Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hứa Huỳnh Huỳnh

Hóa Vụ - Chương 13.4

 Song thủ - 04  Trâu Thanh Hà ngồi trong phòng bệnh cảm thấy vô cùng buồn chán, cậu xuất hiện ở đây rõ ràng là kẻ dư thừa duy nhất. “Cặp anh em này thật buồn tẻ. Lạ thật, bố mẹ bọn họ vẫn chưa từ Singapore chạy tới sao?” Trâu Thanh Hà suy nghĩ lung tung. Cậu không tiện nhìn chằm chằm vào bọn họ, trong phòng bệnh lại chẳng có gì đáng xem, đôi mắt chẳng biết nên hướng về phía nào. Muốn ra ngoài bệnh viện đi dạo thì bên ngoài cửa có cảnh sát đứng gác, ngại đi ra đi vào rồi gây thêm phiền phức cho người ta. Hơn nữa, không biết nhiệm vụ của anh Liễu thế nào rồi, nếu anh Liễu đến đây tìm mà không thấy cậu chắc chắn sẽ lo lắng: “Anh Liễu chậm thật đấy.” Khóe mắt liếc qua gương mặt Kha Phong, cậu nhìn thấy sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ. Cũng phải, người nhà mình biến thành bộ dạng này, chẳng ai có thể vui nổi. Mộc Lệnh từng tỉnh lại, tỉnh lại trong trạng thái vô cùng hoảng loạn. Bộ dạng ấy khiến người nhìn thấy cậu ta vô cùng xót xa. Mộc Lệnh rất gầy gò và tiều tụy, trên mặt xanh xa...

Hóa Vụ - Chương 12.26

 Hào quang của mặt trời - 26 Nhìn vào các khe nối giữa những viên gạch lát sàn giả đá cẩm thạch, có thể xác định phòng ăn, phòng sinh hoạt và phòng khách (bố cục tầng một chỉ được chia thành ba không gian này) không có dấu vết của cơ quan ngầm nào. Liễu Hạ Khê lắc đầu, đi đi lại lại mấy lần... Dù quan sát, suy xét hay tính toán thế nào, mọi nơi trong nhà đều không có cái gọi là lối vào hầm trú ẩn. “Ọc ọc...” Là ai đói bụng đến mức bụng réo lên vậy? (Là Kha Phong, những ngày này hắn vẫn chưa ăn uống tử tế, mặc dù thức ăn Trâu Thanh Hà nấu rất ngon, hắn ăn nhiều hơn mấy ngày trước. Điều này ngược lại khơi dậy cảm giác thèm ăn của hắn, hiện giờ đã hơn mười hai giờ đêm, vậy mà trong lúc căng thẳng... hắn lại đói bụng.) Giống như đột nhiên tỉnh giấc giữa giấc ngủ say, Liễu Hạ Khê nhìn hắn một cái rồi quay sang Trâu Thanh Hà: “Em đã xem xét nhà bếp chưa?” “Nhà bếp?” Trâu Thanh Hà sững người. Đương nhiên nhà bếp đã được lục soát rồi, tất cả những nơi trong căn nhà này có thể giấu người đề...

Hóa Vụ - Chương 12.24

 Hào quang của mặt trời - 24 Nhìn thấy Liễu Hạ Khê xuất hiện trước mặt mình, Chung Gia Chí bày ra vẻ như gặp ma, la lên: “Thấy ma rồi!” Sau đó cậu ta đột nhiên nhớ ra Liễu Hạ Khê không hiểu tiếng Quảng Đông, bèn dùng tiếng Phổ thông gượng gạo nói: “Sao âm hồn không tán vậy?” Luật sư do Hứa Huỳnh Huỳnh thuê có thái độ cứng rắn, không cho mấy người Chung Gia Chí được bảo lãnh. Liễu Hạ Khê muốn gặp Chung Gia Chí đang bị tạm giữ cũng không khó. Anh xuất trình giấy tờ của mình với cảnh sát phía Hong Kong, nói rõ có việc cần tìm Chung Gia Chí để lấy lời khai. Bởi vì anh là cảnh sát liên quan đến vụ án này ở Bắc Kinh, lúc bàn giao vụ án đã từng gặp mặt các cảnh sát bên này, đối phương rất hợp tác cho anh vào trại tạm giam (dù sao năm 1997 cũng sắp đến, sớm muộn gì cũng là người một nhà mà). Liễu Hạ Khê nhìn Chung Gia Chí, những ngày tháng bị giam giữ khiến cậu thiếu niên ngơ ngơ ngác ngác này càng trở nên sa sút hơn. Khi nhìn Liễu Hạ Khê, vẻ mặt cậu mang theo sự cảnh giác quá mức. “Cậu và...

