Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Lý Đằng Phi

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 18

 Chương 18: Thương tích chồng chất, trốn cũng không trốn được Đột nhiên nhìn thấy gương mặt người ẩn hiện trong ngọn lửa ma quái, Tiểu Đạo Lưu Manh không nói một lời, thanh kiếm gỗ đào bị sét đánh trong tay phải lập tức đâm tới. Đây hoàn toàn là phản xạ theo bản năng của anh, mũi kiếm và quỹ đạo của ngọn lửa ma gần như tạo thành một đường thẳng hoàn hảo. Xoẹt một tiếng, thanh kiếm gỗ đào xuyên thẳng qua giữa ngọn lửa ma. Trong khoảnh khắc, ngọn lửa ma lóe lên ánh sáng màu xanh lam, đó là màu của điện, căn bản không có bất kỳ thời gian nào để phản ứng, nó đã tiêu tan không còn dấu vết, hóa thành từng làn khói xanh. Tiểu Đạo Lưu Manh một kiếm chém tan ngọn lửa ma, lúc này tôi mới kịp phản ứng, gương mặt vừa hiện lên kia chẳng phải chính là lão Mao Đồng Chân khốn kiếp hay sao? Lão Tiêu không còn ý định che giấu tung tích nữa, đẩy tôi một cái, nói: "Chạy, chạy mau." Nghe câu này, tôi lập tức cắm đầu lao thẳng về phía lỗ thủng trên tường trại. Chưa chạy được nửa đường, tôi đã nghe...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 15

 Chương 15: Giữa lúc đường cùng lại xuất hiện bước ngoặt Không có gì có thể khiến người ta sinh lòng sợ hãi hơn ngọn lửa nóng rực đang bừng bừng cháy sáng. Lão già gầy như que củi kia vốn biểu hiện khá cương mãnh, nhưng vừa nhìn thấy biển lửa ngút trời phía sau, lập tức luống cuống tay chân. Lão cũng là người có kiến thức, lập tức lách người bước về phía dòng suối bên cạnh. Tiểu Yêu cũng biết ở đây kẻ uy hiếp chúng tôi lớn nhất chính là đạo sĩ có thể ngự kiếm kia, vì vậy sau khi tung một quyền đánh ngã thiếu niên điều khiển chó, cô bé liền chỉ huy Hỏa Oa lao về phía Lý Đằng Phi. Phi kiếm trong tay Lý Đằng Phi bị Huyết Hổ cắn chặt, bản thân gã lại bị tôi quấn lấy, lập tức cảm thấy việc mình không chờ đội võ cảnh được bố trí phối hợp cùng tiến đến quả thực quá mức chủ quan. Thân thủ gã cũng cực kỳ linh hoạt, chỉ vài động tác đã nhân lúc tôi sơ hở, vỗ một chưởng vào ngực tôi. Chưởng lực khổng lồ khiến tôi liên tiếp lùi lại mấy bước. Cũng nhân lúc này, Lý Đằng Phi thoát thân, tập trung...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 14

 Chương 14: Tả Đạo chiến Phi Kiếm Soạt —— Thanh phi kiếm ấy nhanh như chớp, căn bản không kịp phản ứng, chỉ thấy con chó ngao cao đến nửa người bị một thanh đoản kiếm không chuôi đánh xuyên vào trong cơ thể. Khoảng chừng một giây sau, con chó ngao tên Lục Nguyệt kia, trong cơ thể tích tụ quá nhiều lực lượng, đột nhiên nổ tung, giống hệt con Nại Hà Minh Viên mà trước đây chúng tôi từng nhìn thấy trong Quỷ động Phong Đô, máu thịt văng tung tóe, mưa máu đầy trời bay lất phất. Tim tôi đột nhiên thắt lại, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã biết sâu béo không bị thương quá nặng, chỉ là bị chấn động dữ dội này đánh trúng, lập tức một nỗi sợ hãi vô biên từ tâm hồn bé nhỏ của nó truyền đến chỗ tôi. Uy lực của phi kiếm, vậy mà lại lợi hại đến thế! Sâu béo cũng bị thanh phi kiếm chính tông này dọa cho khiếp vía, giữa màn mưa máu, theo bản năng bay về phía chúng tôi. Thế nhưng khi còn cách một đoạn, luồng sáng xanh kia lại rung lên, rũ sạch toàn bộ máu thịt bám trên thân kiếm, lập tức khôi phục vẻ...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 13

Chương 13: Phi kiếm danh trừ ma Tôi tuyệt đối không ngờ Triệu Hưng Thụy lại nói với tôi những lời này. Tôi còn chưa kịp phản ứng thì thấy mắt hắn đảo một vòng, rồi đã chửi ầm lên, nói: “Mày là cái thá gì? Đã bảo đơn đấu rồi, vậy mà mày còn gọi cả đống thứ quỷ quái xông lên. Có giỏi thì giết sạch bọn tao đi, như thế mới chứng tỏ bản lĩnh của mày!” Tôi biết hắn kiêng dè ba người mặc áo Tôn Trung Sơn đứng bên cạnh, liền chửi lại hắn mấy câu, sau đó ra hiệu bằng mắt. Tiểu Yêu và Tiểu Đạo Lưu Manh lập tức ra tay, ba người kia lập tức ngất lịm. Lúc này tôi mới nói thẳng: “Tại sao lại giúp chúng tôi?” Triệu Hưng Thụy thở dài, nói tiếp chuyện vừa rồi: “Chuyện ở trại huấn luyện, người khác không biết, nhưng mấy người chúng tôi cùng đội với cậu, ai nấy đều nợ cậu một mạng. Con người làm chuyện gì, ông trời đều nhìn thấy. Tôi không dám làm chuyện trái với lương tâm, để tổ tiên phải hổ thẹn. Chuyện ngoài lề không cần nói nhiều. Bên hông tôi có một cái túi vải, trong đó có hai chiếc mặt nạ da người...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 12

 Chương 12: Gặp lại bạn học Nghe lời của Mèo Da Hổ đại nhân, lòng chúng tôi chùng xuống, nghĩ thầm rằng điều nên đến, quả nhiên vẫn đã đuổi tới. Hẳn là chứng minh thư giả chúng tôi sử dụng đã xảy ra sơ suất, khiến người ta lần theo dấu vết mà truy tìm, cuối cùng cũng đuổi tới đây. Tiểu Đạo Lưu Manh xuống xe, hỏi mấy câu, nhìn ngọn núi tối om bên cạnh, cũng có chút phát sầu. Người tài xế thấy hai chúng tôi đứng bên xe bàn bạc, liền bấm còi hai tiếng, lớn tiếng chửi mắng, hỏi dừng ở đây làm gì, còn đi nữa hay không? Tôi nghe mà bực bội, quay đầu ngước lên, nói: "Cút đi, muốn cút thì cút sớm đi!" Những thớ thịt ngang trên mặt tài xế rung lên, lộ ra nụ cười khoái chí: "Được, được! Ông đây cút ngay đây, để hai thằng rùa con chúng mày ở cái chỗ quỷ quái tối om này mà hứng gió Tây Bắc đi." Nói xong, hắn đạp ga, chiếc xe khách lao đi, để lại một đám bụi mù. Trời đông tháng 12 lạnh giá, trên đầu không có trăng cũng chẳng có sao, tựa như một tấm màn đen che kín bầu trời. Chún...