Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Kim Minh

Hóa Vụ - Chương 13.28

 Song thủ - 28 Trâu Thanh Hà đi tìm Bành Diệc Văn và anh ba Liễu. Lần theo mùi hương cà phê, Trâu Thanh Hà rất nhanh đã tìm được quán cà phê. Bên trong không có quá nhiều khách, Trâu Thanh Hà nhanh chóng nhìn thấy hai người đàn ông có phong thái cao nhã, cực kỳ thanh lịch đang ngồi bên chiếc bàn cà phê sang trọng chơi cờ tướng. Tặng họ hai chữ: "Quái dị!" Một người mặc âu phục chỉnh tề, một thanh niên ăn mặc hoa lệ, dùng những ngón tay được chăm sóc kỹ lưỡng nhấc quân cờ lên, cười hờ hững: "Ăn xe của cậu, xem lão tướng của cậu chạy đi đâu." "Hê hê, phía sau con mã của tôi còn giấu một khẩu pháo." "Pháo sau mã có tác dụng quái gì. Tôi nói Bành Diệc Văn này, cậu đánh cờ dở quá." "Tôi giỏi nhất là cờ vua, không giống cái này." "Có gì mà không giống. Là con cháu Viêm Hoàng mà lại vứt bỏ quốc túy." "Thôi đi, chưa từng nghe nói cờ tướng là quốc túy." "Cậu đúng là mất gốc." Trâu Thanh Hà đứng bên cạnh không động đ...

Hóa Vụ - Chương 13.27

 Song thủ - 27 Liễu Hạ Khê giấu tất cả mọi người gọi điện cho Tề Ninh, kéo dài suốt nửa giờ. Trâu Thanh Hà tò mò hỏi Liễu Hạ Khê có chuyện gì. Liễu Hạ Khê nói với cậu: "Anh bảo cậu ta phái người đem tài liệu DNA của Lâm Thiên Kiệt đến Sở cảnh sát Hồng Kông." Liễu Hạ Khê nói xong liền ngã xuống giường, nhắm mắt ngủ. "Anh Liễu, cởi áo khoác rồi hãy ngủ." Liễu Hạ Khê trở mình, tùy tiện kéo áo khoác xuống. Trâu Thanh Hà thấy anh mệt mỏi đầy mặt, đành giúp anh cởi giày, đắp chăn. Bành Diệc Văn kinh ngạc trừng mắt nhìn bọn họ. Liễu Trục Dương liếc anh ta một cái: "Bọn họ là người yêu." "Ồ." Bành Diệc Văn không nói thêm gì. Trâu Thanh Hà đi dép lê trong phòng, đi tới đi lui, ánh mắt đầy nghi hoặc lúc thì đặt lên người Liễu đại ca vừa chạm gối đã ngủ, lúc thì nhìn về phía Bành Diệc Văn đang ngồi trên sofa. "Hạ Khê mệt quá rồi." Liễu Trục Dương tự mình pha một cốc trà nóng. Dịch vụ khách sạn ở Hồng Kông thật tốt, cho dù khách không ở trong phòng...

Hóa Vụ - Chương 13.26

 Song thủ - 26 Bành Diệc Văn xung phong làm tài xế cho họ. Liễu Hạ Khê không từ chối, nhìn theo anh ta vào gara lấy xe rồi nói với Thanh Hà: "Thanh Hà, em có để ý không?" "Chuyện gì? Ý anh là Lâu Ca không nhân cơ hội giết Lê Trác Lượng sao?" Thanh Hà mở to mắt hỏi. Liễu Hạ Khê lắc đầu: "Lâu Ca ra tay giết anh ta ắt sẽ bị truy nã, tội giết người không thể thoát được, gã sẽ không ngu ngốc đến mức giết người trong nhà người khác. Em có chú ý kim truyền dịch bên giường Lâu Ca vẫn còn đó không." "Ồ?" Trâu Thanh Hà cẩn thận hồi tưởng một chút: "Đúng là vậy, giá truyền vẫn treo chai truyền dịch ngay ngắn, trong chai vẫn còn một ít thuốc, đầu kim truyền dịch quả thực vẫn còn." "Lâu Ca bị thương nặng, vẫn luôn nằm trên giường bệnh, gã lấy đâu ra kim tiêm dính thuốc mê để cắm vào ghế..." Trâu Thanh Hà chống trán suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: "Ý của anh Liễu là: cây kim làm Lê Trác Lượng bất tỉnh không phải do Lâu Ca làm?" ...