Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Giai Tuấn

Hóa Vụ - Chương 12.13

  Hào quang của mặt trời - 13 "Suỵt, bọn họ ra rồi." Các thành viên của đoàn kịch sau khi thay lại quần áo thường ngày lần lượt bước ra từ phía sân khấu. Liễu Hạ Khê dẫn theo Triệu Trí Siêu đi nhận diện xem người đã va phải cậu lúc đó là ai. Trâu Thanh Hà và mấy người còn lại vẫn ngồi yên ở khu ghế khán giả. "Này, Thanh Hà. Tôi cứ tưởng cảnh sát điều tra vụ án thì sẽ đưa tất cả những người có liên quan về đồn công an, rồi thẩm vấn từng người một chứ." Khương Viễn Hoa tò mò ngó nghiêng. Mấy lần trước cậu đều lỡ mất những vụ án lớn, trong lòng vẫn luôn tiếc nuối, lần này nhất định phải mở to mắt mà xem. Chỗ này cách sân khấu vẫn còn một đoạn, tuy nhìn rõ động tác của họ nhưng lại không nghe rõ họ đang nói gì. "Cậu đúng là người ngoại đạo." Luật sư tương lai Đinh Tùy Hiển lắc đầu, làm ra vẻ chuyên gia nói: "Điều tra lấy lời khai và thẩm vấn là hai việc khác nhau. Điều tra lấy lời khai là tìm kiếm những thông tin liên quan đến vụ án từ lời khai của nhiều ...

Hóa Vụ - Chương 12.12

 Hào quang của mặt trời - 12 Lời buột miệng của La Côn khiến Liễu Hạ Khê nở một nụ cười để lộ hàm răng. Anh phất tay một cái, hai viên cảnh sát luôn trong tư thế chờ lệnh lập tức bước tới. “Ghi lời khai của anh La này cho thật cẩn thận.” La Côn hung hăng trừng mắt nhìn anh: “Liễu Sir, anh đang gài hàng tôi.” “‘Gài hàng’nghĩa là gì vậy?” Trâu Thanh Hà đứng rất gần họ, tò mò hỏi một câu. Cậu đoán đây chắc chắn không phải là lời hay ý đẹp. “Có nghĩa là cố tình giăng bẫy để vu oan hãm hại người khác.” Trần Giai Tuấn, người miền Nam luôn tự xưng là cái gì cũng biết, trả lời thay. “Xì! Ai vu oan ai chứ.” Khương Viễn Hoa nhanh miệng khinh bỉ nhìn La Côn. Trước đây cậu còn có ấn tượng khá tốt về anh ta. Anh Liễu là người nhà, đương nhiên phải bênh vực. Cái gã ca sĩ từ nơi khác tới này lại dám ngay trên địa bàn của bọn họ hắt nước bẩn lên người anh Liễu, đúng là chẳng phải hạng tốt đẹp gì. “Tự mình làm chuyện xấu thì trong lòng tự biết. Từ đầu đến cuối anh Liễu có nói câu nào vu oan cho anh...

Hóa Vụ - Chương 12.9

 Hào quang của mặt trời - 09 "Lách bị xuất huyết nội, trên người có nhiều vết bầm do bị đánh, trên cổ tay có dấu vết từng bị trói. Bước đầu phán đoán cô ấy đã không ăn uống ít nhất hơn mười tiếng đồng hồ. Cánh tay phải có một vết dao sâu khoảng một centimet, dài chừng hai tấc, máu đã nhuộm đỏ cả chiếc áo len, hiện vết thương đã đông máu. Căn cứ vào mức độ đông máu của vết thương, có thể suy ra vết dao được gây ra khoảng hơn mười tiếng trước." Sau khi được cấp cứu ban đầu, Hứa Huỳnh Huỳnh được đưa lên xe cứu thương. Chu Linh bước đến bên cạnh Liễu Hạ Khê, nhỏ giọng báo cáo những gì mình đã nắm được. "Cô đi theo đến bệnh viện, xem có phát hiện gì khác không." Mày Liễu Hạ Khê vẫn luôn nhíu chặt. Anh không ngờ một minh tinh sân khấu như Hứa Huỳnh Huỳnh lại bị người ta hành hạ đến mức này... Cô bị giam giữ, bị thương, vậy tại sao không báo cảnh sát? Cô xuất hiện ở đây một mình hay bị người khác ép buộc? Liễu Hạ Khê ngồi xuống hàng ghế ngay phía sau số ghế của Hứa Huỳnh H...

