh, hoặc là Mộc Lệnh tự giấu mình đi. Anh cảm thấy những tài liệu này giúp chúng ta hiểu rõ các chi tiết, còn chúng ta thì phải đi theo cách của mình. Đương nhiên, những tài liệu này cũng phải xem xét thật kỹ, biết đâu bên trong lại có manh mối." "Chúng ta không quen thuộc Hồng Kông, không biết nên bắt đầu từ đâu." Trâu Thanh Hà nhíu mày. "Trước tiên điều tra từ ba, bốn nơi: chỗ ở trước đây của Mộc Lệnh, chỗ ở của Hứa Huỳnh Huỳnh, viện điều dưỡng nơi mẹ Hứa Huỳnh Huỳnh từng ở, công ty quản lý nơi Mộc Lệnh làm việc. Những địa chỉ này đều có thể tìm được từ trong tài liệu. Chúng ta phải g...

Hóa Vụ - Chương 12.12

 Hào quang của mặt trời - 12 Lời buột miệng của La Côn khiến Liễu Hạ Khê nở một nụ cười để lộ hàm răng. Anh phất tay một cái, hai viên cảnh sát luôn trong tư thế chờ lệnh lập tức bước tới. “Ghi lời khai của anh La này cho thật cẩn thận.” La Côn hung hăng trừng mắt nhìn anh: “Liễu Sir, anh đang gài hàng tôi.” “‘Gài hàng’nghĩa là gì vậy?” Trâu Thanh Hà đứng rất gần họ, tò mò hỏi một câu. Cậu đoán đây chắc chắn không phải là lời hay ý đẹp. “Có nghĩa là cố tình giăng bẫy để vu oan hãm hại người khác.” Trần Giai Tuấn, người miền Nam luôn tự xưng là cái gì cũng biết, trả lời thay. “Xì! Ai vu oan ai chứ.” Khương Viễn Hoa nhanh miệng khinh bỉ nhìn La Côn. Trước đây cậu còn có ấn tượng khá tốt về anh ta. Anh Liễu là người nhà, đương nhiên phải bênh vực. Cái gã ca sĩ từ nơi khác tới này lại dám ngay trên địa bàn của bọn họ hắt nước bẩn lên người anh Liễu, đúng là chẳng phải hạng tốt đẹp gì. “Tự mình làm chuyện xấu thì trong lòng tự biết. Từ đầu đến cuối anh Liễu có nói câu nào vu oan cho anh...

Hóa Vụ - Chương 12.11

 Hào quang của mặt trời - 11 Liễu Hạ Khê rất tự nhiên đưa tay xoa đầu Thanh Hà, giơ giơ cuốn kịch bản trong tay: "Thanh Hà, hướng suy luận của em về cơ bản trùng với suy đoán của anh. Nhưng xét theo kịch bản, suy luận của em có một lỗ hổng về mặt thời gian. À, có một điều em phải nhớ: đừng xem nhẹ những kẻ đang có ý định phạm tội hoặc đã phạm tội." Vừa nói xong, chính anh cũng thấy câu sau mang hơi hướng thuyết giáo, nghe chẳng khác gì giọng điệu quan cách. Trâu Thanh Hà nghe ra ý trong lời anh: "Ý anh Liễu là em không nên dễ dàng phân loại tội phạm thành nghiệp dư hay chuyên nghiệp, đúng không?" Đứa trẻ nhạy bén, hiểu chuyện này thật khiến người ta không thể không xót xa. Liễu Hạ Khê vòng tay ôm lấy vai cậu, bàn tay siết nhẹ: "Là anh đã quá dựa dẫm vào em." "Anh Liễu có dựa dẫm vào em đâu. À đúng rồi, anh Liễu. Lỗ hổng về thời gian trong suy luận của em là ở đâu?" "Lỗ hổng về thời gian... Anh cho rằng người mua vé từ tay Khương Viễn Hoa khô...

Hóa Vụ - Chương 12.5

 Hào quang của mặt trời - 05 Sân khấu được che kín bằng những tấm màn đen, trông giống như một thùng container siêu cỡ lớn. Liễu Hạ Khê tò mò đi một vòng. Anh đã đến Nhà thi đấu Công Nhân này vài lần, nhưng từ khi khu vực trung tâm xuất hiện thêm một sân khấu thì nơi đây trở nên rất xa lạ. Toàn bộ đèn trong nhà đều bật sáng, chói đến hoa cả mắt. "Đội trưởng Liễu, mọi thứ đều bình thường." Chu Linh là nữ cảnh sát trong đội của Liễu Hạ Khê. Cô có mái tóc dài quá eo, là hoa khôi của phân cục, nhưng cô gái này không thích hồng trang mà thích lục trang, là một người phụ nữ rất giỏi giang. Tuy mọi người ở cùng nhau chưa lâu, nhưng Liễu Hạ Khê rất coi trọng cô. "Chỉ là làm theo thông lệ thôi, thật sự thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?" Thôi Tử Kiện là tay lão làng trong đội. Trong cả đội của họ, người có thâm niên công tác ở phân cục lâu nhất chính là hắn: bốn năm. Phong cách làm việc của người này đặc biệt láu cá, ý thức trách nhiệm không cao, không phải kiểu tính cách mà L...

Hóa Vụ - Chương 12.4

  Hào quang của mặt trời - 04 Tiễn vị khách cuối cùng vẫn còn lưu luyến không thôi, thời gian đã là hai giờ mười lăm phút sáng. Trâu Thanh Hà xoa cánh tay đau nhức, ngơ ngác nhìn khắp căn phòng bừa bộn. Cậu cũng muốn dọn dẹp lắm, nhưng chỉ với sức một mình mà thu xếp cả một không gian rộng như vậy thì quả thực quá khó. Sáng mai cậu còn phải lên lớp nữa, giờ buồn ngủ đến mức mí mắt cứ sụp xuống không ngừng. Lão Đinh, Lão Trần và cả đám đã chuồn mất từ lâu, chỉ còn Khương Viễn Hoa ở lại với cậu. Tối nay Tiểu Khương định ngủ luôn ở đây. Từ khi phát hiện chiếc sofa trong phòng riêng còn thoải mái hơn giường ký túc xá, cậu ta thường xuyên ngủ lại quán bar qua đêm. Toàn bộ thành viên ban nhạc Phong Linh Thảo vẫn còn ở đây. Họ đang nghỉ trong một phòng riêng. Trâu Thanh Hà không nhịn được nghĩ: xem ra họ đang đợi thanh toán thù lao. Điện thoại của anh Ba Liễu vẫn tắt máy, hoàn toàn không liên lạc được. Phải làm sao đây? Cũng chẳng biết anh Ba đã thỏa thuận riêng với ban nhạc như thế nào, ...