Phiên ngoại - Con giòi bám xương 1. Thời gian của câu chuyện này bắt đầu từ khoảnh khắc Bành Diệc Văn bước vào phòng của Lâu Ca (“Tôi đến thay đại ca truyền lời: ...” “A!” Tiếng kêu quái dị đột ngột của Lâu Ca khiến Bành Diệc Văn giật mình, lập tức chạy vụt ra khỏi cửa. Chỉ để lại Lâu Ca tức đến mức muốn hộc máu.) Tiếng kêu quái dị của Lâu Ca kéo động những vết thương trên người gã, đau đến mức toàn thân run rẩy. Mồ hôi lạnh tuôn ra, vừa nghiêng đầu, Lê Trác Lượng giống như một hồn ma lại xuất hiện trên chiếc ghế. Toàn thân Lâu Ca lập tức đề phòng, hung hăng nhìn chằm chằm anh ta. “Nói ra tung tích của Lâm Thiên Kiệt đi.” Lê Trác Lượng mang giọng điệu nhàn nhã, không nhanh không chậm nói. Ngay sau đó anh ta nhíu mày, nhích mông sang một bên, bên dưới có thứ gì đó đang chọc anh ta. Lâu Ca cười lạnh: “Muốn biết? Nằm mơ đi!” Hai người không hợp ý nhau, đến nửa câu cũng ngại nói nhiều. Hai người im lặng, xem ai có thể cầm cự đến cuối cùng. Lâu Ca quay đầu đi không nhìn Lê Trác Lượng, ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)