Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Hứa Kiển Kiển

Hóa Vụ - Chương 12.2

 Hào quang của mặt trời - 02 "He he. Ông chủ..." Khương Viễn Hoa cúi gằm đầu, đứng trước mặt Liễu Trục Dương cười ngốc nghếch như cô con dâu nhỏ gặp phải mẹ chồng ác. Lúc này Khương Viễn Hoa hận chết cái miệng lắm lời của mình. Cậu cũng chỉ là nhất thời đắc ý quên mình thôi. Cả đời này có được mấy lần có thể nhìn thấy các ngôi sao từng xuất hiện trên TV và báo chí ở khoảng cách gần như vậy? Cậu có dễ dàng gì đâu. Liễu Trục Dương liếc nhìn đội ngũ hùng hậu phía sau cậu... Thật muốn cắn người mà! Thằng nhóc này đúng là không hiểu chuyện. Chắc là vì quá kích động nên miệng nhanh hơn não, lỡ nói với đám bạn học rằng tối nay ban nhạc Phong Linh Thảo còn có một buổi biểu diễn nữa. Không ngờ trong trường đại học cũng có fan của Phong Linh Thảo. Haizz, phải biết rằng tuy quán bar của hắn chứa được nhiều người hơn các quán khác, nhưng nếu chỉ đứng chen chúc thì sức chứa tối đa cũng chỉ khoảng bảy tám trăm người mà thôi. Chính hắn hôm qua cũng đã có phần không xoay xở nổi trước cảnh tư...

Hóa Vụ - Chương 12.1

 Hào quang của mặt trời - 01 "Vé à? Đẹp thật đấy. Là vé gì vậy?" Trâu Thanh Hà nhận từ tay Liễu Hạ Khê một xấp vé màu in hai mặt, bốn màu, kích thước 21×7 cm. Chúng được in vô cùng tinh xảo, còn có cả phong bì màu bọc bên ngoài. Chừng này chắc tốn không ít chi phí. "Nhạc kịch." Liễu Hạ Khê cởi áo khoác ngoài trước, treo lên giá. Trời lạnh thật. Qua Tết Dương lịch, đã bước sang năm 1996. Mùa đông này như thể có người từ trên trời không ngừng hắt từng chậu nước đá xuống, muốn đông cứng người Bắc Kinh thành những pho tượng băng sống. Nhiệt độ trong căn phòng có lò sưởi khiến gương mặt đã tê cóng dần lấy lại sức sống. "Nhiều vé thế này?" Hẳn phải hơn mười tấm. Trời ơi, giá vé đắt thật! Một tấm mà hơn một trăm tệ. "Người khác tặng. Em có thể mang cho bạn học của em. Nếu em không cần thì anh sẽ nhờ anh cả mang đến công ty phát làm phúc lợi cho nhân viên. Tối ngày kia bảy giờ rưỡi vào cửa, tám giờ chính thức bắt đầu. Nếu em muốn xem thì chỗ anh còn có hai vé...