Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiêu Linh Nhi

Hóa Vụ - Chương 12.22

 Hào quang của mặt trời - 22 Nhân lúc Kha Phong uống quá nhiều trà phải đi vào nhà vệ sinh, Trâu Thanh Hà hạ thấp giọng hỏi Liễu Hạ Khê: "Anh Liễu, lần này vụ mất tích chúng ta bắt đầu điều tra từ những tài liệu này sao?" Liễu Hạ Khê cũng hạ giọng thật thấp: "Kết luận mà bọn họ rút ra từ những tài liệu này là Hứa Huỳnh Huỳnh đã giấu Mộc Lệnh đi, thậm chí còn giết Mộc Lệnh, hoặc là Mộc Lệnh tự giấu mình đi. Anh cảm thấy những tài liệu này giúp chúng ta hiểu rõ các chi tiết, còn chúng ta thì phải đi theo cách của mình. Đương nhiên, những tài liệu này cũng phải xem xét thật kỹ, biết đâu bên trong lại có manh mối." "Chúng ta không quen thuộc Hồng Kông, không biết nên bắt đầu từ đâu." Trâu Thanh Hà nhíu mày. "Trước tiên điều tra từ ba, bốn nơi: chỗ ở trước đây của Mộc Lệnh, chỗ ở của Hứa Huỳnh Huỳnh, viện điều dưỡng nơi mẹ Hứa Huỳnh Huỳnh từng ở, công ty quản lý nơi Mộc Lệnh làm việc. Những địa chỉ này đều có thể tìm được từ trong tài liệu. Chúng ta phải g...

Hóa Vụ - Chương 12.17

  Hào quang của mặt trời - 17 "Liễu Sir, các anh có ý gì vậy? Tùy tiện bắt người như thế, còn có nhân quyền hay không?" La Côn dập tắt đầu thuốc lá rồi bước về phía Liễu Hạ Khê. Có thể thấy anh ta ngủ không ngon, sắc mặt tái xanh, trong vành mắt hiện rõ những tia máu. Trâu Thanh Hà thấy trên gương mặt trẻ con như mãi không lớn của anh ta lại đầy vẻ hùng hổ, không khỏi muốn cười. Cậu chuyển ánh mắt sang Kha Phong. Kha Phong cũng đang nhìn về phía họ, trong đôi mắt vốn luôn lạnh lùng lúc này ánh lên vẻ trầm mặc u tối, so với sự lạnh nhạt thường ngày lại thêm một cảm giác nặng nề, khiến người ta không dám xem nhẹ sự hiện diện của người này. Nhìn Kha Phong như vậy, ý cười của Trâu Thanh Hà lập tức thu lại. Đới Phàm khéo léo hơn La Côn, cướp lời trước, mỉm cười đứng trước mặt Liễu Hạ Khê: "Liễu Sir, xin đừng trách, mọi người đều hoảng hốt cả, có chút không biết phải làm sao." "Tôi có thể hiểu." Liễu Hạ Khê ôn hòa nói: "Hy vọng mọi người cũng có thể hiểu cô...

Hóa Vụ - Chương 12.16

  Hào quang của mặt trời - 16 "Không ngủ được nữa à? Ha ha. Vừa hay, em xem thử hai bức vẽ này có gì khác nhau?" Liễu Hạ Khê bật đèn lớn trong phòng ngủ trước, tự cởi áo khoác rồi lên giường, khoác thêm cho Thanh Hà một chiếc áo dày. Anh mang chồng đồ đặt trên tủ đầu giường lên giường, hai người ngồi trong chăn cùng phân tích vụ án. Trâu Thanh Hà nhận lấy hai bức phác họa xem qua: "Ồ, chân dung phần đầu của Tiêu Linh Nhi. À, bức này là lúc cô ấy biểu diễn ở quán bar của anh Ba tối qua, còn bức này là tối nay trong nhà thi đấu. Ngoài kiểu tóc khác nhau ra thì vẫn là cùng một khuôn mặt mà." Cậu nhìn trái nhìn phải, nhìn ngang nhìn dọc... vẫn không phát hiện được điều gì có giá trị. "Không nhìn ra đúng không." Liễu Hạ Khê cười: "Điểm đột phá nằm ở đây. Em xem, đây là gì?" Anh lấy từ túi áo khoác ra một chiếc túi nhựa nhỏ, bên trong đựng một món đồ nhỏ. Trâu Thanh Hà cầm lấy nhìn: "Ồ, một chiếc hoa tai vàng hình hoa mai nhỏ." Chiếc hoa tai ...

