Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Kha Phong

Hóa Vụ - Chương 13.4

 Song thủ - 04  Trâu Thanh Hà ngồi trong phòng bệnh cảm thấy vô cùng buồn chán, cậu xuất hiện ở đây rõ ràng là kẻ dư thừa duy nhất. “Cặp anh em này thật buồn tẻ. Lạ thật, bố mẹ bọn họ vẫn chưa từ Singapore chạy tới sao?” Trâu Thanh Hà suy nghĩ lung tung. Cậu không tiện nhìn chằm chằm vào bọn họ, trong phòng bệnh lại chẳng có gì đáng xem, đôi mắt chẳng biết nên hướng về phía nào. Muốn ra ngoài bệnh viện đi dạo thì bên ngoài cửa có cảnh sát đứng gác, ngại đi ra đi vào rồi gây thêm phiền phức cho người ta. Hơn nữa, không biết nhiệm vụ của anh Liễu thế nào rồi, nếu anh Liễu đến đây tìm mà không thấy cậu chắc chắn sẽ lo lắng: “Anh Liễu chậm thật đấy.” Khóe mắt liếc qua gương mặt Kha Phong, cậu nhìn thấy sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ. Cũng phải, người nhà mình biến thành bộ dạng này, chẳng ai có thể vui nổi. Mộc Lệnh từng tỉnh lại, tỉnh lại trong trạng thái vô cùng hoảng loạn. Bộ dạng ấy khiến người nhìn thấy cậu ta vô cùng xót xa. Mộc Lệnh rất gầy gò và tiều tụy, trên mặt xanh xa...

Hóa Vụ - Chương 12.26

 Hào quang của mặt trời - 26 Nhìn vào các khe nối giữa những viên gạch lát sàn giả đá cẩm thạch, có thể xác định phòng ăn, phòng sinh hoạt và phòng khách (bố cục tầng một chỉ được chia thành ba không gian này) không có dấu vết của cơ quan ngầm nào. Liễu Hạ Khê lắc đầu, đi đi lại lại mấy lần... Dù quan sát, suy xét hay tính toán thế nào, mọi nơi trong nhà đều không có cái gọi là lối vào hầm trú ẩn. “Ọc ọc...” Là ai đói bụng đến mức bụng réo lên vậy? (Là Kha Phong, những ngày này hắn vẫn chưa ăn uống tử tế, mặc dù thức ăn Trâu Thanh Hà nấu rất ngon, hắn ăn nhiều hơn mấy ngày trước. Điều này ngược lại khơi dậy cảm giác thèm ăn của hắn, hiện giờ đã hơn mười hai giờ đêm, vậy mà trong lúc căng thẳng... hắn lại đói bụng.) Giống như đột nhiên tỉnh giấc giữa giấc ngủ say, Liễu Hạ Khê nhìn hắn một cái rồi quay sang Trâu Thanh Hà: “Em đã xem xét nhà bếp chưa?” “Nhà bếp?” Trâu Thanh Hà sững người. Đương nhiên nhà bếp đã được lục soát rồi, tất cả những nơi trong căn nhà này có thể giấu người đề...

Hóa Vụ - Chương 12.25

 Hào quang của mặt trời - 25 “Cúi đầu xuống, nắm chặt vào!” Kha Phong lớn tiếng hét. Chiếc xe máy nhanh chóng cua gấp sang phải, lao về phía sườn núi... Trâu Thanh Hà chỉ kịp nhìn thấy ánh đèn đường sáng trưng chớp nháy chiếu ra ánh sáng lấp lánh khi cây gậy kim loại xoay tròn, mang theo tốc độ gió mãnh liệt sượt qua đỉnh đầu. “Ầm” một tiếng, xe máy lật nhào vào bụi cây, theo quán tính Trâu Thanh Hà bị văng ra xa mấy trượng, lưng không may đập mạnh vào một thân cây to chắc, cú va chạm mang đến cơn đau dữ dội ở lưng, dạ dày và ruột dường như bị chấn động đến mức lệch cả vị trí, vô cùng khó chịu. May mà có đội mũ bảo hiểm... Trâu Thanh Hà sờ lên đầu mình, thầm thấy may mắn. Cậu hít sâu mấy hơi, vịn vào thân cây từ từ đứng vững, đầu choáng váng dữ dội. Còn Kha Phong đâu? Trâu Thanh Hà tháo mũ bảo hiểm, nhìn quanh một lượt. Lúc này, họ đã ở ngoài phạm vi chiếu sáng của đèn đường, cách đường cái vài trăm mét. Kha Phong bị chiếc xe máy đè lên, nằm sấp trong bụi cây, không hề nhúc nhích. ...

