Đêm Thứ 19 - Nợ
Đầu đông ở thành phố này vẫn rất đẹp, mặc dù có chút lạnh, nhưng hai người có thể uống chút rượu nóng ăn chút thức nhắm cũng không tệ lắm.
Qua một hồi, trên đầu Kỷ Nhan cũng có thể thấy một ít hơi trắng bốc lên, tôi phỏng chừng mình cũng vậy, cởi áo ngoài ra lại tiếp tục uống. Kỷ Nhan bưng ly rượu, bỗng dưng lại thả xuống.
"Chúng ta hình như đã lâu không tụ họp cùng nhau uống rượu chuyện trò giống vậy rồi."
"Đúng thế, tôi vẫn rất hoài niệm những câu chuyện cậu kể lúc hè đấy." Tôi nâng ly uống cạn, cảm giác cay xè từ miệng đến yết hầu rồi chảy thẳng xuống dạ dày, sau đó nhanh chóng hòa tan trong máu chảy về cái góc xó xỉnh trong cơ thể.
"Vốn muốn ra ngoài du ngoạn một chuyến, nhưng xảy ra chuyện quặng mỏ cũng không còn tâm tình nữa, không thể làm gì khác hơn là trở về, song dọc đường vẫn nghe được rất nhiều câu chuyện." Kỷ Nhan lại rót một ly rượu.
"Ồ? Tôi sợ cậu tâm tình không tốt, cho nên không hỏi cậu, đó rốt cuộc là câu chuyện thế nào?" Tôi cũng giúp mình rót đầy một chén, chợt phát hiện tôi đã có chút men say.
"Chữ Hán của quốc gia chúng ta thật sự vô cùng kỳ diệu đấy." Kỷ Nhan nửa cười dùng tay chấm chút rượu, viết lên bàn một chữ, tôi vừa nhìn, là chữ "Nợ".
"Đây chẳng phải là chữ nợ sao? Có gì kỳ diệu chứ?" Tôi khó hiểu hỏi.
“Anh xem này, chữ ‘nợ’ (债) là do chữ ‘người’ (人) ghép với chữ ‘trách’ (责) mà thành, ý nói nợ chính là trách nhiệm của con người. Có nhiều khi con người thiếu nợ chính là vị không thực hiện trách nhiệm của mình. Trên chuyến tàu, người ngồi cạnh tôi là một thầy giáo. Đêm dài buồn chán, chúng tôi kể chuyện cho nhau nghe, câu chuyện này chính là do thầy ấy kể.”
Người thầy đó ngoài năm mươi tuổi, vừa hay đi công tác tham dự một hội nghị chuyên môn ở nơi khác. Thấy tôi không vui, ông chủ động bắt chuyện. Ông họ Ngô, tạm gọi là thầy Ngô vậy.
Điều thầy Ngô kể cho tôi chính là câu chuyện về món nợ. Ông nói ở trường mình từng xảy ra một chuyện như thế này.
Khi đó hình như là năm 91, vừa vặn tiến hành Chiến Tranh Vùng Vịnh, đó là một trường trung học, học sinh đều mới mười bốn mười lăm tuổi, cái tuổi nghịch ngợm bướng bỉnh. Chiến sự bên ngoài dường như trở thành chất xúc tác đối với chúng, những vụ tụ tập đánh nhau trong trường xảy ra liên tiếp, lãnh đạo trường, nhất là đầu của chủ nhiệm kỷ luật đều sắp phát nổ, vì vậy trong cơn tức giận, đặt ra một nội quy trường học, một khi đánh nhau bị phát hiện, trách nhiệm toàn bộ sẽ đổ cho phía động thủ trước. Nghe chừng cũng có chút đạo lý, nhưng vẫn xảy ra chuyện.(Chiến tranh vùng Vịnh năm 1991 [cũng gọi là Chiến tranh vịnh Ba Tư hay Chiến dịch Bão táp Sa mạc] là một cuộc xung đột giữa Iraq và liên minh gần 30 quốc gia do Hoa Kỳ lãnh đạo và được Liên Hiệp Quốc phê chuẩn để giải phóng Kuwait --- Theo Wiki)
Hôm đó, phòng hiệu trưởng vẫn yên tĩnh như mọi ngày. Bỗng bên dưới lầu vang lên tiếng ồn ào, tiếp theo là những tiếng gào khóc xé lòng. Hồi ấy khu làm việc của ban giám hiệu vẫn là tòa nhà cũ xây từ những năm 50, vô cùng u ám. Bên ngoài dù là giữa mùa hè nóng bức, nhưng chỉ cần bước vào là ánh sáng tối sầm lại, nhiệt độ cũng hạ xuống rõ rệt. Từng có giáo viên đề nghị sửa sang, nhưng vì kinh phí nên hiệu trưởng từ chối, còn đùa rằng ở đây mát mẻ, mùa hè làm việc rất dễ chịu.
