Chuyển đến nội dung chính

[MĐMCCKD] Đêm thứ 14

Đêm thứ 14 - Nhóm bảy người

Tôi vốn không thích bệnh viện. Chỉ cần bước vào cửa ngửi thấy mùi thuốc sát trùng hăng hắc là đã thấy khó chịu rồi. Nhưng Kỷ Nhan bị thương vì cứu tôi, đương nhiên tôi không thể làm như chẳng có chuyện gì xảy ra. Tối hôm đó tan làm, tôi liền đến bệnh viện thăm cậu ấy. Nhìn đồng hồ thì cũng đã gần chín giờ. Phòng bệnh của Kỷ Nhan ở tầng sáu.

Đẩy cửa bước vào, Lạc Lôi cũng đang ở đó, ngồi gọt táo cho Kỷ Nhan. Vừa thấy tôi vào, Kỷ Nhan đã nhìn thấy ngay, vẫy tay gọi tôi lại ngồi. Cậu ấy có tiền nên ở phòng chăm sóc riêng một người. Thực ra vết thương ở chân của cậu ấy không nặng lắm, chỉ là mất máu quá nhiều. Dù cậu ấy luôn đòi xuất viện nhưng tôi và Lạc Lôi vẫn ép cậu ở lại thêm vài ngày.

"Thật là nhàm chán mà, người có tính cách như tớ bắt tớ nằm viện quả thực chẳng khác nào ngồi tù." Kỷ Nhan cảm khái nhận táo, cắn một miếng lớn. Lạc Lôi cười cười, lấy nước rửa sạch dao.

"Bác sĩ nói, ở mấy ngày nữa là được rồi. Nhưng cậu thật đúng là dũng mãnh đó, trên chân chảy máu còn chạy đường dài như vậy."

Tôi ngượng ngùng nhìn Kỷ Nhan. "Thật đúng là đã thiệt thòi cho cậu rồi, nếu không giờ tôi đã trở thành người thiên cổ."

Lạc Lôi cũng nhìn nhìn tôi, hơi có chút trách cứ. "Nếu các anh thích mạo hiểm như vậy thật không biết còn mấy cái mạng để bù vào đâu."

Ngoài cửa sổ đổ xuống trận mưa to, rất ầm ĩ, tôi chán ghét trời mưa, bởi vì rất nhiều người nói, mưa là những giọt lệ hối hận của người chết không muốn rời bỏ nhân thế. Kỷ Nhan tựa lưng vào gối rồi ngồi dậy. “Nếu cả hai đều ở đây, vậy tôi kể một câu chuyện nhé.” Nghe nói đến kể chuyện, tôi lập tức tò mò ngồi xuống. Lạc Lôi cũng khoác thêm áo ngoài, ngồi bên cạnh tôi, cùng vây quanh giường bệnh của Kỷ Nhan.

"Tham ăn, tham lam, lười biếng, kiêu ngạo, dâm dục, nóng nảy, ghen ghét là bảy tội lỗi mà Công giáo dùng để phân loại những hành vi xấu xa của con người, hơn nữa mỗi một loại tính ác đều tương ứng với một ác quỷ, ác quỷ dựa vào mặt đen tối của nội tâm con người mà tồn tại, nói cách khác, nếu một người có loại hành vi ác kể trên, vậy ác quỷ sẽ xuất hiện.

Phương đông kỳ thật cũng có truyền thuyết tương tự. Nghe nói mỗi khi đến ngày thứ 5 đầu tiên của tháng 8, sau 10h khuya, ở ngã tư đường sẽ xuất hiện bảy người. Bọn họ giống như người mù vậy người sau vươn tay trái gác lên vai người trước, do người đầu tiên dẫn đường, họ mặc quần áo giống nhau như đúc —— Áo tơi cũ nát màu đen, đầu đội nón lá, đi chân trần. Tay phải mang theo đèn lồng, người đi đầu cầm gậy trúc.

Nghe đâu, chưa ai từng gặp họ. Bởi vì bất kỳ ai nhìn thấy họ, lại từng phạm phải một trong bảy tội lỗi kia, sẽ bị họ bắt đi làm thế thân, rồi phải lang thang vô tận trên cõi đời này, cho đến khi tìm được người thay thế tiếp theo.