Hóa Vụ - Chương 12.12

 Hào quang của mặt trời - 12 Lời buột miệng của La Côn khiến Liễu Hạ Khê nở một nụ cười để lộ hàm răng. Anh phất tay một cái, hai viên cảnh sát luôn trong tư thế chờ lệnh lập tức bước tới. “Ghi lời khai của anh La này cho thật cẩn thận.” La Côn hung hăng trừng mắt nhìn anh: “Liễu Sir, anh đang gài hàng tôi.” “‘Gài hàng’nghĩa là gì vậy?” Trâu Thanh Hà đứng rất gần họ, tò mò hỏi một câu. Cậu đoán đây chắc chắn không phải là lời hay ý đẹp. “Có nghĩa là cố tình giăng bẫy để vu oan hãm hại người khác.” Trần Giai Tuấn, người miền Nam luôn tự xưng là cái gì cũng biết, trả lời thay. “Xì! Ai vu oan ai chứ.” Khương Viễn Hoa nhanh miệng khinh bỉ nhìn La Côn. Trước đây cậu còn có ấn tượng khá tốt về anh ta. Anh Liễu là người nhà, đương nhiên phải bênh vực. Cái gã ca sĩ từ nơi khác tới này lại dám ngay trên địa bàn của bọn họ hắt nước bẩn lên người anh Liễu, đúng là chẳng phải hạng tốt đẹp gì. “Tự mình làm chuyện xấu thì trong lòng tự biết. Từ đầu đến cuối anh Liễu có nói câu nào vu oan cho anh...

Hóa Vụ - Chương 12.8

Hào quang của mặt trời - 08 Trâu Thanh Hà để ý thấy anh Liễu thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay mình. Anh đang xem giờ... trông như đang chờ đợi trong khoảng thời gian đã định sẽ có chuyện quan trọng nào đó xảy ra. Trâu Thanh Hà không khỏi nghĩ: "Anh Liễu liên tục xem giờ rõ ràng không chỉ đơn thuần là đang chờ buổi biểu diễn kết thúc." Tuy hiện giờ những gì cậu biết về vụ Hứa Huỳnh Huỳnh và Mộc Lệnh mất tích cơ bản cũng tương đương với anh Liễu, nhưng đối với vụ án này, cậu vẫn chưa tìm ra bất kỳ manh mối nào. Nói thật, trong mắt cậu, các thành viên của ban nhạc Phong Linh Thảo rất đáng nghi, nhưng vị quản lý Ngô này cũng đáng nghi không kém. "Ai ra tay? Một người hay nhiều người? Lý do là gì? Mục đích là gì? Hai người mất tích hiện giờ đang ở đâu?" Trâu Thanh Hà vận dụng toàn bộ những gì mình biết, mình nghĩ và mình học được để sắp xếp lại toàn bộ sự việc: Điều quan trọng nhất lúc này là tìm được hai người mất tích, chỉ cần tìm được họ thì vụ án ...

Hóa Vụ - Chương 12.4

  Hào quang của mặt trời - 04 Tiễn vị khách cuối cùng vẫn còn lưu luyến không thôi, thời gian đã là hai giờ mười lăm phút sáng. Trâu Thanh Hà xoa cánh tay đau nhức, ngơ ngác nhìn khắp căn phòng bừa bộn. Cậu cũng muốn dọn dẹp lắm, nhưng chỉ với sức một mình mà thu xếp cả một không gian rộng như vậy thì quả thực quá khó. Sáng mai cậu còn phải lên lớp nữa, giờ buồn ngủ đến mức mí mắt cứ sụp xuống không ngừng. Lão Đinh, Lão Trần và cả đám đã chuồn mất từ lâu, chỉ còn Khương Viễn Hoa ở lại với cậu. Tối nay Tiểu Khương định ngủ luôn ở đây. Từ khi phát hiện chiếc sofa trong phòng riêng còn thoải mái hơn giường ký túc xá, cậu ta thường xuyên ngủ lại quán bar qua đêm. Toàn bộ thành viên ban nhạc Phong Linh Thảo vẫn còn ở đây. Họ đang nghỉ trong một phòng riêng. Trâu Thanh Hà không nhịn được nghĩ: xem ra họ đang đợi thanh toán thù lao. Điện thoại của anh Ba Liễu vẫn tắt máy, hoàn toàn không liên lạc được. Phải làm sao đây? Cũng chẳng biết anh Ba đã thỏa thuận riêng với ban nhạc như thế nào, ...