Nhưng hôm nay sẽ không hề dễ chịu nữa.
Mấy người đàn ông trung niên khiêng theo một thi thể cùng một người phụ nữ vừa khóc vừa chạy xộc vào. Hiệu trưởng kinh hãi. Mấy người đàn ông lao tới định đánh ông, may mà bị mọi người giữ lại. Cả văn phòng lập tức như chảo dầu gặp nước, nổ tung. Hỏi ra mới biết, hóa ra cậu học sinh này sau trận đánh nhau hôm qua, vừa về đến nhà thì đột ngột tử vong. Mà chuyện đánh nhau đó, thầy phụ trách kỷ luật là người biết rõ.
Hiệu trưởng gọi thầy phụ trách kỷ luật tới. Vừa nhìn thấy ông, mấy người kia lập tức nhào lên đánh túi bụi. Thầy bị đánh đến mặt đầy máu, hai chiếc răng cửa phía trước cũng bị gãy. Sau khi lại bị mọi người kéo ra, người phụ nữ đang khóc vất vả kéo thi thể đã bắt đầu bốc mùi ra giữa đám đông, rồi ngồi phịch xuống đất, chỉ vào thầy phụ trách kỷ luật mà mắng chửi.
Thì ra cậu học sinh ấy thường xuyên bị một nhóm bạn vây đánh. Có lần cậu chống trả thì đúng lúc bị thầy phụ trách kỷ luật nhìn thấy. Hỏi qua mọi người xung quanh, ai cũng nói chính cậu là người ra tay trước, thế là thầy lập tức xử phạt cậu, còn mấy đứa kia thì không bị xử lý gì. Kể từ sau chuyện đó, cậu học sinh ngày nào cũng bị bạn học bắt nạt, đánh đập, khổ không sao tả xiết. Chỉ cần chống trả là lại bị thầy giáo phạt, còn đám bắt nạt thấy vậy thì càng được đà hành hạ. Có lẽ trong trận xô xát hôm qua, chúng đã đá trúng nội tạng của cậu, khiến cậu mất máu quá nhiều mà chết. Đôi mắt đứa trẻ vẫn chưa khép lại. Vì đang là mùa hè nên trên cánh tay và đôi chân lộ ra ngoài có thể nhìn rõ vô số vết bầm tím. Thầy phụ trách kỷ luật đứng im lặng một bên, chịu đựng những lời chửi rủa của thân nhân người chết.
Cuối cùng hiệu trưởng nhìn không được nữa.“Rốt cuộc các anh muốn thế nào? Chuyện đã xảy ra rồi thì phải tìm cách giải quyết. Thầy phụ trách cũng chỉ muốn cải thiện môi trường học tập của nhà trường. Tuy trách nhiệm thực hiện chưa đến nơi đến chốn, nhưng sự việc đã đến mức này thì cũng phải tìm cách giải quyết chứ.” Lời của hiệu trưởng khiến người nhà người chết tạm thời bình tĩnh lại. Một lúc sau, người đàn ông cao lớn nhất, cũng là kẻ vừa rồi đánh hăng nhất, bước ra. Gã có đôi mắt tam giác và một chiếc mũi đỏ ửng to bè vì rượu.
"Cháu trai tôi nếu không có cái nội quy chó má của ông căn bản sẽ không bị đánh chết tươi như vậy, ông phải nghiêm trị hung thủ, vả lại phải công khai xin lỗi trước bài vị của cháu tôi, còn phải nâng linh cữu chịu tang ba tháng, và bồi thường." Thầy phụ trách kỷ luật nghe xong, cũng tức giận."Những thứ khác tôi có thể chấp nhận, tôi sẽ cố gắng bồi thường tổn thất của các người, nhưng nâng linh cữu chịu tang tuyệt đối không thể, tôi chết cũng không đáp ứng." Nhắm chặt mắt lại, chuẩn bị nghênh đón nắm đấm.
