Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Bách Thanh

Hóa Vụ - Chương 11 [PN05]

 Trở về - 05 Liễu Hạ Khê bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Anh ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường, đã quá mười một giờ. “Ra ngoài ăn bữa cơm nhé.” Sau khi nhấc ống nghe lên, đối phương chẳng đầu chẳng đuôi buông ra một câu như vậy. Giọng nói rất quen thuộc, Liễu Hạ Khê nhanh chóng phản ứng lại: “Tề Ninh?” “Chậc, nghe giọng cậu thế này chẳng lẽ còn chưa tỉnh ngủ à?” Đối phương cười một tiếng. “Sao vẫn còn ngủ vậy?” “Chưa lệch múi giờ chưa điều chỉnh được.” Liễu Hạ Khê sờ cổ mình. Dựa vào ghế sofa ngủ thiếp đi nên cổ hơi mỏi. Sau khi đưa Thanh Hà đi học về, anh ngồi trên sofa đọc sách rồi bất giác ngủ quên. “Cậu đang ở đâu?” “Dưới lầu nhà cậu.” Tề Ninh trả lời rất nhanh. Liễu Hạ Khê đáp một câu: “Tôi xuống ngay.” Tề Ninh trông khá thảm. Liễu Hạ Khê cố nhịn cười. Đã một thời gian không gặp, gương mặt nho nhã kia ngoài dự liệu lại đủ mọi màu sắc: xanh, đỏ, tím... Anh ta còn thay một cặp kính gọng vuông viền đen quê mùa hết sức. Liễu Hạ Khê tinh mắt, nhìn ra đó là để che con mắ...

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.3

Suối Ánh Nguyệt màu máu  03 "Nói thật đi, em đang giở trò gì?" Bách Thanh gạt tay Tề Nhất Phong khoát trên vai sang một bên. "Gạt Trâu Thanh Hà ra ngoài có ý đồ gì?" "Chậc chậc, bệnh đa nghi, còn là một nhà hóa học tương lai nghiêm cẩn. Anh không biết là cuộc sống vô cùng nhàm chán sao? Em ấy à, rất có hứng thú phá vụ án nhắc tới trong thư của Trâu Thanh Hà, anh biết chuyện anh họ em không?" "Vị Từ gì đó hả?" Bách Thanh lắc đầu. "Đúng rồi, ba năm trước không biết anh ấy gặp chuyện gì. Bị dọa sợ mất mật, dựa vào hít thuốc phiện ma túy để sống. Đầu óc có chút không rõ ràng lắm. Em ấy à, vẫn luôn muốn biết thiên phú thật sự của mình ở chỗ nào, tương lai làm nghề gì mới tốt, cũng muốn thử năng lực trinh thám một lần xem thế nào."

[Q1] Hóa Vụ - Chương 7.2

Suối Ánh Nguyệt màu máu 02 Liễu Hạ Khê không ngủ được. Câu kia của Tam ca: "Em nuôi gia đình sống qua ngày cũng cần khoản tiền nhỏ của chính mình có đúng không? Cứ hướng lão đại đưa tay nhận tiền, anh thay em đỏ mặt nha." Đã đâm vào tim anh. Lương bổng của công việc hình cảnh này có thể nuôi sống dân thành phố bình thường tiêu phí thấp, cuộc sống tiết kiệm. Nếu, ngày nào đó Đại ca phá sản. Cổ phiếu của anh trong công ty Đại ca không đáng một xu. . . . . . . Dựa vào phần công này có thể nuôi sống mình và Thanh Hà sao? Hình như rất khó. Anh chưa từng vì tiền mà vận dụng nhiều tâm tư, đã quen với cuộc sống không cần mở miệng liền có tiền tiêu. "Nuôi gia đình sống qua ngày a. . . . . . ." Trở mình, trong đầu không còn chỗ chứa vụ án vừa nhận được. Đều bị mấy chữ này nhồi vào rồi. "Tam ca mạnh mẽ, anh ấy không có được mảy may trợ giúp nào từ trong nhà. Vậy mà sống rất tốt." Trên phương diện này có một chút không bằng Tam ca. Bản thân có sở trường gì đ...