Hóa Vụ - Chương 12.8

Hào quang của mặt trời - 08 Trâu Thanh Hà để ý thấy anh Liễu thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay mình. Anh đang xem giờ... trông như đang chờ đợi trong khoảng thời gian đã định sẽ có chuyện quan trọng nào đó xảy ra. Trâu Thanh Hà không khỏi nghĩ: "Anh Liễu liên tục xem giờ rõ ràng không chỉ đơn thuần là đang chờ buổi biểu diễn kết thúc." Tuy hiện giờ những gì cậu biết về vụ Hứa Huỳnh Huỳnh và Mộc Lệnh mất tích cơ bản cũng tương đương với anh Liễu, nhưng đối với vụ án này, cậu vẫn chưa tìm ra bất kỳ manh mối nào. Nói thật, trong mắt cậu, các thành viên của ban nhạc Phong Linh Thảo rất đáng nghi, nhưng vị quản lý Ngô này cũng đáng nghi không kém. "Ai ra tay? Một người hay nhiều người? Lý do là gì? Mục đích là gì? Hai người mất tích hiện giờ đang ở đâu?" Trâu Thanh Hà vận dụng toàn bộ những gì mình biết, mình nghĩ và mình học được để sắp xếp lại toàn bộ sự việc: Điều quan trọng nhất lúc này là tìm được hai người mất tích, chỉ cần tìm được họ thì vụ án ...

Hóa Vụ - Chương 12.3

 Hào quang của mặt trời - 03 Đúng lúc toàn bộ đèn trong quán bar vụt tắt, tiếng guitar mơ hồ vang lên. Tựa như một màn ảo thuật vậy. Chỉ trong khoảnh khắc, mọi tiếng huyên náo đều im bặt. Trong tận cùng của sự tĩnh lặng, một giọng hát tuyệt đẹp lặng lẽ cất lên, khiến người ta phải lắng nghe thật kỹ mới có thể chạm tới phần đuôi của giai điệu. Nó nhẹ nhàng mà khéo léo giữ chặt linh hồn của tất cả người nghe..."Bóng tối che phủ trước mắt tôi, khép kín cánh cửa trái tim tôi. Tôi bàng hoàng lạc bước giữa khu rừng sâu, mặc cho mưa gột rửa làn da mình. Tôi không cảm nhận được sự dịu dàng của gió, tôi không biết ánh mặt trời đang ở nơi đâu. Tôi không dám đưa những ngón tay của mình ra, tôi sợ hãi mọi đụng chạm. Ừm... Ừm... Ừm... Tôi khao khát hơi ấm, tôi ngẩng cằm lên, đón lấy những hạt mưa. Mùi ẩm mốc, mục nát, thối rữa tràn vào khoang mũi, tôi khát khao ánh mặt trời. Ừm... Ừm... Ừm... Tôi bước chân về phía phương Đông, tôi cứ đi, cứ đi, tôi không dám dừng lại..." "Trời ạ, tôi...