Hai bên lại bắt đầu tranh chấp, cuối cùng ngay cả cảnh sát cũng tới, về sau còn cãi lên tòa, kết quả hiển nhiên là yêu cầu của người chết bị bác bỏ, ngày tuyên án đó, thân quyến người chết hung tợn nhìn thầy phụ trách kỷ luật, nhìn đến nỗi ông ta phát hoảng.
Sau khi tuyên án trở về trường, thầy phụ trách kỷ luật mới vừa trở lại phòng làm việc, đột nhiên những người đó lại tới, các giáo viên khác trong phòng làm việc ngăn cản, họ không thể tiếp cận thầy phụ trách kỷ luật, nhưng chú của người chết kia lại ném vào ông ta một vật thể hình cầu, bởi vì được bọc vải, thầy phụ trách kỷ luật cũng không biết là gì, hơn nữa vừa vặn đón lấy ôm vào trong ngực.
Mở vải ra, đời này thầy phụ trách kỷ luật cũng không thể nào quên được cảnh tượng khi ấy.
Bên trong là một đầu người máu me đầm đìa, chính là của đứa bé kia, đầu người nằm trong lòng thầy phụ trách, đôi mắt trừng thật to, khuôn mặt trắng xanh đã thối rữa, đầu người há hốc mồm trống hoác lộ ra hàm răng trắng.
Thầy phụ trách kỷ luật ọe một tiếng ném đầu người đi, rồi phun ra. Xa xa ông chú của người chết cao giọng gào với vào, "Mày trốn được pháp luật, trốn không khỏi lương tâm đâu! Mày nhìn thấy rồi chứ? Mày cả đời đều thiếu nợ nó, mày trả không hết đâu!" Nói rồi lại bắt đầu chửi bới, kết quả bị đám người đẩy ra ngoài, trong phòng làm việc trống rỗng chỉ còn thầy phụ trách kỷ luật đang nôn cơ hồ muốn kiệt sức cùng cái đầu người lăn trên mặt đất.
Thầy phụ trách kỷ luật sau khi ói xong ngồi bệt dưới đất, cái đầu người cũng ngừng lăn, vừa vặn đối diện ông ta, hơn nữa mặt đối mặt.
Quạt trần cũ kỹ trên đầu cọt kẹt kêu vang, thầy phụ trách kỷ luật thở hồng hộc trên sàn nhà, gió mát từng trận, mặc dù là giữa trưa, nhưng phòng làm việc vẫn như cũ rất u ám, chủ nhiệm nhìn cái đầu người bỗng dưng cảm thấy rùng mình, bởi vì ông ta dường như nhìn thấy đầu người nở nụ cười.
Đích xác đã nở nụ cười, thầy phụ trách kỷ luật dụi mắt nhìn kỹ, đầu người quả nhiên không giống với vẻ mặt vừa rồi nữa, khóe miệng có chút nhếch lên, đôi mắt cũng mị lên. Nhưng nụ cười này càng giống như nụ cười trào phúng, nụ cười khinh miệt hơn. Thầy phụ trách rốt cuộc không nhịn nổi nữa, rú lên quái dị vùng chạy khỏi phòng làm việc, kết quả đâm đầu đụng phải ngực một người.
Người đó là con gái ông. Cô đang học lớp mười hai tại chính ngôi trường này, thành tích học tập xuất sắc, lại có vẻ ngoài trong sáng xinh đẹp. Thầy phụ trách kỷ luật vẫn luôn lấy con gái làm niềm tự hào, bạn bè xung quanh ai cũng khen ngợi cô.
"Ba à, làm sao vậy? Con nghe bạn học nói ba xảy ra chuyện, cho nên mới đến gặp ba." Con gái dịu dàng đỡ ông, thầy phụ trách kỷ luật lúc này mới hơi bình tĩnh lại, nhưng vẫn chỉ vào bên trong nói: "Đầu người, đầu người, đầu người kia đang cười." Con gái khó hiểu dìu ông đi vào. Cô cũng nhìn thấy cái đầu người trên nền nhà, sợ đến mức không nói nên lời, còn thầy phụ trách kỷ luật thì ngay cả nhìn cũng không dám nhìn.