Hóa Vụ - Chương 12.23

 Hào quang của mặt trời - 23 Trâu Thanh Hà và Liễu Hạ Khê đi theo Kha Phong lên một chiếc taxi, Kha Phong nói với tài xế taxi một địa chỉ. Chiếc xe lập tức lao vun vút về phía trước, đi qua những con đường quanh co khúc khuỷu rồi chạy lên một ngôi làng cổ có vẻ mộc mạc, mang đậm dấu vết lịch sử. Nơi này có phần không hợp với đô thị xa hoa Hồng Kông. Đây là cứ điểm của bọn Kha Phong trong mấy năm qua, gần một làng chài vùng quê, môi trường vô cùng tốt. Tuy vùng biển này không đẹp nhưng lại cực kỳ yên tĩnh. Đây là một căn nhà trệt nhỏ có một khu vườn, diện tích cũng không nhỏ. Đáng tiếc là hoa cỏ trong khu vườn đã bị bỏ hoang, càng làm tăng thêm vẻ suy tàn, như thể bị lãng quên khỏi thế gian. "Trước đây mấy thứ hoa cỏ này đều do A Lĩnh chăm sóc. Em ấy không trở về thì cũng chẳng còn ai để ý đến chúng nữa. Căn nhà này là sau khi kiếm được tiền, chúng tôi tự mình mua." Muốn chơi nhạc, nhà họ Kha tuy không phản đối gay gắt nhưng cũng không ủng hộ. Khi đó thật sự rất nghèo. Kha Pho...

Hóa Vụ - Chương 12.22

 Hào quang của mặt trời - 22 Nhân lúc Kha Phong uống quá nhiều trà phải đi vào nhà vệ sinh, Trâu Thanh Hà hạ thấp giọng hỏi Liễu Hạ Khê: "Anh Liễu, lần này vụ mất tích chúng ta bắt đầu điều tra từ những tài liệu này sao?" Liễu Hạ Khê cũng hạ giọng thật thấp: "Kết luận mà bọn họ rút ra từ những tài liệu này là Hứa Huỳnh Huỳnh đã giấu Mộc Lệnh đi, thậm chí còn giết Mộc Lệnh, hoặc là Mộc Lệnh tự giấu mình đi. Anh cảm thấy những tài liệu này giúp chúng ta hiểu rõ các chi tiết, còn chúng ta thì phải đi theo cách của mình. Đương nhiên, những tài liệu này cũng phải xem xét thật kỹ, biết đâu bên trong lại có manh mối." "Chúng ta không quen thuộc Hồng Kông, không biết nên bắt đầu từ đâu." Trâu Thanh Hà nhíu mày. "Trước tiên điều tra từ ba, bốn nơi: chỗ ở trước đây của Mộc Lệnh, chỗ ở của Hứa Huỳnh Huỳnh, viện điều dưỡng nơi mẹ Hứa Huỳnh Huỳnh từng ở, công ty quản lý nơi Mộc Lệnh làm việc. Những địa chỉ này đều có thể tìm được từ trong tài liệu. Chúng ta phải g...

