Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Bành Diệc Văn

Hóa Vụ - Chương 13.28

 Song thủ - 28 Trâu Thanh Hà đi tìm Bành Diệc Văn và anh ba Liễu. Lần theo mùi hương cà phê, Trâu Thanh Hà rất nhanh đã tìm được quán cà phê. Bên trong không có quá nhiều khách, Trâu Thanh Hà nhanh chóng nhìn thấy hai người đàn ông có phong thái cao nhã, cực kỳ thanh lịch đang ngồi bên chiếc bàn cà phê sang trọng chơi cờ tướng. Tặng họ hai chữ: "Quái dị!" Một người mặc âu phục chỉnh tề, một thanh niên ăn mặc hoa lệ, dùng những ngón tay được chăm sóc kỹ lưỡng nhấc quân cờ lên, cười hờ hững: "Ăn xe của cậu, xem lão tướng của cậu chạy đi đâu." "Hê hê, phía sau con mã của tôi còn giấu một khẩu pháo." "Pháo sau mã có tác dụng quái gì. Tôi nói Bành Diệc Văn này, cậu đánh cờ dở quá." "Tôi giỏi nhất là cờ vua, không giống cái này." "Có gì mà không giống. Là con cháu Viêm Hoàng mà lại vứt bỏ quốc túy." "Thôi đi, chưa từng nghe nói cờ tướng là quốc túy." "Cậu đúng là mất gốc." Trâu Thanh Hà đứng bên cạnh không động đ...

Hóa Vụ - Chương 13.26

 Song thủ - 26 Bành Diệc Văn xung phong làm tài xế cho họ. Liễu Hạ Khê không từ chối, nhìn theo anh ta vào gara lấy xe rồi nói với Thanh Hà: "Thanh Hà, em có để ý không?" "Chuyện gì? Ý anh là Lâu Ca không nhân cơ hội giết Lê Trác Lượng sao?" Thanh Hà mở to mắt hỏi. Liễu Hạ Khê lắc đầu: "Lâu Ca ra tay giết anh ta ắt sẽ bị truy nã, tội giết người không thể thoát được, gã sẽ không ngu ngốc đến mức giết người trong nhà người khác. Em có chú ý kim truyền dịch bên giường Lâu Ca vẫn còn đó không." "Ồ?" Trâu Thanh Hà cẩn thận hồi tưởng một chút: "Đúng là vậy, giá truyền vẫn treo chai truyền dịch ngay ngắn, trong chai vẫn còn một ít thuốc, đầu kim truyền dịch quả thực vẫn còn." "Lâu Ca bị thương nặng, vẫn luôn nằm trên giường bệnh, gã lấy đâu ra kim tiêm dính thuốc mê để cắm vào ghế..." Trâu Thanh Hà chống trán suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: "Ý của anh Liễu là: cây kim làm Lê Trác Lượng bất tỉnh không phải do Lâu Ca làm?" ...

Hóa Vụ - Chương 13.25

 Song thủ - 25 Điện thoại của Liễu Hạ Khê đổ chuông. Chiếc điện thoại này là do Tề Ninh chuẩn bị cho anh mấy ngày trước. Người biết số này không nhiều, ngoài Tề Ninh đang ngồi bên cạnh thì chỉ có Trâu Thanh Hà và các cảnh sát từ tối qua. Anh hít sâu một hơi, vậy mà lại thấy có chút căng thẳng... "Anh Liễu!" Trong điện thoại truyền đến giọng của Thanh Hà. Khóe môi Liễu Hạ Khê lập tức cong lên, toàn thân đang căng cứng cũng thả lỏng ngay tức khắc. Giọng Thanh Hà không hề giống người đang rơi vào tình cảnh nguy hiểm, ngữ điệu gần như không khác ngày thường. "Thanh Hà! Em đang ở đâu?" Vừa hỏi, Liễu Hạ Khê vừa hỏi Tề Ninh còn bao lâu nữa mới đến nhà họ Bành. Tề Ninh đáp rằng khoảng mười đến hai mươi phút nữa. "Anh Liễu còn nhớ người mình gặp trong bệnh viện lúc anh Tề nằm viện không? Chính là Bành Diệc Văn, người đã đưa danh thiếp cho chúng ta ấy. Hiện giờ em đang ở nhà họ. Cụ thể ở hướng nào thì em cũng không rõ. Nếu anh muốn đến đây chắc phải hỏi đường." Trâu...

Hóa Vụ - Chương 13.24

 Song thủ - 24 Bành Diệc Giai lấy từ hầm rượu của gia đình ra một chai Chambolle-Musigny Domaine Comte Georges de Vogüé niên vụ 1982. Vừa nhìn thấy chai rượu, mắt Liễu Trục Dương lập tức sáng lên. Anh chỉ mới nghe danh, còn chưa từng được uống. Bành Diệc Giai lấy từ giá ly xuống hai chiếc ly chân cao hình hoa tulip, nhưng lại không lấy bình decanter bên cạnh. Vốn dĩ Liễu Trục Dương còn định dùng kỹ thuật rót rượu thuần thục và đẹp mắt của mình để khiến đối phương kinh ngạc, nhưng đến lúc này hắn đã hiểu, loại rượu hảo hạng như thế này không cần phải decant. (Bánh Tiêu giải thích: decant rượu (gạn rượu) là thao tác rót rượu vang từ chai sang bình thủy tinh/pha lê chuyên dụng (decanter) nhằm mục đích chính là giúp rượu "thở" (tiếp xúc với oxy để mở hương vị) và lọc bỏ cặn lắng tự nhiên ở các dòng vang lâu năm.) Sau khi mở nút bần, hương thơm đậm đà và tràn đầy sức sống của các loại quả mọng đỏ, xen lẫn một thoáng hương hoa violet thanh nhã, tinh tế, lập tức lan tỏa khắp căn phò...

