Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Rin

Hóa Vụ - Chương 12.22

 Hào quang của mặt trời - 22 Nhân lúc Kha Phong uống quá nhiều trà phải đi vào nhà vệ sinh, Trâu Thanh Hà hạ thấp giọng hỏi Liễu Hạ Khê: "Anh Liễu, lần này vụ mất tích chúng ta bắt đầu điều tra từ những tài liệu này sao?" Liễu Hạ Khê cũng hạ giọng thật thấp: "Kết luận mà bọn họ rút ra từ những tài liệu này là Hứa Huỳnh Huỳnh đã giấu Mộc Lệnh đi, thậm chí còn giết Mộc Lệnh, hoặc là Mộc Lệnh tự giấu mình đi. Anh cảm thấy những tài liệu này giúp chúng ta hiểu rõ các chi tiết, còn chúng ta thì phải đi theo cách của mình. Đương nhiên, những tài liệu này cũng phải xem xét thật kỹ, biết đâu bên trong lại có manh mối." "Chúng ta không quen thuộc Hồng Kông, không biết nên bắt đầu từ đâu." Trâu Thanh Hà nhíu mày. "Trước tiên điều tra từ ba, bốn nơi: chỗ ở trước đây của Mộc Lệnh, chỗ ở của Hứa Huỳnh Huỳnh, viện điều dưỡng nơi mẹ Hứa Huỳnh Huỳnh từng ở, công ty quản lý nơi Mộc Lệnh làm việc. Những địa chỉ này đều có thể tìm được từ trong tài liệu. Chúng ta phải g...

Hóa Vụ - Chương 12.15

  Hào quang của mặt trời - 15 "Có nguy hiểm đến tính mạng cô ấy không?" Liễu Hạ Khê hỏi. Bác sĩ trợn mắt: "Cậu hỏi thế chẳng phải là thừa sao? Đến chút kiến thức thông thường cũng không có. Dùng cái đầu mà nghĩ đi, ăn uống đều phải qua chỗ này đấy. Đừng tưởng chỉ có não với tim mới là cơ quan quan trọng của cơ thể. Dù chỉ là viêm họng nhẹ hay bị xương cá đâm vào họng cũng đủ khiến người ta khó chịu lắm rồi, huống chi lại có dị vật mắc trong họng. Mau chóng liên lạc với người nhà cô ấy đi." "Vâng vâng vâng." Liễu Hạ Khê bất đắc dĩ nhún vai. Anh tự chuốc lấy mất mặt, sờ sờ mũi bước ra khỏi phòng trực vốn chẳng chào đón mình. Đến lúc khép cửa lại, anh còn nghe vị bác sĩ kia lẩm bẩm nho nhỏ: "Đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển." Liễu Hạ Khê nhìn đôi tay đôi chân của mình... cạn lời, đúng là tứ chi cũng khá phát triển thật... "Quản lý Ngô, anh đã liên lạc được với người nhà Hứa Huỳnh Huỳnh chưa? Mời họ đến đây một chuyến đi." Liễu Hạ Khê tìm...

Hóa Vụ - Chương 12.11

 Hào quang của mặt trời - 11 Liễu Hạ Khê rất tự nhiên đưa tay xoa đầu Thanh Hà, giơ giơ cuốn kịch bản trong tay: "Thanh Hà, hướng suy luận của em về cơ bản trùng với suy đoán của anh. Nhưng xét theo kịch bản, suy luận của em có một lỗ hổng về mặt thời gian. À, có một điều em phải nhớ: đừng xem nhẹ những kẻ đang có ý định phạm tội hoặc đã phạm tội." Vừa nói xong, chính anh cũng thấy câu sau mang hơi hướng thuyết giáo, nghe chẳng khác gì giọng điệu quan cách. Trâu Thanh Hà nghe ra ý trong lời anh: "Ý anh Liễu là em không nên dễ dàng phân loại tội phạm thành nghiệp dư hay chuyên nghiệp, đúng không?" Đứa trẻ nhạy bén, hiểu chuyện này thật khiến người ta không thể không xót xa. Liễu Hạ Khê vòng tay ôm lấy vai cậu, bàn tay siết nhẹ: "Là anh đã quá dựa dẫm vào em." "Anh Liễu có dựa dẫm vào em đâu. À đúng rồi, anh Liễu. Lỗ hổng về thời gian trong suy luận của em là ở đâu?" "Lỗ hổng về thời gian... Anh cho rằng người mua vé từ tay Khương Viễn Hoa khô...

Hóa Vụ - Chương 12.4

  Hào quang của mặt trời - 04 Tiễn vị khách cuối cùng vẫn còn lưu luyến không thôi, thời gian đã là hai giờ mười lăm phút sáng. Trâu Thanh Hà xoa cánh tay đau nhức, ngơ ngác nhìn khắp căn phòng bừa bộn. Cậu cũng muốn dọn dẹp lắm, nhưng chỉ với sức một mình mà thu xếp cả một không gian rộng như vậy thì quả thực quá khó. Sáng mai cậu còn phải lên lớp nữa, giờ buồn ngủ đến mức mí mắt cứ sụp xuống không ngừng. Lão Đinh, Lão Trần và cả đám đã chuồn mất từ lâu, chỉ còn Khương Viễn Hoa ở lại với cậu. Tối nay Tiểu Khương định ngủ luôn ở đây. Từ khi phát hiện chiếc sofa trong phòng riêng còn thoải mái hơn giường ký túc xá, cậu ta thường xuyên ngủ lại quán bar qua đêm. Toàn bộ thành viên ban nhạc Phong Linh Thảo vẫn còn ở đây. Họ đang nghỉ trong một phòng riêng. Trâu Thanh Hà không nhịn được nghĩ: xem ra họ đang đợi thanh toán thù lao. Điện thoại của anh Ba Liễu vẫn tắt máy, hoàn toàn không liên lạc được. Phải làm sao đây? Cũng chẳng biết anh Ba đã thỏa thuận riêng với ban nhạc như thế nào, ...

Hóa Vụ - Chương 12.3

 Hào quang của mặt trời - 03 Đúng lúc toàn bộ đèn trong quán bar vụt tắt, tiếng guitar mơ hồ vang lên. Tựa như một màn ảo thuật vậy. Chỉ trong khoảnh khắc, mọi tiếng huyên náo đều im bặt. Trong tận cùng của sự tĩnh lặng, một giọng hát tuyệt đẹp lặng lẽ cất lên, khiến người ta phải lắng nghe thật kỹ mới có thể chạm tới phần đuôi của giai điệu. Nó nhẹ nhàng mà khéo léo giữ chặt linh hồn của tất cả người nghe..."Bóng tối che phủ trước mắt tôi, khép kín cánh cửa trái tim tôi. Tôi bàng hoàng lạc bước giữa khu rừng sâu, mặc cho mưa gột rửa làn da mình. Tôi không cảm nhận được sự dịu dàng của gió, tôi không biết ánh mặt trời đang ở nơi đâu. Tôi không dám đưa những ngón tay của mình ra, tôi sợ hãi mọi đụng chạm. Ừm... Ừm... Ừm... Tôi khao khát hơi ấm, tôi ngẩng cằm lên, đón lấy những hạt mưa. Mùi ẩm mốc, mục nát, thối rữa tràn vào khoang mũi, tôi khát khao ánh mặt trời. Ừm... Ừm... Ừm... Tôi bước chân về phía phương Đông, tôi cứ đi, cứ đi, tôi không dám dừng lại..." "Trời ạ, tôi...