Hóa Vụ - Chương 12.24

 Hào quang của mặt trời - 24 Nhìn thấy Liễu Hạ Khê xuất hiện trước mặt mình, Chung Gia Chí bày ra vẻ như gặp ma, la lên: “Thấy ma rồi!” Sau đó cậu ta đột nhiên nhớ ra Liễu Hạ Khê không hiểu tiếng Quảng Đông, bèn dùng tiếng Phổ thông gượng gạo nói: “Sao âm hồn không tán vậy?” Luật sư do Hứa Huỳnh Huỳnh thuê có thái độ cứng rắn, không cho mấy người Chung Gia Chí được bảo lãnh. Liễu Hạ Khê muốn gặp Chung Gia Chí đang bị tạm giữ cũng không khó. Anh xuất trình giấy tờ của mình với cảnh sát phía Hong Kong, nói rõ có việc cần tìm Chung Gia Chí để lấy lời khai. Bởi vì anh là cảnh sát liên quan đến vụ án này ở Bắc Kinh, lúc bàn giao vụ án đã từng gặp mặt các cảnh sát bên này, đối phương rất hợp tác cho anh vào trại tạm giam (dù sao năm 1997 cũng sắp đến, sớm muộn gì cũng là người một nhà mà). Liễu Hạ Khê nhìn Chung Gia Chí, những ngày tháng bị giam giữ khiến cậu thiếu niên ngơ ngơ ngác ngác này càng trở nên sa sút hơn. Khi nhìn Liễu Hạ Khê, vẻ mặt cậu mang theo sự cảnh giác quá mức. “Cậu và...

Hóa Vụ - Chương 12.23

 Hào quang của mặt trời - 23 Trâu Thanh Hà và Liễu Hạ Khê đi theo Kha Phong lên một chiếc taxi, Kha Phong nói với tài xế taxi một địa chỉ. Chiếc xe lập tức lao vun vút về phía trước, đi qua những con đường quanh co khúc khuỷu rồi chạy lên một ngôi làng cổ có vẻ mộc mạc, mang đậm dấu vết lịch sử. Nơi này có phần không hợp với đô thị xa hoa Hồng Kông. Đây là cứ điểm của bọn Kha Phong trong mấy năm qua, gần một làng chài vùng quê, môi trường vô cùng tốt. Tuy vùng biển này không đẹp nhưng lại cực kỳ yên tĩnh. Đây là một căn nhà trệt nhỏ có một khu vườn, diện tích cũng không nhỏ. Đáng tiếc là hoa cỏ trong khu vườn đã bị bỏ hoang, càng làm tăng thêm vẻ suy tàn, như thể bị lãng quên khỏi thế gian. "Trước đây mấy thứ hoa cỏ này đều do A Lĩnh chăm sóc. Em ấy không trở về thì cũng chẳng còn ai để ý đến chúng nữa. Căn nhà này là sau khi kiếm được tiền, chúng tôi tự mình mua." Muốn chơi nhạc, nhà họ Kha tuy không phản đối gay gắt nhưng cũng không ủng hộ. Khi đó thật sự rất nghèo. Kha Pho...

Hóa Vụ - Chương 12.22

 Hào quang của mặt trời - 22 Nhân lúc Kha Phong uống quá nhiều trà phải đi vào nhà vệ sinh, Trâu Thanh Hà hạ thấp giọng hỏi Liễu Hạ Khê: "Anh Liễu, lần này vụ mất tích chúng ta bắt đầu điều tra từ những tài liệu này sao?" Liễu Hạ Khê cũng hạ giọng thật thấp: "Kết luận mà bọn họ rút ra từ những tài liệu này là Hứa Huỳnh Huỳnh đã giấu Mộc Lệnh đi, thậm chí còn giết Mộc Lệnh, hoặc là Mộc Lệnh tự giấu mình đi. Anh cảm thấy những tài liệu này giúp chúng ta hiểu rõ các chi tiết, còn chúng ta thì phải đi theo cách của mình. Đương nhiên, những tài liệu này cũng phải xem xét thật kỹ, biết đâu bên trong lại có manh mối." "Chúng ta không quen thuộc Hồng Kông, không biết nên bắt đầu từ đâu." Trâu Thanh Hà nhíu mày. "Trước tiên điều tra từ ba, bốn nơi: chỗ ở trước đây của Mộc Lệnh, chỗ ở của Hứa Huỳnh Huỳnh, viện điều dưỡng nơi mẹ Hứa Huỳnh Huỳnh từng ở, công ty quản lý nơi Mộc Lệnh làm việc. Những địa chỉ này đều có thể tìm được từ trong tài liệu. Chúng ta phải g...

Hóa Vụ - Chương 12.21

 Hào quang của mặt trời - 21 Liễu Hạ Khê đang quan sát, quan sát người quản lý này rất cẩn thận, rất tỉ mỉ. Từ lúc William gõ lên cánh cửa khép hờ khiến mấy người trong phòng chú ý, rồi đợi đến khi Kha Phong vẫy tay với anh ta, anh ta mới nề nếp đi vào. Trang phục đúng mực (bộ chiến phục thiết yếu tiêu chuẩn của dân văn phòng: vest, cà vạt, giày da), động tác tự nhiên, vẻ mặt ôn hòa, tất cả đều cho thấy anh ta là một người đàn ông trưởng thành có phẩm cách. Ánh mắt của anh ta thật sự rất đẹp, giữ khoảng cách không gần không xa với người khác, trong trẻo sáng rõ, ở bên một người như vậy nhất định sẽ rất thoải mái nhỉ, tựa như không khí giữa những nhịp hô hấp. Chẳng trách Kha Phong bọn họ lại được anh ta đưa vào thế giới dưới ánh đèn sân khấu này, mặc dù trên người người này chẳng mang chút màu sắc nào của chốn đèn hoa. Liễu Hạ Khê không phải người có thể nhanh chóng trở nên nhiệt tình với người xa lạ, Kha Phong lại càng là người đối xử lạnh nhạt với tất cả mọi người, bất kể người qu...