Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Mao Đồng Chân

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 20

 Chương 20: Dịu dàng trong lòng bàn tay Nhiều năm sau, khi mọi chuyện đã qua, khói lửa cũng đã tan hết, tôi và lão Hồ từ lâu đã trở thành bạn bè. Một hôm, cháu ngoại của lão Hồ lấy chồng, đúng lúc tôi cũng đang có việc ở Kiềm Dương, tình cờ gặp nhau nên được ông đưa cho một tấm thiệp mời, đến uống rượu mừng. Trong bữa tiệc, chúng tôi nhắc lại chuyện năm xưa, lão Hồ nói với tôi rằng cho đến tận bây giờ, ông vẫn còn nhớ như in biểu hiện của Mao Đồng Chân bên đầm nước khi ấy. Lão Hồ thân hình gầy nhẳng theo chân đại đội đến hiện trường sau khi chúng tôi nhảy xuống đầm khoảng năm phút. Ông nhìn thấy ba người đứng đầu là Mao Đồng Chân, Lý Đằng Phi và Ngô Lâm Nhất đang đứng bên bờ đầm, ngẩn người nhìn mặt nước yên tĩnh. Lão Hồ bước tới, hỏi hai tên tội phạm bị truy nã chạy đi đâu rồi? Lý Đằng Phi và Ngô Lâm Nhất đều nhìn về phía Mao Đồng Chân. Lão mũi trâu này chỉ xuống mặt nước, do dự nói: “Hai tên đều bị thương nặng, sau đó cùng nhảy xuống đó. Cái đầm này sâu nhưng không rộng, đã năm p...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 19

 Chương 19: Sơ Chiến Mao Đồng Chân Mao Đồng Chân có những công cụ thần hành tương tự như giấy giáp mã. Khi chúng tôi vượt qua một sườn núi rồi chuẩn bị lao xuống thung lũng bên dưới, tôi nghe phía sau truyền tới một luồng gió dữ cuốn tới. Tôi xoay người vung kiếm, lập tức cảm nhận một luồng sức mạnh khổng lồ cuồn cuộn truyền tới, cơ thể mất thăng bằng, rồi lăn xuống lớp lá mục dưới đất. Sức mạnh ấy truyền tới từ Quỷ Kiếm của tôi, còn thanh phi kiếm đồng xanh Trừ Ma của Lý Đằng Phi đã được tôi thu vào ba lô trong lúc chạy. Tôi nào dám ở nguyên tại chỗ, vừa lăn xuống đất liền lập tức chuyển hướng, lăn sang bên cạnh. Quả nhiên, vừa lúc tôi lăn sang phía bên kia, một đôi giày vải màu xanh chàm đã giẫm xuống mặt đất. “Ầm”, một tiếng trầm đục vang lên, mặt đất rung chuyển. Tôi lộn người đứng dậy, nhưng lại thấy một luồng kim quang ập thẳng vào mặt. Tôi không biết thứ này là gì, đương nhiên lập tức lùi về phía sau. Sau mấy bước, tôi nhìn kỹ mới phát hiện đó là một cây gậy gỗ bọc đồng. Tôi...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 18

 Chương 18: Thương tích chồng chất, trốn cũng không trốn được Đột nhiên nhìn thấy gương mặt người ẩn hiện trong ngọn lửa ma quái, Tiểu Đạo Lưu Manh không nói một lời, thanh kiếm gỗ đào bị sét đánh trong tay phải lập tức đâm tới. Đây hoàn toàn là phản xạ theo bản năng của anh, mũi kiếm và quỹ đạo của ngọn lửa ma gần như tạo thành một đường thẳng hoàn hảo. Xoẹt một tiếng, thanh kiếm gỗ đào xuyên thẳng qua giữa ngọn lửa ma. Trong khoảnh khắc, ngọn lửa ma lóe lên ánh sáng màu xanh lam, đó là màu của điện, căn bản không có bất kỳ thời gian nào để phản ứng, nó đã tiêu tan không còn dấu vết, hóa thành từng làn khói xanh. Tiểu Đạo Lưu Manh một kiếm chém tan ngọn lửa ma, lúc này tôi mới kịp phản ứng, gương mặt vừa hiện lên kia chẳng phải chính là lão Mao Đồng Chân khốn kiếp hay sao? Lão Tiêu không còn ý định che giấu tung tích nữa, đẩy tôi một cái, nói: "Chạy, chạy mau." Nghe câu này, tôi lập tức cắm đầu lao thẳng về phía lỗ thủng trên tường trại. Chưa chạy được nửa đường, tôi đã nghe...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 5

 Chương 5: Đã muốn gán tội, lo gì không tìm ra cớ Dọc đường tôi bị xô đẩy lôi kéo, khoảng một phút sau, tôi bị ấn xuống một chiếc ghế sắt, ngồi xuống, sau đó hai tay lại bị còng ngược vào ghế. Chiếc túi trùm đầu được tháo ra, một bóng đèn sợi đốt sáng chói đang chiếu trên đầu. Lá bùa che khuất tầm mắt tôi, tôi theo thói quen nheo mắt một chút, nhìn thấy tên Trương Vĩ Quốc đầu hói kiểu Địa Trung Hải đang ngồi ngay ngắn phía sau bàn thẩm vấn. Tên này từng giữ chức lãnh đạo ở một cơ quan ban ngành thuộc tỉnh phía Nam, sau đó Đại sư huynh đến tiếp quản toàn bộ Cục Đông Nam, hắn không thể tiếp tục lăn lộn ở đó được nữa, bèn cùng Hoàng Bằng Phi đến Cục Tây Nam. Có điều từ khi tôi đến đây, vẫn chưa từng gặp hắn. Bên cạnh hắn có hai người, một người chính là Mao Đồng Chân mà tôi từng gặp trước đó, người còn lại là một nhân viên ghi chép mắt nhỏ. Còn mấy viên cảnh sát bắt tôi trước đó thì không thấy một ai, nghĩ chắc chỉ là diễn trò cho người khác xem. Điều này không nằm ngoài dự liệu của t...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 4

 Chương 4: Hãm sâu trong tù ngục “Bị can Lục Tả, chúng tôi là nhân viên cơ quan công an huyện Phong Đô. Chúng tôi nghi ngờ anh cố ý hành hung giết người, phạm tội giết người. Căn cứ Điều 232 Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Điều 61 Bộ luật Tố tụng Hình sự, chúng tôi quyết định tạm giữ anh. Xin hãy ký tên!” Một viên cảnh sát trung niên đứng đầu, mặt không cảm xúc đọc xong đoạn vừa rồi, sau đó đưa giấy thông báo tạm giữ cho tôi xem rồi đưa bút cho tôi. Tôi xem qua nội dung bên trên, thấy là chuyện liên quan đến cái chết của Hoàng Bằng Phi, không khỏi cười lạnh. Vừa rồi tôi không hề phản kháng, mặc cho bọn họ còng tay mình, nhưng nếu không có một lý do chính đáng, chỉ dựa vào năm người này mà muốn đưa tôi đi thì thật sự coi tôi là trẻ con để mà dỗ dành rồi. Trong phòng nghỉ, ngoài tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh ra, còn có Dương Thao, Nhị lão Thanh Thành, Lý Viện, Lưu Tư Lệ cùng vài người khác tham gia hành động. Thấy biến cố này, tất cả đều vây tới, hỏi rõ nguyên do. Tiểu Đ...