Chương 5: Chốn này khó dung Trời trong núi tối rất nhanh. Hỏa Tiểu Tà và mọi người ra sức chèo thêm một quãng đường thủy thì đã tiến vào một khe núi hẹp và dài, bốn phía chân núi đều đã tối đen như mực. Trong rừng rậm và khe sâu hai bên bờ, tiếng chim hót thú chạy vang lên không ngớt, dường như chúng chẳng hề sợ người, cứ nhìn theo chiếc bè tre chầm chậm lướt qua. Phan Tử lẩm bẩm chửi: "Mẹ kiếp, ban ngày nơi này còn giống chốn thần tiên lui tới, sao vừa tối một cái đã âm u đáng sợ thế này." Hỏa Tiểu Tà bảo Phan Tử đừng lắm lời, lo chèo bè cho cẩn thận. Phan Tử lúc này mới ngậm miệng. Giáp Đinh Ất không bình luận gì, chỉ không ngừng chỉ huy mọi người chèo về phía trước. Càng đi sâu, các nhánh đường nước càng nhiều, chằng chịt như mạng nhện. Có những nhánh chảy thẳng vào các hang lớn dưới chân núi, dòng nước cuồn cuộn va đập khiến trong hang vang lên tiếng rền ầm ầm. Dòng nước cũng lúc xiết lúc chậm, ở những đoạn nước chảy mạnh, chỉ cần sơ ý là bè sẽ đâm vào những tảng đá lớn ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)