"Ba à, thế này là sao? Hơn nữa đầu người kia không có cười mà?" Nghe con gái lắp bắp nói vậy, thầy phụ trách kỷ luật chậm rãi quay đầu nhìn lại. Lạ thật, vừa rồi rõ ràng cái đầu người còn đang cười, vậy mà giờ lại không cười nữa. Có lẽ chỉ là ảo giác. Lần này ngược lại, con gái ông mới là người sợ hãi. Thầy phụ trách kỷ luật an ủi con gái vài câu rồi bảo cô quay về lớp học. Chuyện dần dần lắng xuống. Mặc dù sau đó người nhà nạn nhân vẫn từng đến trường gây rối vài lần, nhưng rồi cũng không đến nữa. Chớp mắt đã bốn năm trôi qua. Thầy phụ trách kỷ luật cho rằng chuyện ấy đã trở thành bóng ma trong lòng mình, nên từ chức, trở thành một giáo viên bình thường. Nhưng để tiện cho việc kể chuyện, chúng ta vẫn gọi ông là thầy phụ trách kỷ luật.
Con gái ông ta cũng như kỳ vọng của những người khác, thi đậu đại học nổi tiếng, hơn nữa thành tích ưu tú nhưng khi gần tốt nghiệp, ông nhận được một cú điện thoại, điện thoại là giáo viên của cô con gái gọi tới, bên trong lo lắng nói, con gái ông dường như thoáng cái đã phát điên.
Khi nhận được tin này, thầy phụ trách kỷ luật gần như cũng phát điên theo. Ông lập tức xin nghỉ, cùng vợ bắt chuyến tàu đêm đến thành phố nơi con gái đang học đại học. Vì đường quá xa, tuy vừa mệt vừa sốt ruột, nhưng ông vẫn ngủ thiếp đi trên tàu. Trong giấc mơ, ông lại nhìn thấy cái đầu người kia. Lần này còn rõ ràng hơn trước rất nhiều, dù đã bốn năm trôi qua, nó vẫn như đang ở ngay trước mắt. Đầu người há miệng phun ra một chữ, 'Nợ'. Thầy phụ trách kỷ luật giật mình tỉnh giấc. Hóa ra tàu đã đến ga. Hai vợ chồng không màng đến sự mệt mỏi của chuyến đi, lập tức chạy thẳng đến bệnh viện.
Sau một hồi chào hỏi với giáo viên và bạn học của con gái, họ mới biết được sự việc. Vốn dĩ đang yên ổn ngồi học, con gái ông đột nhiên như phát điên, lớn tiếng gào lên: “Có nợ phải trả tiền! Giết người phải đền mạng!” Hơn nữa, giọng nói vô cùng khàn khàn, hoàn toàn không giống giọng nói thường ngày của cô. Bạn học và giáo viên đành phải giữ cô lại, nhưng sức lực của cô lớn đến kinh người, vậy mà vẫn vùng thoát được. Cô lao ra ngoài cửa phòng học, định nhảy lầu. May mà giáo viên và các bạn kịp thời giữ lại, rồi đưa cô vào bệnh viện. Vì thế giáo viên mới gọi điện báo cho gia đình thầy phụ trách kỷ luật, bảo họ lập tức đến trong đêm, có điều bác sĩ nói cô vừa mới được tiêm thuốc an thần, nên phải chờ thêm một lúc nữa mới có thể vào thăm.
Thầy phụ trách nghe xong thì mặt lập tức sa sầm. Ông ngay lập tức nghĩ đến chuyện xảy ra bốn năm trước, nhưng rồi cũng lập tức gạt bỏ ý nghĩ ấy. Ông không tin quỷ thần, càng không tin có chuyện vài năm sau mới quay lại báo oán. Ông cho rằng con gái chỉ vì áp lực học hành quá lớn nên tinh thần mới xảy ra vấn đề. Đợi bạn học và giáo viên đều đã giải tán, hai vợ chồng bước vào phòng bệnh.
Con gái ông nằm yên trên giường bệnh, ánh trăng trong trẻo ngoài cửa sổ rọi vào căn phòng, chiếu lên gương mặt góc cạnh rõ nét của cô. Thầy phụ trách cảm thấy chua xót vô cùng, đứa con gái yêu quý của mình vậy mà lại đến nông nỗi này. Vợ ông đứng bên cạnh khóc nức nở, thầy phụ trách bảo bà ra ngoài bình tĩnh một lát, vì ông muốn ở riêng với con gái.