Hóa Vụ - Chương 12.17

  Hào quang của mặt trời - 17 "Liễu Sir, các anh có ý gì vậy? Tùy tiện bắt người như thế, còn có nhân quyền hay không?" La Côn dập tắt đầu thuốc lá rồi bước về phía Liễu Hạ Khê. Có thể thấy anh ta ngủ không ngon, sắc mặt tái xanh, trong vành mắt hiện rõ những tia máu. Trâu Thanh Hà thấy trên gương mặt trẻ con như mãi không lớn của anh ta lại đầy vẻ hùng hổ, không khỏi muốn cười. Cậu chuyển ánh mắt sang Kha Phong. Kha Phong cũng đang nhìn về phía họ, trong đôi mắt vốn luôn lạnh lùng lúc này ánh lên vẻ trầm mặc u tối, so với sự lạnh nhạt thường ngày lại thêm một cảm giác nặng nề, khiến người ta không dám xem nhẹ sự hiện diện của người này. Nhìn Kha Phong như vậy, ý cười của Trâu Thanh Hà lập tức thu lại. Đới Phàm khéo léo hơn La Côn, cướp lời trước, mỉm cười đứng trước mặt Liễu Hạ Khê: "Liễu Sir, xin đừng trách, mọi người đều hoảng hốt cả, có chút không biết phải làm sao." "Tôi có thể hiểu." Liễu Hạ Khê ôn hòa nói: "Hy vọng mọi người cũng có thể hiểu cô...

Hóa Vụ - Chương 12.16

  Hào quang của mặt trời - 16 "Không ngủ được nữa à? Ha ha. Vừa hay, em xem thử hai bức vẽ này có gì khác nhau?" Liễu Hạ Khê bật đèn lớn trong phòng ngủ trước, tự cởi áo khoác rồi lên giường, khoác thêm cho Thanh Hà một chiếc áo dày. Anh mang chồng đồ đặt trên tủ đầu giường lên giường, hai người ngồi trong chăn cùng phân tích vụ án. Trâu Thanh Hà nhận lấy hai bức phác họa xem qua: "Ồ, chân dung phần đầu của Tiêu Linh Nhi. À, bức này là lúc cô ấy biểu diễn ở quán bar của anh Ba tối qua, còn bức này là tối nay trong nhà thi đấu. Ngoài kiểu tóc khác nhau ra thì vẫn là cùng một khuôn mặt mà." Cậu nhìn trái nhìn phải, nhìn ngang nhìn dọc... vẫn không phát hiện được điều gì có giá trị. "Không nhìn ra đúng không." Liễu Hạ Khê cười: "Điểm đột phá nằm ở đây. Em xem, đây là gì?" Anh lấy từ túi áo khoác ra một chiếc túi nhựa nhỏ, bên trong đựng một món đồ nhỏ. Trâu Thanh Hà cầm lấy nhìn: "Ồ, một chiếc hoa tai vàng hình hoa mai nhỏ." Chiếc hoa tai ...

Hóa Vụ - Chương 12.15

  Hào quang của mặt trời - 15 "Có nguy hiểm đến tính mạng cô ấy không?" Liễu Hạ Khê hỏi. Bác sĩ trợn mắt: "Cậu hỏi thế chẳng phải là thừa sao? Đến chút kiến thức thông thường cũng không có. Dùng cái đầu mà nghĩ đi, ăn uống đều phải qua chỗ này đấy. Đừng tưởng chỉ có não với tim mới là cơ quan quan trọng của cơ thể. Dù chỉ là viêm họng nhẹ hay bị xương cá đâm vào họng cũng đủ khiến người ta khó chịu lắm rồi, huống chi lại có dị vật mắc trong họng. Mau chóng liên lạc với người nhà cô ấy đi." "Vâng vâng vâng." Liễu Hạ Khê bất đắc dĩ nhún vai. Anh tự chuốc lấy mất mặt, sờ sờ mũi bước ra khỏi phòng trực vốn chẳng chào đón mình. Đến lúc khép cửa lại, anh còn nghe vị bác sĩ kia lẩm bẩm nho nhỏ: "Đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển." Liễu Hạ Khê nhìn đôi tay đôi chân của mình... cạn lời, đúng là tứ chi cũng khá phát triển thật... "Quản lý Ngô, anh đã liên lạc được với người nhà Hứa Huỳnh Huỳnh chưa? Mời họ đến đây một chuyến đi." Liễu Hạ Khê tìm...