Hóa Vụ - Chương 13.23

 Song thủ - 23 "Sao cậu lại không vội rời đi nữa?" Bành Diệc Văn vui vẻ nhìn Trâu Thanh Hà ăn liền mấy miếng hết sạch một bát cháo tổ yến, rồi không khách sáo gắp bánh bao hấp, mỗi miếng cắn mất nửa cái, đúng kiểu ăn uống của người bình dân. "Bây giờ thân phận của tôi là khách, đúng chứ?" Trâu Thanh Hà ngừng ăn, ngẩng đầu hỏi anh ta. "Ừm, đúng vậy." Bành Diệc Văn mỉm cười gật đầu. "Đã là khách thì gặp chủ nhà hiếu khách, đâu cần phải vội đi, dù sao tôi cũng chẳng có việc gì gấp." Trâu Thanh Hà đặt đôi đũa xuống. Cậu đã ăn no. Sau đó lại chỉnh sửa quần áo trên người. Bộ đồ cậu đang mặc cũng không phải quần áo thường ngày, mà là bộ đồ mới mua hôm qua khi đi dạo phố. Không phải bộ quần áo lộng lẫy hoa mỹ kia, mà là chiếc áo khoác xanh trắng kiểu dáng thể thao đang thịnh hành trong giới trẻ, phối với quần cargo nhiều túi màu xám be. Điều thú vị là sau khi bắt hai người họ, Lâu Ca cũng không quên mang theo luôn số quần áo họ vừa mua, điều này khiến Tr...

Hóa Vụ - Chương 13.22

Song thủ - 22 Tề Ninh hồi lâu không nghe thấy Liễu Hạ Khê đáp lời. Nghiêng mắt nhìn sang, thấy Liễu Hạ Khê đang chăm chú xem bản đồ, y không khỏi tò mò hỏi: "Cậu đã tra được gì bên phía cảnh sát Hồng Kông?" "Lai lịch của tên sát thủ đã được xác minh, là người Đài Loan, từng phục vụ trong quân đội. Nhưng người thuê hắn vẫn chưa điều tra ra. Phải rồi, cậu có mẫu DNA của Lâm Thiên Kiệt không?" "Mẫu DNA của Lâm Thiên Kiệt hôm qua vừa được chuyển đến Hồng Kông, hiện đang ở chỗ tôi. Chuyện của Lâm Thiên Kiệt có manh mối rồi sao?" "Cảnh sát sẽ tiếp tục điều tra người mà tôi nghi ngờ. Họ sẽ đứng ra thu thập tóc hoặc mẫu máu của đối phương để đối chiếu. Chỉ cần xác định đúng mục tiêu, sau khi xác minh xong là có thể bắt người." "Cậu có chắc không?" Tề Ninh không cho rằng Lâm Thiên Kiệt dễ dàng bị bắt như vậy. Y lái xe rời khỏi khu phố sầm uất, hướng về một con đường yên tĩnh. Liễu Hạ Khê nhìn con đường phía trước, cau mày nói: "Chỉ cần còn ...

Hóa Vụ - Chương 13.16

 Song thủ - 16 Liễu Hạ Khê chống một tay lên trán, mắt chăm chú nhìn Tề Ninh. Gương mặt đầy mây mù của Tề Ninh kết hợp với khuôn mặt bầm tím đủ màu trông vô cùng buồn cười. Rõ ràng Tề Ninh vẫn chưa thể hoàn hồn sau vụ Tiểu Bính nổ súng bắn Tiểu Đinh rồi lại bắn y. Rốt cuộc vì sao đồng chí Tiểu Bính, một thành viên của tổ hành động đã bị xóa bỏ họ tên, chỉ còn được gọi bằng mật danh, lại ra tay giết đồng đội của mình? Liễu Hạ Khê không thể đoán ra nguyên nhân. Anh chưa nhìn thấy thi thể của đồng chí Tiểu Bính, cũng không biết thương thế của đồng chí Tiểu Đinh ra sao. Suy luận của anh chỉ dựa trên lời kể của Tề Ninh nên khá phiến diện. Nếu Tề Ninh không lên tiếng, anh cũng không thể vượt quyền đi điều tra các thành viên nội bộ trong tổ chức của Tề Ninh. Toàn bộ sự việc thật kỳ quái. Vụ phục kích và phóng hỏa ở thôn Vân Vi, thủ đoạn gây án của đối phương rất sơ sài, gây động tĩnh lớn nhưng hiệu quả lại thấp. Không giống một cái bẫy do Lâm Thiên Kiệt, kẻ vốn rất khôn ngoan, bày ra. Liễ...