Đóng cửa lại, trong phòng chỉ còn hai cha con. Có lẽ thuốc an thần vẫn chưa hết tác dụng, thầy phụ trách quyết định ngồi canh bên cạnh, đợi con gái tỉnh dậy rồi nói chuyện tử tế, khuyên nhủ cô. Vừa xoay người định ngồi xuống, ông chợt thấy con gái không biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng mình. Ông giật mình không nhẹ, theo lý thì thuốc an thần không thể mất tác dụng nhanh như vậy. Nhưng nhìn kỹ con gái, dường như cô đã khá hơn nhiều, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.
"Ba à, con rất sợ." Cô con gái đột nhiên òa khóc, chui vào lòng cha mình, thầy phụ trách không thể làm gì khác hơn là vuốt mái tóc dài của con gái an ủi cô, lúc này bà mẹ bên ngoài cũng nghe tiếng đi vào, người một nhà ôm nhau mà khóc, qua một hồi, con gái chủ nhiệm mới bình tĩnh lại."Rốt cuộc làm sao vậy?" Thầy phụ trách hỏi. Con gái ngắt quãng kể rằng mấy năm nay thật ra cô vẫn luôn gặp ác mộng, mơ thấy một người không nhìn rõ mặt đưa tay về phía mình, dường như đang đòi thứ gì đó, nhưng lại không nghe rõ. Tiếp đó, trong cuộc sống thường ngày cô luôn vô tình hoặc hữu ý phải chịu đủ mọi tủi thân, từ việc học, cuộc sống đến chuyện tình cảm. Hôm đó đang học thì bạn trai bỗng gọi điện tới. Mấy ngày trước hai người có chút hiểu lầm nhỏ, nhưng lần này anh ta đột nhiên nói lời chia tay, lại chẳng đưa ra bất cứ lý do nào, nói xong liền cúp máy. Con gái ông lập tức cảm thấy tinh thần hoàn toàn sụp đổ, bao nhiêu tủi thân dồn nén suốt nhiều năm phút chốc bùng phát. Bên tai cô bỗng vang lên một câu: "Nợ thì phải trả, giết người thì đền mạng." Sau đó cô chẳng còn nhớ gì nữa, đến lúc tỉnh lại thì đã nằm trên giường bệnh.
Thầy phụ trách nghe xong thì an ủi con gái, nói rằng đợi bệnh khỏi hẳn thì cả nhà sẽ cùng về quê. Con gái ngoan ngoãn nằm xuống nghỉ ngơi. Thấy con gái không còn gì đáng ngại, thầy phụ trách bảo vợ đi mua chút đồ ăn, tiện thể đến phòng tài vụ bệnh viện thanh toán viện phí. Còn mình thì ngồi xuống bên giường con gái, nhìn cô dần chìm vào giấc ngủ, bản thân ông cũng mơ màng thiếp đi. Không biết đã qua bao lâu, thầy phụ trách cảm thấy có thứ gì đó bắn lên mặt mình, dường như là nước. Mắt ông buồn ngủ đến mức không mở nổi, trong lòng còn nghĩ chẳng lẽ cửa sổ chưa đóng nên mưa hắt vào? Ngay sau đó ông nghe thấy tiếng thét thảm thiết của vợ, đúng hơn là tiếng gào khóc. Ông giật mình nhìn lên thì thấy con gái mình đang ngồi trên giường với vẻ mặt vô cảm, điên cuồng giật xé mái tóc đẹp của chính mình, rồi từng nắm tóc còn dính cả da đầu và máu nhét thẳng vào miệng, cứ như đang thưởng thức một món ngon vậy. Thứ vừa bắn lên mặt ông ban nãy không phải nước mưa, mà là máu của con gái!
Chủ nhiệm chết sững, nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là lao tới ngăn con gái. Ông giữ chặt hai tay cô, nhưng không ngờ sức cô lại lớn đến kinh người, suýt nữa đã vùng thoát được. May mà bác sĩ và y tá kịp chạy tới. Dưới sự khống chế của mấy người, con gái thầy phụ trách mới bị đè xuống giường. Nhưng đôi mắt cô vẫn nhìn chằm chằm vào cha mình, trong miệng còn ngậm tóc, vẫn lúng búng nói không rõ: "Món nợ ông thiếu... ông phải trả!" Thầy phụ trách nghe rõ từng chữ.
Bác sĩ băng bó cho cô, lại tiêm thêm thuốc an thần, rồi dùng dây da trói chặt tay chân cô. Hai vợ chồng thầy phụ trách vội vàng hỏi bác sĩ về tình trạng bệnh của con gái.
