Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Chính

[MĐMCCKD] Đêm Thứ 41

Đêm Thứ 41 - Nhân Quan Kỷ Nhan rốt cuộc trở lại, sáng nay tôi nhận được điện thoại của cậu ấy, nhưng khi tôi tới nhà cậu ấy, mở cửa lại là một đứa bé 10 tuổi. Đứa bé bộ dáng rất tuấn tú, nhưng ánh mắt lạnh lùng, mặc một bộ trang phục thể thao màu hoa lan, đội nón lông màu phấn hồng, nó nhìn tôi một chút, không có kinh ngạc gì mấy, hai tay đút trong túi, nói với tôi câu vào đi. Tôi mang đầy hiếu kỳ đi vào. Kỷ Nhan đang ngồi trên sofa. Không đợi tôi hỏi cậu ấy đứa bé kia là ai, không ngờ cậu ấy lại giành trước hỏi tôi. "Chắc anh rất muốn biết cậu bé này là ai, song hãy để tôi kể trải nghiệm mấy ngày qua cho anh biết đã nhé." Bộ dáng Kỷ Nhan hơi có chút tiều tụy, xem ra tết này trôi qua cũng không thoải mái lắm. Tôi vùi mình vào sofa dày mềm mại, cố gắng đặt một tư thế thích hợp, bắt đầu chăm chú lắng nghe cậu ấy kể. Cậu nhóc khinh thường nhìn chúng tôi, kéo nón trên đầu đến mắt, lạnh lùng nói câu: "Tôi không có hứng thú nghe mấy người nói chuyện, tôi về phòng n...

[MĐMCCKD] Đêm thứ 13 (3)

Đêm thứ 13 - Nhà cổ (3) Cũng không biết đã ngủ bao lâu, tôi bị người ta vỗ tỉnh giấc. Nhìn xung quanh đã là ban ngày. Vừa nhìn người vỗ tôi dường như có chút quen mặt. Người này đã gần 60 tuổi, mặc áo sơ mi tay dài màu lam nhạt, nút áo đều cài đến nút cao nhất. Mặc dù đã lớn tuổi nhưng nhìn qua vô cùng cường tráng. "Cậu thanh niên, sao ngủ ở đây hả, nơi này gió rất lớn đó." Tôi nhìn ông ấy, trên vai đeo một túi du lịch lớn, phía trên dường như viết "Viện phúc lợi trẻ em Hàng Châu" tôi giật mình, dụi mắt nhìn kỹ ông ta, quả nhiên, dưới mắt có nốt rùi đen. Là người từng xuất hiện trong ảo giác kia. Tôi thoáng cái nhảy dựng lên, nắm tay ông ta kích động hô: "Tôi còn định đi tìm bác đây, không ngờ bác đã tới." Ông ta bị hành động của tôi dọa sợ, lui về sau mấy bước, sau đó cao thấp đánh giá tôi: "Cậu quen tôi sao?" "Không không, đương nhiên không quen, nhưng ngài nhất định quen căn nhà phía sau này đúng không?" Tôi xoay người chỉ ...

[MĐMCCKD] Đêm Thứ 8 (2)

Đêm thứ 8 - Hình phạt đóng đinh (2) Tớ cầm đinh trong túi nhựa lên, phía trên còn mang theo vết máu chưa vội lau. Đinh dài ba tấc đầu tròn, thân dưới đinh có vân xoắn. Loại đinh này hẳn rất phổ biến. Tớ lật đi lật lại quan sát 5 cây đinh cũng không phát hiện chỗ nào đặc biệt. Chẳng lẽ tớ hiểu sai ám chỉ của nữ thi rồi? Vân xoắn? Chờ một chút! Tớ nhớ kỹ trong báo cáo khám nghiệm tử thi không đề cập tới vết thương hình xoắn ốc, đây không phải cây đinh chân chính đã giết chết cô ta! Vậy cây đinh thật sự đến tột cùng đang ở đâu. Tớ biết nếu hung thủ thật muốn đóng đinh linh hồn của nữ thi kia ở đó nên dùng đinh gỗ đào, loại đinh này không thường có. Diệp Húc bỗng dưng nhận được một cú điện thoại, nói vài câu đã biết rồi mừng rỡ nói thân phận của nữ thi đã điều tra xong, là một sinh viên đại học của địa phương. Tớ còn đang nhìn cây đinh, không chú ý Diệp Húc nói, "Sinh viên đại học? Không phải nói là gái điếm sao?" "Gái điếm là Lê đội nói, ông ấy nói nữ giới trẻ t...