Hôm đó tôi một mình đi trong màn đêm. Đôi khi tôi thích đi bộ vào ban đêm, vì như thế có thể tránh tiếp xúc với đám đông. Có lẽ điều này cũng liên quan đến việc tôi ghét sự ồn ào. Tôi biết truyền thuyết về Nhóm Bảy Người. Mà hôm ấy lại đúng vào ngày thứ Năm đầu tiên của tháng Tám. Ban đầu thời tiết rất đẹp, nhưng không hiểu sao sau đó lại đổ mưa lớn. Lúc ấy tôi đã đi đến vùng ngoại ô. Ven đường gần như không còn bóng người. Ban đầu còn lác đác vài ánh đèn, nhưng về sau chẳng nhìn thấy gì nữa. Mà tôi lại cực kỳ không thích quay đầu đi ngược lại đường cũ, nên chỉ đành cắn răng vừa trú mưa vừa tìm xem có chỗ nào cho tá túc một đêm hay không. Đúng lúc đang tránh mưa, tôi bỗng nhìn thấy phía xa còn le lói ánh đèn. Mang tâm lý thử vận may, tôi bước đến gõ cửa. Nếu tôi biết lần đập cửa này thiếu chút nữa đã mất toi mạng mình, tôi sẵn lòng dầm mưa cả đêm.

Mở cửa chính là một người đàn ông trung niên. Thân hình cao lớn, đứng đó còn cao hơn tôi hẳn một cái đầu. Anh biết đấy, tôi tuy không phải người vạm vỡ nhưng trong đám đông cũng được xem là khá cao. Vậy mà trong màn đêm nhìn thấy ông ta, tôi bỗng có cảm giác sợ hãi khó hiểu.

Hắn mình trần, mặc một cái quần cộc tứ giác màu đen, hiếu kỳ nhìn tớ. Người đàn ông này rất béo, trên bộ ngực to mọng mọc đầy lông xoăn tít màu đen. Sẹo lồi hai bên mặt đã sạm xuống, ngũ quan giống như nhồi trong một đống bột mì vậy, đôi mắt nho nhỏ, cơ hồ nhìn không thấy mũi. Gương mặt ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc, rồi tôi nhớ ra rồi, mặt mũi hắn rất giống một loại chó nuôi, hình như tên là chó mặt xệ. Tôi đứng ở đó rất khó xử. Cơ hồ quên cả dự tính ban đầu. Đại khái giằng co qua vài giây như vậy. Trong nhà truyền ra tiếng của một nữ giới, đại khái là người đàn ông lâu như vậy không lên tiếng nên cảm thấy kinh ngạc, người đàn ông kia không nhịn được đáp lại một câu sau đó đổi giọng hỏi tôi.

"Cậu có chuyện gì sao? Mưa to như vậy cậu còn lang thang bên ngoài à." Tuy ngoại hình khá dữ tợn, nhưng giọng nói lại rất lịch sự. Tôi vội vàng giải thích mình chỉ là người qua đường, vì gặp mưa lớn nên muốn xin tá túc một đêm. Trên mặt hắn hiện lên vẻ nghi ngờ. Cũng phải thôi, ai lại dễ dàng cho một người lạ ở nhờ chứ. Tôi lập tức đưa giấy tờ tùy thân ra, đồng thời lấy một ít tiền đưa cho hắn. Người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm vào số tiền trong tay tôi, trong mắt lóe lên ánh nhìn tham lam như muốn chiếm đoạt.

“Được được, cậu cứ ở ngoài sân sau nhé, tôi kê cho cậu một cái giường, chịu khó ngủ tạm một đêm vậy.” Nói rồi hắn dẫn tôi vào trong. Bên trong nhà khá rộng rãi và ấm áp. Đi ngang qua gian phòng phía trước, tôi nhìn thấy một chiếc máy trộn bột và rất nhiều bao bột mì. Có lẽ hai vợ chồng này sống bằng nghề làm và bán các loại thực phẩm từ bột. Bên trong là phòng ngủ. Trên chiếc giường lớn bên trái nằm một người phụ nữ trẻ tuổi. Tôi chỉ liếc nhìn một cái. Cô ta mặc rất ít, hoặc nói đúng hơn là gần như không mặc gì cả, chỉ tùy tiện đắp một tấm chăn mỏng lên người. Thấy tôi bước vào, cô ta giật mình co rúm vào góc giường, một tay vội vàng lục tìm quần áo. Tôi ngượng ngùng quay đầu đi. Những bức tường vàng úa đã mốc meo, loang lổ như gương mặt người mắc bệnh gan, được dán chồng chéo vài tờ lịch phụ nữ cũ kỹ. Trên xà nhà treo một bóng đèn, ánh sáng mờ tối khiến người ta có cảm giác nó có thể tắt bất cứ lúc nào.