"Không mấy khả quan. Tinh thần của cô ấy dao động rất mạnh, hơn nữa còn có xu hướng tấn công. Bệnh nhân như vậy rất hiếm gặp. Cô ấy có khuynh hướng tự hủy hoại bản thân. Tốt nhất hai người nên chuyển cô ấy đến bệnh viện tâm thần để tiếp tục điều trị."
Nói xong bác sĩ đi ra ngoài. Vợ chủ nhiệm nghe xong thì đau đớn đến mức không thiết sống, ngất lịm ngay tại chỗ. Còn chủ nhiệm thì cắn chặt môi, ôm lấy vợ, cố nén để bản thân không bật khóc thành tiếng.
Trong những ngày tháng dài đằng đẵng sau đó, hai vợ chồng chủ nhiệm gần như dốc hết mọi sức lực để chữa bệnh cho con gái. Tuy bệnh vẫn nhiều lần tái phát, nhưng dần dần dưới sự chăm sóc và động viên của người nhà, cô lại hồi phục một cách kỳ diệu. Cuối cùng bệnh viện thông báo với thầy phụ trách rằng con gái ông đã hoàn toàn khỏi bệnh. Đến ngày xuất viện, tính từ lần phát bệnh đó đã lại trôi qua gần ba năm.
Nếu con gái đã khỏi bệnh, thầy phụ trách lại quay về với công việc giảng dạy. Ba năm qua ông thường xuyên xin nghỉ để chăm sóc con gái, chỉ trong thời gian ngắn mà già đi rất nhiều. Nhưng mọi người đều hiểu hoàn cảnh của ông nên cũng không trách móc gì. Học sinh rất yêu thích những tiết học của ông, vì vậy vừa trở lại, ông lại bắt đầu tận tâm giảng dạy như trước.
Sự việc cuối cùng chậm rãi tốt hơn, trong lòng thầy phụ trách nghĩ như vậy, hố có khó mấy cũng có thể bước qua. Nhưng ông đã quên, không phải ai cũng có thể bước qua được.Mấy ngày nay trường học quyết định tân trang sửa sang lại phòng làm việc, nhưng không thể làm lúc đang làm việc, đành phải nhân lúc nghỉ trưa tranh thủ đổi cửa kính hoặc chà sơn bên ngoài, mấy ngày nay đầu thầy phụ trách đều bị tiếng ồn làm cho nhức nhối, thường xuyên quên đem đồ. Như mọi ngày lại một buổi chiều mùa hè, thầy phụ trách chưa về nhà ăn cơm, vợ về thăm quê, trong nhà chỉ còn hai cha con, cô con gái đã hoàn toàn khỏe lại, ít nhất thầy phụ trách cho là thế, thậm chí ông còn muốn giới thiệu đối tượng cho con gái. Lần này ông mở cặp công văn ra xem, phát hiện mình lại quên mang theo một tập tài liệu giảng dạy rất quan trọng. Ông đành gọi điện cho con gái, nhờ cô mang đến, con gái đồng ý.
Nhà thầy phụ trách ở rất gần trường, vì vậy ông đứng ngay bên cửa sổ văn phòng nhìn xuống, chờ con gái. Quả nhiên, bóng dáng quen thuộc của cô xuất hiện trước mắt ông, trên tay cầm một xấp giấy, hẳn chính là tập tài liệu của ông. Ông vui vẻ đi xuống lầu để đón con.
Vừa xuống đến tầng dưới, chuẩn bị bước ra cửa thì đột nhiên ông lảo đảo, dường như bị thứ gì đó vướng chân, người nghiêng hẳn sang một bên. Lúc ấy con gái ông đang ở ngay phía trước, cách chừng hơn mười mét. Thấy cha sắp ngã, cô vội chạy tới. Ông cũng nhìn thấy con gái, khoảng cách giữa hai người gần đến vậy.
Cùng lúc đó trên tầng, một công nhân đang lắp kính chuẩn bị đặt một tấm kính vào khung cửa, bên cạnh anh ta còn một tấm nữa. Bỗng nhiên trước mắt anh tối sầm, tấm kính trên tay rơi thẳng xuống phía cửa ra vào dưới lầu.
