Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lâm Thiên Kiệt

Hóa Vụ - Chương 13.30

 Song thủ - 30 "Trưởng quan, mục tiêu xuất hiện!" "Mọi người chuẩn bị xuất kích bất cứ lúc nào!" Tề Ninh ra lệnh xong, chỉ cảm thấy nửa người đã tê cứng. Xem ra, những vết thương trên cơ thể bắt đầu cắn trả lại y rồi. Đêm nay, không sao không trăng. Màn đêm u tối hòa cùng tiếng sóng triều. Qua kính nhìn đêm, bảy người đàn ông cầm súng chia thành đội hình dọc, bảo vệ bốn người ở giữa đang khiêng hai chiếc thùng gỗ lớn, cẩn thận di chuyển về phía bờ biển. Gã cao lớn dẫn đầu (Tề Ninh nhận ra gã cao lớn này chính là Lâu Ca, không mặc chiếc áo khoác buồn cười kia) bật đèn pin, hướng về mặt biển quét ba lần, một chiếc ca nô từ một góc vách đá chạy tới. Ca nô dừng bên bờ, những người đàn ông cầm súng có phần thả lỏng... chạy về phía ca nô. "Tấn công!" Tề Ninh ra lệnh. Nòng súng phun lửa... Những quân nhân chuyên nghiệp dày dạn trận mạc và một đám liều mạng... Thợ săn ôm cây đợi thỏ và những con thỏ đang chạy trốn, ai cao ai thấp? "Bị bao vây rồi! Lão đại mau...

Hóa Vụ - Chương 13.28

 Song thủ - 28 Trâu Thanh Hà đi tìm Bành Diệc Văn và anh ba Liễu. Lần theo mùi hương cà phê, Trâu Thanh Hà rất nhanh đã tìm được quán cà phê. Bên trong không có quá nhiều khách, Trâu Thanh Hà nhanh chóng nhìn thấy hai người đàn ông có phong thái cao nhã, cực kỳ thanh lịch đang ngồi bên chiếc bàn cà phê sang trọng chơi cờ tướng. Tặng họ hai chữ: "Quái dị!" Một người mặc âu phục chỉnh tề, một thanh niên ăn mặc hoa lệ, dùng những ngón tay được chăm sóc kỹ lưỡng nhấc quân cờ lên, cười hờ hững: "Ăn xe của cậu, xem lão tướng của cậu chạy đi đâu." "Hê hê, phía sau con mã của tôi còn giấu một khẩu pháo." "Pháo sau mã có tác dụng quái gì. Tôi nói Bành Diệc Văn này, cậu đánh cờ dở quá." "Tôi giỏi nhất là cờ vua, không giống cái này." "Có gì mà không giống. Là con cháu Viêm Hoàng mà lại vứt bỏ quốc túy." "Thôi đi, chưa từng nghe nói cờ tướng là quốc túy." "Cậu đúng là mất gốc." Trâu Thanh Hà đứng bên cạnh không động đ...

Hóa Vụ - Chương 13.27

 Song thủ - 27 Liễu Hạ Khê giấu tất cả mọi người gọi điện cho Tề Ninh, kéo dài suốt nửa giờ. Trâu Thanh Hà tò mò hỏi Liễu Hạ Khê có chuyện gì. Liễu Hạ Khê nói với cậu: "Anh bảo cậu ta phái người đem tài liệu DNA của Lâm Thiên Kiệt đến Sở cảnh sát Hồng Kông." Liễu Hạ Khê nói xong liền ngã xuống giường, nhắm mắt ngủ. "Anh Liễu, cởi áo khoác rồi hãy ngủ." Liễu Hạ Khê trở mình, tùy tiện kéo áo khoác xuống. Trâu Thanh Hà thấy anh mệt mỏi đầy mặt, đành giúp anh cởi giày, đắp chăn. Bành Diệc Văn kinh ngạc trừng mắt nhìn bọn họ. Liễu Trục Dương liếc anh ta một cái: "Bọn họ là người yêu." "Ồ." Bành Diệc Văn không nói thêm gì. Trâu Thanh Hà đi dép lê trong phòng, đi tới đi lui, ánh mắt đầy nghi hoặc lúc thì đặt lên người Liễu đại ca vừa chạm gối đã ngủ, lúc thì nhìn về phía Bành Diệc Văn đang ngồi trên sofa. "Hạ Khê mệt quá rồi." Liễu Trục Dương tự mình pha một cốc trà nóng. Dịch vụ khách sạn ở Hồng Kông thật tốt, cho dù khách không ở trong phòng...

