Chương 10: Vàng tinh mạ quỷ kiếm Lão Vạn làm món lẩu đúng chuẩn lẩu Trùng Khánh, thơm ngon, cay tê, dầu ớt đỏ sôi sùng sục, ăn đến khi bụng tôi no căng, nước mắt cũng sắp nhỏ xuống. Lão Tiêu thấy bộ dạng của tôi như vậy, đưa tay sang vỗ vai tôi, nói con người sống một đời, lúc nào cũng phải chịu một chút ấm ức. Người không chịu nổi ấm ức thì cũng giống như những đóa hoa trong nhà kính, chẳng làm nên chuyện lớn. Năm xưa, tôi bị đuổi khỏi Mao Sơn, một mình phiêu bạt giang hồ, lang thang khắp nơi, có nhà mà không thể về, thiên hạ rộng lớn như vậy, vậy mà chẳng có chỗ nào cho mình dung thân. Tình cảnh lúc đó, bây giờ nghĩ lại, cũng không khỏi chua xót, nhưng chẳng phải cũng đã qua rồi sao? Tôi cúi đầu, lau khô khóe mắt ươn ướt, gắp một miếng bao tử bò tươi ngon, đưa vào miệng rồi từ từ nhai. Tôi nói chút ấm ức mà tôi phải chịu này thì không đáng gì, chỉ sợ cha mẹ tôi biết chuyện, hai ông bà già nghĩ quẩn thì biết làm sao? Vạn Nhất Thành giật mình, nói em Lục, cậu đừng nghĩ đến chuyện gọi đ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)