Rầm một tiếng, tấm kính rơi xuống đúng giữa thầy phụ trách và con gái ông, suýt nữa đập trúng đầu cô, khiến cả hai đều giật mình. Đúng lúc ấy thầy phụ trách ngã xuống đất, con gái lập tức bước tới, cúi người định đỡ cha dậy. Thầy phụ trách cũng đưa tay ra. Ngay lúc đó, tấm kính thứ hai lại rơi xuống. Tựa như Louis XVI bị đưa lên máy chém, con gái của thầy phụ trách ngay trước mắt ông đã bị tấm kính rơi xuống chém đứt đầu.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến mức vẻ lo lắng trên gương mặt cô vẫn còn chưa kịp biến mất. Máu phun lên mặt thầy phụ trách như nước từ cống xả. Ông hoàn toàn chết lặng, cả người đều nhuộm máu của con gái. Cái đầu ấy, giống hệt bảy năm trước, lại rơi vào lòng ông. Cũng giống hệt bảy năm trước, nó vẫn mang theo một nụ cười.
Chủ nhiệm loáng thoáng nghe được tiếng nói bên tai: "Nợ mày thiếu, mày sớm muộn cũng phải trả."Thầy Ngô sau khi kể xong, tôi cũng không nhịn được mà đánh bò cạp, tôi không biết có phải do học sinh đã chết kia, hay hết thảy chỉ là trùng hợp, nhưng gia đình thầy phụ trách này thật quá đáng thương." Kỷ Nhan nói, lại uống cạn một ly, cả người còn run lẩy bẩy.
"Là thật sao?" Tôi nhịn không được hỏi.
"Đương nhiên, sau khi tôi nghe xong cũng lập tức hỏi thế, tôi thậm chí hoài nghi thầy Ngô này chính là thầy phụ trách kỷ luật kia, nhưng ông ta lập tức nhoẻn miệng cười: "Thật thì sao, giả thì thế nào, tóm lại chuyện gì đã xảy ra đều là quá khứ, suy nghĩ duy nhất của thầy phụ trách kỷ luật kia là muốn tiếp tục quãng đời còn lại của mình để làm tốt công việc giáo dục, hoàn thành trách nhiệm của mình."
Tôi nhìn vào miệng ông ấy, răng vẫn đầy đủ mà, nên cũng không nghĩ nhiều nữa. Sau đó tôi mơ màng một lúc thì đến giờ ăn. Tôi nhìn thấy thầy Ngô cẩn thận tháo chiếc răng cửa giả trước miệng xuống, rồi chậm rãi bắt đầu ăn cơm. Ông nhìn vẻ kinh ngạc của tôi rồi từ tốn nói: "Chuyện gì rồi cũng sẽ qua, hố có khó mấy cũng có thể bước qua."
Tôi cũng kinh ngạc nhìn Kỷ Nhan, hơi men dường như cũng đã tan đi. Kỷ Nhan lại ngẩng đầu thở dài: "Nếu trách nhiệm chính là món nợ, vậy thì người mang trách nhiệm càng lớn sẽ càng sống mệt mỏi."
"Ừ." Tôi cũng gật đầu tán thành.
Luôn theo dõi những bài blog của bạn bánh tiêu!
Trả lờiXóaMấy đứa ăn hiếp bạn mình thì sống nhởn nhơ, chẳng phải quá bất công sao? truyện ko đi sâu vào nên ta ko thấy rõ, nhưng nếu chỉ vì 1 lần trách phạt mà đứa trẻ kia trở thành như thế, nhưng lại ko đi trả thù cái lũ đã hại mình mà chỉ chăm chăm kiếm ch với ông thầy thì quá bất nhân đi
Trả lờiXóaừ đồng ý với bạn
XóaĐồng ý
XóaĐồng ý với bạn . Song cả bên bọn học sinh cùng thầy đó đều có lỗi . Nhưng lại trừng phạt có 1 mình thầy giáo thì thật là vô lý.
Xóaquỷ thì vĩnh viễn chỉ nhớ được ý niệm điên cuồng trước khi chết của mình thôi đó cũng chính là hận ý,mãi mãi quỷ không thể so sánh cùng người được vậy nên chúng ta cũng chẳng thể áp dụng cách suy nghĩ đó vào nó được.Dù cảm thấy nó cực kì vô lí.
Trả lờiXóabánh tiêu chừng nào thành bánh bao hehe
Trả lờiXóahoc dan ghi ta
hay hehe
Trả lờiXóahttp://gamekhung.blogspot.com/2013/03/metal-slug-x-game-cho-android.html?showComment=1398130889813#c1130984489668744132