Người phụ nữ liên tục trách móc người đàn ông vì dẫn người vào nhà mà không báo trước, rồi liếc mắt nhìn tôi. Tôi được dẫn ra sân sau. Nói là sân sau nhưng thực ra chỉ là một cái lán cỏ dựng tạm, rộng chừng vài mét vuông. Tuy đơn sơ nhưng khá chắc chắn, thậm chí không bị dột nước mưa, chứng tỏ tay nghề dựng khá tốt. Người đàn ông trung niên mang đến một chiếc giường gấp, vừa khít đặt xuống đó, rồi tiện tay ném cho tôi một tấm chăn. Sau đó hắn còn niềm nở hỏi tôi có đói không, nếu đói thì hắn làm gì đó cho tôi ăn.

Tôi cảm thấy rất vui. Vốn cứ nghĩ tình người giờ đã lạnh nhạt, không ngờ vẫn còn những người nhiệt tình như vậy. Tôi khéo léo từ chối, bởi tôi không thích ăn đêm. Ăn khuya dễ béo, hơn nữa còn ảnh hưởng đến sự tỉnh táo của đầu óc. Thấy tôi không nhận, hắn lẩm bẩm một câu đầy thất vọng rồi quay vào nhà trong. Ngay sau đó tôi nghe thấy tiếng người phụ nữ phàn nàn và tiếng người đàn ông dỗ dành. Rồi tiếp theo là tiếng nhai cùng mùi thịt thơm ngào ngạt.

Bên ngoài mưa càng đổ càng lớn, thanh âm như thác lũ vậy. Tôi ngủ không được, nhưng vẫn cố gắng nhắm hai mắt lại để nghỉ ngơi. Ngày mai còn phải lên đường, tôi ép buộc mình thả lỏng người.

Không biết đã mơ màng bao lâu, một tiếng sấm trầm đục bất ngờ làm tôi giật mình tỉnh giấc. Theo phản xạ tôi nhìn đồng hồ đeo tay. Màn hình dạ quang hiển thị 10 giờ 10 phút tối. Tôi trở mình định ngủ tiếp, nhưng trong cơn ngái ngủ mơ hồ lại thấy một bóng người cao lớn đang đứng trước mặt. Tôi lập tức rùng mình, bật ngồi thẳng dậy.

Bên ngoài lại một đường chớp lóe lên, tớ nương theo ánh sáng thấy được. Người đàn ông trung niên mang khuôn mặt dữ tợn tựa như ác ma đứng trước giường tôi, mặc dù chỉ là một giây, nhưng tôi vẫn thấy được con dao phay sáng loáng trên tay hắn.

Tôi biết hắn muốn làm gì, nhưng cả hai chúng tôi đều không nhúc nhích, tôi như trước ngồi trên giường, hắn thì đứng bên cạnh.

“Nếu ông cần tiền thì tôi có thể cho ông. Có nhất thiết phải lấy mạng tôi không?” Tôi buộc bản thân phải giữ bình tĩnh. Nóng nảy, giận dữ hay sợ hãi đều có thể khiến người ta mất mạng trong thời khắc nguy cấp.

Người đàn ông cười lạnh mấy tiếng, “Tiền à? Mày đưa tiền rồi tao thả mày đi, sau đó mày lại báo cảnh sát tới bắt tao sao? Mày tưởng tao ngu à? Chém chết mày thì tiền đương nhiên là của tao. Dù sao đây cũng đâu phải lần đầu tiên tao làm chuyện này.” Vừa nói, hắn vừa siết chặt con dao. Dù tôi không nhìn rõ, nhưng chút ánh sáng yếu ớt phản chiếu trên lưỡi dao vẫn phát ra thứ hàn quang khiến người ta rợn gáy.

"Xem ra căn nhà này của ông là một hắc điếm." Tôi vừa dứt lời đã lập tức lăn vào góc lán xa nhất có thể. Tôi biết sức lực của ông ta vượt xa mình, nếu đối đầu trực diện thì tôi hoàn toàn không có cơ hội thắng.

