Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn William

Hóa Vụ - Chương 12.21

 Hào quang của mặt trời - 21 Liễu Hạ Khê đang quan sát, quan sát người quản lý này rất cẩn thận, rất tỉ mỉ. Từ lúc William gõ lên cánh cửa khép hờ khiến mấy người trong phòng chú ý, rồi đợi đến khi Kha Phong vẫy tay với anh ta, anh ta mới nề nếp đi vào. Trang phục đúng mực (bộ chiến phục thiết yếu tiêu chuẩn của dân văn phòng: vest, cà vạt, giày da), động tác tự nhiên, vẻ mặt ôn hòa, tất cả đều cho thấy anh ta là một người đàn ông trưởng thành có phẩm cách. Ánh mắt của anh ta thật sự rất đẹp, giữ khoảng cách không gần không xa với người khác, trong trẻo sáng rõ, ở bên một người như vậy nhất định sẽ rất thoải mái nhỉ, tựa như không khí giữa những nhịp hô hấp. Chẳng trách Kha Phong bọn họ lại được anh ta đưa vào thế giới dưới ánh đèn sân khấu này, mặc dù trên người người này chẳng mang chút màu sắc nào của chốn đèn hoa. Liễu Hạ Khê không phải người có thể nhanh chóng trở nên nhiệt tình với người xa lạ, Kha Phong lại càng là người đối xử lạnh nhạt với tất cả mọi người, bất kể người qu...

Hóa Vụ - Chương 12.20

  Hào quang của mặt trời - 20 (Tiếp theo phiên ngoại 'Không gian không có vách ngăn', là rạng sáng ngày thứ hai Trâu Thanh Hà và Liễu Hạ Khê đến Hong Kong) Trâu Thanh Hà tỉnh dậy. Không phải là tự nhiên tỉnh dậy vì đã ngủ đủ giấc, mà là do râu lởm chởm cọ qua gương mặt khiến cậu thấy ngứa ngáy. Vừa tỉnh táo, cậu lập tức mở mắt ra liền nhìn thấy gương mặt phóng đại của anh Liễu. Chỉ là bản thân anh Liễu vẫn còn nhắm chặt mắt, hô hấp đều đặn, rõ ràng vẫn chưa tỉnh. Ôm chặt quá, bàn tay lớn của anh Liễu đặt trên eo nóng như một quả cầu lửa, khiến cảm giác eo lưng mềm nhũn đau mỏi do ngày hôm qua gây ra cũng bị hun nóng mà giảm đi không ít. Cảm giác này lại khiến Thanh Hà nhớ đến một từ ngữ dân dã rất thú vị: “cao da chó.” Cậu không khỏi “phì” một tiếng bật cười, nhưng lại đánh thức Liễu Hạ Khê. Anh mở đôi mắt sáng lấp lánh, nhe răng nanh làm bộ muốn cắn chóp mũi cậu. Thanh Hà vặn đầu nhưng không tránh được, mặc cho anh cắn lấy chóp mũi, dùng răng nhẹ nhàng cọ qua cọ lại mấy cái rồ...