Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Anh Tường

Hóa Vụ - Chương 13.4

 Song thủ - 04  Trâu Thanh Hà ngồi trong phòng bệnh cảm thấy vô cùng buồn chán, cậu xuất hiện ở đây rõ ràng là kẻ dư thừa duy nhất. “Cặp anh em này thật buồn tẻ. Lạ thật, bố mẹ bọn họ vẫn chưa từ Singapore chạy tới sao?” Trâu Thanh Hà suy nghĩ lung tung. Cậu không tiện nhìn chằm chằm vào bọn họ, trong phòng bệnh lại chẳng có gì đáng xem, đôi mắt chẳng biết nên hướng về phía nào. Muốn ra ngoài bệnh viện đi dạo thì bên ngoài cửa có cảnh sát đứng gác, ngại đi ra đi vào rồi gây thêm phiền phức cho người ta. Hơn nữa, không biết nhiệm vụ của anh Liễu thế nào rồi, nếu anh Liễu đến đây tìm mà không thấy cậu chắc chắn sẽ lo lắng: “Anh Liễu chậm thật đấy.” Khóe mắt liếc qua gương mặt Kha Phong, cậu nhìn thấy sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ. Cũng phải, người nhà mình biến thành bộ dạng này, chẳng ai có thể vui nổi. Mộc Lệnh từng tỉnh lại, tỉnh lại trong trạng thái vô cùng hoảng loạn. Bộ dạng ấy khiến người nhìn thấy cậu ta vô cùng xót xa. Mộc Lệnh rất gầy gò và tiều tụy, trên mặt xanh xa...

Hóa Vụ - Chương 12.19

  Hào quang của mặt trời - 19 Liễu Hạ Khê cúp điện thoại, trên mặt nở nụ cười. Trở về phòng ngủ, Thanh Hà vẫn còn đang ngủ. Anh vén chăn lên, khẽ vỗ vào đầu Thanh Hà đang co mình trong chăn. "Gì vậy?" Hôm nay là Chủ nhật mà, không cần dậy sớm, sao anh Liễu lại đánh thức cậu chứ? "Có chuyện thú vị lắm. Thanh Hà, em tuyệt đối không ngờ vụ án này ở phía Hồng Kông lại có phát hiện mới." "Bên Hồng Kông? Anh Liễu có nguồn tin bên đó à?" Cơn buồn ngủ của Trâu Thanh Hà lập tức tan biến, cậu đầy tỉnh táo hỏi. "Trong số những cảnh sát cùng anh sang Anh học nâng cao có cảnh sát Hồng Kông. Anh nhờ anh ta điều tra giúp chuyện của Hứa Huỳnh Huỳnh, không ngờ nhanh như vậy đã có tin." "Là tin gì?" "Chuyện Hứa Huỳnh Huỳnh thiếu tiền có rất nhiều uẩn khúc. Không ngờ Hứa Huỳnh Huỳnh lại là một người con vô cùng hiếu thảo. Mẹ cô ấy mắc bệnh nặng suốt thời gian dài, tiền Hứa Huỳnh Huỳnh kiếm được vẫn không đủ chữa bệnh cho mẹ. Sau khi mẹ qua đời, cô ấy...

Hóa Vụ - Chương 12.18

 Hào quang của mặt trời - 18 "Đội trưởng Liễu! Thứ anh cần đã mang tới rồi." Tiểu Lục như một cơn gió xông vào cửa Phòng Giám Định. Liễu Hạ Khê đang ngồi nhỏ giọng nói chuyện với người khác, thấy cậu ta vào thì vui vẻ đứng dậy. Nhìn những thứ cậu mang về, Liễu Hạ Khê vỗ mạnh lên vai Tiểu Lục: "Tốt lắm. Tiểu Lục, làm rất khá!" "Thu thập mấy thứ này ở nơi bọn họ từng ở cũng không khó." Được khen, Tiểu Lục vui lắm. Đội trưởng Liễu chưa bao giờ tiếc lời khen người khác, đúng là một cấp trên tốt. Cùng anh ấy phá án rất thú vị."Vụ án này giờ chỉ còn chờ kết quả giám định là có thể kết án rồi phải không?" Cậu đầy mong đợi hỏi. "Ừ, gần như vậy rồi. Chờ kết quả có là chúng ta có thể bắt người và kết án." Liễu Hạ Khê nhìn mấy mẫu lông tóc mà Tiểu Lục vất vả thu thập được... Trên mỗi túi nhựa đều ghi tên người được lấy mẫu, Tiểu Lục làm việc rất cẩn thận. Khi nhìn thấy mấy sợi lông dưới tên một người nào đó hoàn toàn trùng khớp với mẫu lông tìm th...

