Đêm thứ 13 - Nhà cổ (3) Cũng không biết đã ngủ bao lâu, tôi bị người ta vỗ tỉnh giấc. Nhìn xung quanh đã là ban ngày. Vừa nhìn người vỗ tôi dường như có chút quen mặt. Người này đã gần 60 tuổi, mặc áo sơ mi tay dài màu lam nhạt, nút áo đều cài đến nút cao nhất. Mặc dù đã lớn tuổi nhưng nhìn qua vô cùng cường tráng. "Cậu thanh niên, sao ngủ ở đây hả, nơi này gió rất lớn đó." Tôi nhìn ông ấy, trên vai đeo một túi du lịch lớn, phía trên dường như viết "Viện phúc lợi trẻ em Hàng Châu" tôi giật mình, dụi mắt nhìn kỹ ông ta, quả nhiên, dưới mắt có nốt rùi đen. Là người từng xuất hiện trong ảo giác kia. Tôi thoáng cái nhảy dựng lên, nắm tay ông ta kích động hô: "Tôi còn định đi tìm bác đây, không ngờ bác đã tới." Ông ta bị hành động của tôi dọa sợ, lui về sau mấy bước, sau đó cao thấp đánh giá tôi: "Cậu quen tôi sao?" "Không không, đương nhiên không quen, nhưng ngài nhất định quen căn nhà phía sau này đúng không?" Tôi xoay người chỉ ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)