Hóa Vụ - Chương 13.14

 Song thủ - 14 (À, các vị thân mến, những chuyện xảy ra bên phía Tề Ninh hẳn là diễn ra trước khi Lâu Ca xuất hiện trong phòng của Liễu Hạ Khê.) Tề Ninh băng bó sơ qua vết thương. Máu đã chảy không ít. Trên bắp chân rắn chắc xuất hiện một vết thương trong thời gian ngắn không thể lành lại, giống như một tòa thành kiên cố bị quân địch công phá, xuất hiện một lỗ hổng, khiến người ta bất an vô cùng. Y nghiến răng chịu đau, mẹ kiếp, chỉ còn cách liều một phen. Khi Tề Ninh đứng dậy, chân vẫn thẳng tắp, thân người vẫn hiên ngang như một cây lao. Y lắp đầy lại băng đạn đã bắn hết. Tề Ninh vẫn là Tề Ninh. Đôi mắt sáng quắc, bước chân vững vàng. "Chỉ huy." Chiếc máy liên lạc dùng kênh đặc biệt luôn đeo bên hông, vốn vẫn im lặng, lúc này truyền đến tiếng gọi của thuộc hạ. "Có chuyện gì?" Tề Ninh hít sâu một hơi, nhanh chóng lách người nấp vào sau một gò đất, cảnh giác quan sát bốn phía. Cho đến lúc này anh vẫn chưa trực diện chạm mặt đối thủ. Chẳng lẽ anh đã phán đoán sai? Nơ...

Hóa Vụ - Chương 13.8

 Song thủ - 08 "Thả con săn sắt, bắt con cá rô?" Lâu Ca ngồi xuống, vứt bỏ xì gà, vô cùng hứng thú nhìn chằm chằm vào người trong góc tối hỏi. “Ừ. Con săn sắt chính là Liễu Hạ Khê, dùng anh ta để dẫn con cá rô là Tề Ninh ra. Tìm được Tề Ninh thì đương nhiên cũng có thể tìm được Tiểu Dương của anh. Tôi cần anh khống chế Liễu Hạ Khê để dụ Tề Ninh xuất hiện.” “Chiêu này không gọi là ‘Thả con săn sắt, bắt con cá rô’, mà phải gọi là... À, mục đích thật sự của anh là lấy tôi làm con săn sắt để dụ bọn họ ra.” Lâu Ca cười lạnh lẽo: “Anh tính kế tôi.” “Sai rồi, tôi đang giăng lưới bắt cá. Không bỏ con thì sao bắt được sói. Chẳng lẽ anh sợ rồi, không có lòng tin vào bản thân?” Người trong bóng tối liếc hắn, giọng điệu cực kỳ khinh thường. Lâu Ca ngạo mạn khịt mũi: “Cho dù bị anh lợi dụng thì tôi cũng chẳng sao, chút mánh khóe đó của anh không thể gây ra sóng gió gì đâu. Tôi khuyên anh một câu: Đừng chơi trò quá trớn, mưu kế rồi cũng có lúc dùng hết. Đàn ông quan trọng là thực lực, chứ ...

