Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Uông Đào

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 23

 Chương 23: Thế gian muôn vẻ Độ nóng trên trán tôi, thật ra không phải do hai viên cảnh sát này dọa mà thành, mà là vì trúng phải Liệt Dương Phần Thân Chưởng của Mao Đồng Chân. Trong một tuần ở trong núi, vì thiếu thuốc thiếu thầy, nội thương của tôi mãi vẫn không có cách nào khỏi hẳn. Tiểu Đạo Lưu Manh từng giới thiệu sự lợi hại của chưởng pháp Mao Đồng Chân, tu luyện không dễ, nhưng một khi luyện thành thì uy lực hung mãnh. Sở dĩ tên này có thể đứng vào hàng ngũ mười vị trưởng lão Mao Sơn, thật ra có quan hệ rất quan trọng với môn công pháp này. Thứ này đánh vào cơ thể con người, chân khí có tính ăn mòn rất mạnh, độc còn sót lại, nếu không có phương pháp giải độc độc môn thì không thể loại bỏ, cực kỳ hiểm ác. Tôi từng thử dùng pháp môn của Sơn Các Lão để vận khí, kết quả toàn thân nóng rát, bỏng đến mức khó chịu, hơn nữa ngay cả sâu béo ở đó cũng chẳng có tác dụng gì, thứ này là dương độc, có phần khắc chế sâu béo, hai bên đấu nhau vô cùng dữ dội. Nhưng mà dương độc ấy đã hòa vào...

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 22

 Chương 22: Cảnh sát tập kích “Anh là Vương Lê, còn anh là Lâm Sâm?” Viên cảnh sát trung niên trước mặt có con mắt trái trắng đục, đang nhìn chằm chằm tôi và Tiểu Đạo Lưu Manh như thể nhắm bắn, trên tay cầm hai tấm chứng minh thư, vẻ mặt đầy nghi ngờ hỏi. Tôi dùng giọng phổ thông cố tình đổi âm trả lời: “Vâng, tôi là Vương Lê.” Tiểu Đạo Lưu Manh thì cúi đầu khom lưng, chẳng khác gì tên Hán gian trong mấy bộ phim kháng Nhật, nói: “Đúng, đúng nè. Tôi là Lâm Sâm. Lúc tôi mới sinh, thầy bói nói ngũ hành của tôi thiếu Mộc, cho nên cha mẹ tôi mới đặt tên có năm chữ Mộc, ha ha, ha ha...” Tiểu Đạo Lưu Manh nói đúng chất giọng Tứ Xuyên. Tên này đi khắp nơi, quả nhiên có năng khiếu ngôn ngữ, không chỉ nói được đủ loại phương ngữ địa phương, mà ngay cả tiếng Anh, hễ nổi hứng lên cũng có thể xổ ra vài câu. Hoàn toàn không thể nhìn ra anh chỉ học đến tiểu học. Sau khi nói một tràng đầy khoa trương, tự cho rằng mình rất hài hước, anh cứ cười mãi. Thế nhưng viên cảnh sát trung niên và nữ cảnh sát...