Hóa Vụ - Chương 12.2

 Hào quang của mặt trời - 02 "He he. Ông chủ..." Khương Viễn Hoa cúi gằm đầu, đứng trước mặt Liễu Trục Dương cười ngốc nghếch như cô con dâu nhỏ gặp phải mẹ chồng ác. Lúc này Khương Viễn Hoa hận chết cái miệng lắm lời của mình. Cậu cũng chỉ là nhất thời đắc ý quên mình thôi. Cả đời này có được mấy lần có thể nhìn thấy các ngôi sao từng xuất hiện trên TV và báo chí ở khoảng cách gần như vậy? Cậu có dễ dàng gì đâu. Liễu Trục Dương liếc nhìn đội ngũ hùng hậu phía sau cậu... Thật muốn cắn người mà! Thằng nhóc này đúng là không hiểu chuyện. Chắc là vì quá kích động nên miệng nhanh hơn não, lỡ nói với đám bạn học rằng tối nay ban nhạc Phong Linh Thảo còn có một buổi biểu diễn nữa. Không ngờ trong trường đại học cũng có fan của Phong Linh Thảo. Haizz, phải biết rằng tuy quán bar của hắn chứa được nhiều người hơn các quán khác, nhưng nếu chỉ đứng chen chúc thì sức chứa tối đa cũng chỉ khoảng bảy tám trăm người mà thôi. Chính hắn hôm qua cũng đã có phần không xoay xở nổi trước cảnh tư...

Hóa Vụ - Chương 12.1

 Hào quang của mặt trời - 01 "Vé à? Đẹp thật đấy. Là vé gì vậy?" Trâu Thanh Hà nhận từ tay Liễu Hạ Khê một xấp vé màu in hai mặt, bốn màu, kích thước 21×7 cm. Chúng được in vô cùng tinh xảo, còn có cả phong bì màu bọc bên ngoài. Chừng này chắc tốn không ít chi phí. "Nhạc kịch." Liễu Hạ Khê cởi áo khoác ngoài trước, treo lên giá. Trời lạnh thật. Qua Tết Dương lịch, đã bước sang năm 1996. Mùa đông này như thể có người từ trên trời không ngừng hắt từng chậu nước đá xuống, muốn đông cứng người Bắc Kinh thành những pho tượng băng sống. Nhiệt độ trong căn phòng có lò sưởi khiến gương mặt đã tê cóng dần lấy lại sức sống. "Nhiều vé thế này?" Hẳn phải hơn mười tấm. Trời ơi, giá vé đắt thật! Một tấm mà hơn một trăm tệ. "Người khác tặng. Em có thể mang cho bạn học của em. Nếu em không cần thì anh sẽ nhờ anh cả mang đến công ty phát làm phúc lợi cho nhân viên. Tối ngày kia bảy giờ rưỡi vào cửa, tám giờ chính thức bắt đầu. Nếu em muốn xem thì chỗ anh còn có hai vé...

Hóa Vụ - Chương 11 [PN1]

 Trở về - 01 Sáng hôm đó khi ra ngoài, Trâu Thanh Hà mặc không nhiều áo. Đến buổi sáng lại đổ một trận mưa lớn, thời tiết đột ngột lạnh đi không ít, khiến cậu hắt hơi liên tiếp mấy cái thật mạnh. “Có người đang chửi cậu đấy.” Khương Viễn Hoa hả hê nói. Bây giờ buổi trưa nào cậu ta cũng sang phòng ký túc của Trâu Thanh Hà ăn cơm. Số bạn cùng phòng trong ký túc xá của Trâu Thanh Hà đã ít đi. Diêu Phong, nay đã lên năm hai đại học, sau hai tuần khai giảng đã theo giáo sư tới Vân Nam, ước chừng cả học kỳ này cũng chưa chắc trở về. Khương Viễn Hoa đường hoàng chiếm luôn địa bàn của cậu ta. Trần Giai Tuấn và bạn gái tình cảm ổn định, lén thuê nhà bên ngoài trường, buổi tối thường không về ngủ, chỉ tranh thủ giờ trưa tụ tập với anh em trong phòng. Hoàng Tùy Vân từ sau chuyến đi Cam Túc, Thanh Hải cùng Diêu Phong và Trâu Thanh Hà trong kỳ nghỉ hè, bị kiết lỵ rồi ốm nặng một trận, đã được cha mẹ đón về quê. Đến giờ vẫn chưa quay lại trường, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi tới, ch...