Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hồng An Trung

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 42

 Chương 42: Trận chiến cuối cùng: Mở đầu Hang động này chính là nơi trước đây chúng tôi từng gặp Ngô Lâm Nhất. Đi lòng vòng một hồi, vậy mà chúng tôi lại quay về đúng chỗ này. Lối ra ở đây trước đó bị thạch nhũ che khuất. Sau đó lại được Ngô Lâm Nhất dẫn đường, chúng tôi cũng không kiểm tra kỹ, nên chẳng hề phát hiện ra. Giữa hang động, Trương Đại Dũng đang được một đám thuộc hạ vây quanh, đứng cạnh tảng đá khổng lồ tròn vo để bàn bạc. Thấy chúng tôi đột nhiên xuất hiện từ đây, gã đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lại mừng rỡ. Điều khiến gã kinh ngạc là Hồng An Trung vậy mà có thể phá vòng vây trùng điệp do gã bố trí. Người này cực kỳ khó đối phó, chẳng dễ xử lý chút nào. Còn điều khiến gã vui mừng thì chính là tôi. Vốn dĩ gã còn định cố thủ vài ngày, chờ chúng tôi thoát ra khỏi cửa đá rồi bắt sống tôi. Không ngờ bây giờ tôi lại tự chui đầu vào lưới, bảo sao gã không vui cho được? Dù sao, ngay cả đám đầu sỏ như bọn chúng, dưới áp lực của nhiều binh lính đến vậy, cuối cùng cũng chỉ có t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 41

 Chương 41: Cái chết của Bằng Phi Mẹ kiếp, đây là tình tiết gì vậy? Ông đây còn chưa chết mà, sao đã bắt đầu tranh thủ lấy đồ của người chết rồi? Tôi không thể nhịn được nữa, liền đưa tay ra, nắm chặt lấy bàn tay đang mò vào túi áo tôi, không cho hắn sờ tiếp. Hoàng Bằng Phi thấy tôi mở mắt, nói: “Ồ, anh vậy mà vẫn chưa chết à? Tay nghề của tên này kém quá nhỉ, sao lại không đâm anh một nhát chết luôn cho rồi?” Nghe giọng điệu khinh khỉnh của hắn, tôi đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Tay trái tôi nắm lấy con dao vẫn đang cắm ở ngực, sau đó hỏi: “Ý cậu là gì?” Hoàng Bằng Phi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi, nói: “Ý gì à? Lục Tả, vừa rồi có phải anh rất bất mãn với chúng tôi không? Anh cảm thấy chúng tôi đang giết người vô tội bừa bãi? Bây giờ anh thấy rồi chứ, không giết người vô tội bừa bãi thì sẽ thế nào, giống như anh vậy, nằm trên mặt đất, lặng lẽ chảy máu, rồi chết đi. Thế giới này quá hỗn loạn, anh giả bộ thanh cao cho ai xem? Nói thẳng với anh nhé, từ lâu tôi đã nh...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 28

 Chương 28: Ai dùng người đó biết Những người từng có kinh nghiệm bơi lội và lặn đều biết, ở dưới nước, không có kính lặn mà mở mắt ra thực sự là một việc rất khó khăn, mắt sẽ bị kích thích, cay xót và chảy nước mắt. Tôi quan sát người tìm kiếm kia, cũng chỉ cách một lúc lại mở mắt ra một lần, thời gian còn lại đều nhắm chặt mắt. Khi đôi môi lạnh buốt và run rẩy ấy áp lên môi tôi, rồi dùng chiếc lưỡi mềm mại linh hoạt tách răng tôi ra, truyền khí vào miệng tôi, cứu tôi khỏi trạng thái thiếu oxy đến mức suýt ngất đi, phản ứng đầu tiên của tôi cũng là mở mắt ra. Đáy đầm tối đen, cho dù mở mắt, tôi cũng chỉ có thể dựa vào chút ánh sáng khúc xạ mà nhìn thấy đường nét của cô bé trước mặt. Cô bé vẫn mang dáng vẻ của một bé gái mười mấy tuổi, sắc mặt không buồn không vui, đôi mắt long lanh, bên trong tràn đầy vẻ ngây thơ và trong sáng, hàng mi khẽ chớp, sau đó rất nghiêm túc truyền khí cho tôi. Phổi tôi bắt đầu giãn ra, từng luồng hơi ấm bắt đầu dâng lên từ bên trong cơ thể, khiến thân th...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 26 - Chương 7

 Chương 7: Đi ngang Bao Ao Tử “Về cơ bản đã có thể xác định, trận tai họa côn trùng lần này chính là kiệt tác của Tào Lịch, cổ sư số một của Quỷ Diện Bào Ca Hội. Tháng tư năm nay, trong cuộc phục kích trại huấn luyện mùa xuân của chúng ta, tên này không tham gia, mà ở lại tọa trấn trong hội, thực lực không hề kém đi chút nào. Người này rất giỏi nhẫn nhịn, tính cách lại cô độc quái gở, thù ghét xã hội, nhưng trong lĩnh vực nghiên cứu cổ độc, đúng là một nhân vật thiên tài, bởi vậy mới tạo ra được tai họa côn trùng lan rộng đến mức này...” Tôi nghe điều tra viên giới thiệu về tình hình của Quỷ Diện Bào Ca Hội. Đất Thục Tây Xuyên, núi non và thung lũng nối tiếp nhau, tự nhiên không thiếu đạo vu cổ. Chỉ tiếc qua các triều đại đều bị trấn áp nhiều lần, thậm chí còn không tiếc tiêu diệt vài chi Cốc Cổ Miêu. Còn Quỷ Diện Bào Ca Hội, trong văn hóa Bào Ca của Tây Xuyên, thuộc loại khá kỳ dị, phần lớn đều hấp thu bà con thân thích, đồng hương đồng tộc, lấy Phong Đô (tức Quỷ Thành “Phong Đô”)...