Hóa Vụ - Chương 13.7

 Song thủ - 07 Lâu Ca chĩa súng vào bia bắn có dán ảnh phóng to của Tề Ninh rồi bóp cò, “pằng pằng pằng” mấy tiếng, trên bia bắn chi chít lỗ đạn, từ lâu đã không còn nhìn rõ gương mặt vốn có của Tề Ninh trên đó. Lâu Ca tháo nút bịt tai xuống, quay đầu nói với người đang ở trong bóng tối: “Này anh bạn, ba ngày rồi, vẫn chưa tra ra tung tích của bọn Tề Ninh sao? Xem ra thế lực của anh ở Hồng Kông cũng có hạn nhỉ.” “Anh tưởng đây là Bắc Kinh à. Tôi chẳng qua là rồng dữ qua sông, cũng chưa chắc đã dấy lên được sóng lớn, tình hình hiện tại cũng không cho phép tôi gây động tĩnh lớn, gọi anh đến Hồng Kông có lẽ là một sai lầm.” Người trong bóng tối phát ra tiếng cười lạnh: “Đã cho anh một cơ hội tốt, là chính anh thả y đi. Tề Ninh đã có đề phòng, đừng mong có thể dễ dàng đối phó với y. Lâu lão đại, anh tự cao quá rồi.” “Đừng nói nhảm! Tôi có tính toán của tôi, xem ra trông cậy vào anh mới là sai lầm.” Lâu Ca đặt súng vào chiếc khay gỗ để bên cạnh, cầm khăn lên lau tay. “Tính toán của anh?...

Hóa Vụ - Chương 13.6

 Song thủ - 06 Liễu Hạ Khê đánh giá Lê Trác Lượng, có thể dùng hai chữ để hình dung: Tháo vát. Lê Trác Lượng trạc hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, ăn mặc tùy ý. Người gầy, nước da nâu sẫm, ngũ quan như được gọt bằng dao, đường nét vô cùng rõ ràng. Tóc húi cua cứng, lông mày như lưỡi dao, đen nhánh; đôi mắt không lớn, thường rũ mí xuống. Sống mũi cao thẳng, khóe miệng, môi hơi dày... Khi Liễu Hạ Khê đang đánh giá anh ta, Lê Trác Lượng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh, ánh mắt sắc bén, khiến người ta có ảo giác như bị lưỡi dao lướt qua gò má. Anh ta ít nói. Sau khi ăn xong, chủ động giúp Trâu Thanh Hà dọn bát đũa, có một đôi tay tiêu chuẩn của người lao động, làm việc nhà vô cùng nhanh nhẹn. Trâu Thanh Hà có thiện cảm rất lớn với anh ta, người này hoàn toàn không cùng đẳng cấp với mấy ông lớn khác. Chẳng giống như Tề Ninh, đi đến đâu cũng mang bộ dạng lão gia làm chủ mọi việc, nhìn người khác bận rộn tới lui cũng chẳng chủ động giúp một tay. Ăn no, uống một chén trà xong, Liễu Trục D...

Hóa Vụ Chương 11 - Phiên ngoại 1.9

  Khi họ Liễu gặp gỡ họ Tề - 09 Sáng sớm, chuông điện thoại reo inh ỏi đến phát bực. Liễu Trục Dương cựa quậy, rồi lại cựa quậy, cựa thêm lần nữa... nhưng không nhúc nhích nổi. Tỉnh hẳn mới phát hiện mình đang bị người ta ôm ghì chặt. Mở mắt ra nhìn thì thấy Tề Ninh đã thức từ lúc nào, đang mỉm cười nhìn thẳng vào hắn. "Nhìn cái gì? Chưa từng thấy đàn ông ngủ à?" Liễu Trục Dương đẩy y: "Đi nghe điện thoại đi." "Đây là điện thoại nhà cậu đấy, tôi nghe không sao chứ?" Tề Ninh cũng không khách sáo, cầm điện thoại trên tủ đầu giường lên: "A lô, xin hỏi tìm ai?" "Mày là ai? Liễu Trục Dương đâu?" Từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói hung dữ... Lâu Ca? "Anh ấy vẫn còn ngủ." Tề Ninh thản nhiên đáp. "Gọi nó nghe điện thoại!" Đối phương gầm lên. Đúng là chẳng có phép lịch sự gì cả. Tề Ninh đưa ống nghe sát tai Liễu Trục Dương, còn có ảo giác rằng ống nghe đang rung lên. "Ai vậy?" Liễu Trục Dương lầm bầm đầy mi...