Hóa Vụ - Chương 12.16

  Hào quang của mặt trời - 16 "Không ngủ được nữa à? Ha ha. Vừa hay, em xem thử hai bức vẽ này có gì khác nhau?" Liễu Hạ Khê bật đèn lớn trong phòng ngủ trước, tự cởi áo khoác rồi lên giường, khoác thêm cho Thanh Hà một chiếc áo dày. Anh mang chồng đồ đặt trên tủ đầu giường lên giường, hai người ngồi trong chăn cùng phân tích vụ án. Trâu Thanh Hà nhận lấy hai bức phác họa xem qua: "Ồ, chân dung phần đầu của Tiêu Linh Nhi. À, bức này là lúc cô ấy biểu diễn ở quán bar của anh Ba tối qua, còn bức này là tối nay trong nhà thi đấu. Ngoài kiểu tóc khác nhau ra thì vẫn là cùng một khuôn mặt mà." Cậu nhìn trái nhìn phải, nhìn ngang nhìn dọc... vẫn không phát hiện được điều gì có giá trị. "Không nhìn ra đúng không." Liễu Hạ Khê cười: "Điểm đột phá nằm ở đây. Em xem, đây là gì?" Anh lấy từ túi áo khoác ra một chiếc túi nhựa nhỏ, bên trong đựng một món đồ nhỏ. Trâu Thanh Hà cầm lấy nhìn: "Ồ, một chiếc hoa tai vàng hình hoa mai nhỏ." Chiếc hoa tai ...

Hóa Vụ - Chương 12.15

  Hào quang của mặt trời - 15 "Có nguy hiểm đến tính mạng cô ấy không?" Liễu Hạ Khê hỏi. Bác sĩ trợn mắt: "Cậu hỏi thế chẳng phải là thừa sao? Đến chút kiến thức thông thường cũng không có. Dùng cái đầu mà nghĩ đi, ăn uống đều phải qua chỗ này đấy. Đừng tưởng chỉ có não với tim mới là cơ quan quan trọng của cơ thể. Dù chỉ là viêm họng nhẹ hay bị xương cá đâm vào họng cũng đủ khiến người ta khó chịu lắm rồi, huống chi lại có dị vật mắc trong họng. Mau chóng liên lạc với người nhà cô ấy đi." "Vâng vâng vâng." Liễu Hạ Khê bất đắc dĩ nhún vai. Anh tự chuốc lấy mất mặt, sờ sờ mũi bước ra khỏi phòng trực vốn chẳng chào đón mình. Đến lúc khép cửa lại, anh còn nghe vị bác sĩ kia lẩm bẩm nho nhỏ: "Đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển." Liễu Hạ Khê nhìn đôi tay đôi chân của mình... cạn lời, đúng là tứ chi cũng khá phát triển thật... "Quản lý Ngô, anh đã liên lạc được với người nhà Hứa Huỳnh Huỳnh chưa? Mời họ đến đây một chuyến đi." Liễu Hạ Khê tìm...

Hóa Vụ - Chương 12.7

 Hào quang của mặt trời - 07 Liễu Hạ Khê nhìn quản lý Ngô của đoàn kịch không ngừng gọi điện thoại, lúc thì nói tiếng phổ thông, lúc thì tiếng Quảng Đông, lúc lại tiếng Anh... khiến người khác hoàn toàn không hiểu anh ta đang nói gì. Mãi đến khi khó khăn lắm anh ta mới đặt điện thoại xuống, Liễu Hạ Khê mới hỏi: "Anh đã tung tin Hứa Huỳnh Huỳnh mất tích ra ngoài rồi sao?" "Sao có thể chứ. Hứa Huỳnh Huỳnh là người có tiếng tăm trong giới giải trí, trước khi tin tức được xác nhận thì điều sợ nhất chính là để giới truyền thông biết được, gây ra vô số rắc rối không cần thiết. Liễu Sir, chúng tôi chỉ có thể âm thầm tìm người thôi. May mà bên Bắc Kinh quản lý tin tức giải trí nghiêm ngặt hơn Hồng Kông. Haizz, lúc trước để các vị A Sir cầm áp phích đi tìm người quả thật là một quyết định sai lầm." Quản lý Ngô mặt mày như đưa đám, biểu cảm của anh ta cho thấy: bản thân đang cố hết sức giữ bình tĩnh, nhưng vì luống cuống nên cứ nói liên hồi. Người này chỉ khoảng hơn ba mươi t...