"Chớ né nha, nơi này như miếng đậu hũ lớn, tao tùy tiện bắt bậy bắt bạ cũng cũng thể chém chết mày, mày cam chịu nộp mạng đi, ai bảo nửa đêm nửa hôm đi lung tung, thật sự là từ trên trời té xuống con vịt béo. Hahaha." Người đàn ông bắt đầu cười như điên. Tiếng cười kia giống như tiếng chuông báo tử vậy, lòng tôi nghĩ chẳng lẽ mình sẽ bỏ mạng ở nơi này?

Đèn bên trong đột ngột bật sáng, người phụ nữ khoác chiếc áo hoa cũ bước ra ngoài, khoanh tay lạnh lùng nhìn người đàn ông rồi nhìn sang tôi. Ánh mắt ấy khiến tôi nhớ đến ánh mắt của đầu bếp nhìn những con lợn, con dê chờ bị làm thịt vào dịp Tết ở quê nhà.

"Nhanh nhẹn chút, chúng ta còn phải làm việc, sáng chút nữa tiểu nhị của cửa hàng bánh bao Trương Ký sẽ đến, chúng ta phải làm đủ số bánh bao cho nhà người ta, he he, thật đúng là nhân thịt dâng đến tận cửa." Tớ vốn còn gửi gắm chút hy vọng vào cô gái này, hiện giờ xem ra không có khả năng nữa rồi, tôi lập tức nhớ tới những lời đồn về bánh bao nhân thịt người. Trước đây tôi chỉ xem đó là chuyện đùa, nào ngờ thời buổi này thật sự vẫn còn kẻ kế thừa y bát của Tôn Nhị Nương.

(Bánh Tiêu giải thích: y bát là áo cà sa và cái bát mà những nhà sư đạo Phật truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kỹ năng ... truyền lại cho đời sau)

"Tên này nhìn qua có chút ngông nghênh, khả năng là một tay lão luyện đây." Tên béo đem dao xoay trong tay, nhìn tôi nói với cô ả kia.

Hiện giờ tôi phải đối mặt không chỉ với mình tên béo, ả kia không biết từ nơi nào lấy ra một cái chày cán bột, chậm rãi di chuyển về phía sau tôi. Tôi không thể di chuyển, chỉ cần nhúc nhích dao của tên béo sẽ rít gào chém rơi đầu tôi, nhưng không di chuyển thì chày cán bột của ả cũng sẽ vung sang đây. Thời gian từng giây trôi qua. Trên đầu tôi bắt đầu chảy mồ hôi.

Ngay khi ba người đang giằng co trong lán cỏ. Bên ngoài nổi một trận sấm rền, sấm này không giống với trước kia, bởi vì nó cực kỳ trầm đục, cả ba chúng tôi đều bất giác run lên. Mọi người đều cảm nhận được một luồng khí lạnh đột ngột ập tới. Tôi nhìn thấy người phụ nữ kéo chặt áo hơn quanh người, bất an đảo mắt nhìn xung quanh. Lúc này, cô ta đã đi vòng tới bên cạnh tôi.

Tôi nhân lúc gã béo đang sững người, liền lao mạnh về một góc của cái lán. Tôi đã quan sát từ lâu, chỉ có chỗ đó là có vết nước thấm vào, nên nếu muốn phá ra ngoài thì đó là nơi khả thi nhất. Quả nhiên, tôi đâm xuyên được ra ngoài, nhưng vì dùng sức quá mạnh nên lăn mấy vòng trên mặt đất, còn làm trầy cả trán. Cơn mưa lớn bên ngoài lập tức dội xuống khiến tôi ướt sũng. Tôi ngoảnh đầu nhìn lại, quả nhiên gã béo và người phụ nữ cũng đã đuổi theo ra ngoài. Tôi vội vàng bò dậy định chạy, nhưng vừa đứng lên thì đôi chân như cứng đờ không nhấc nổi nữa.

Bởi vì tôi đã nhìn thấy. Một tia chớp xé ngang bầu trời, chiếu sáng rõ ràng bảy người đứng trước mặt tôi. Bọn họ đứng thành một hàng song song.

Áo tơi, nón lá, Nhóm Bảy Người.

Tôi kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Thì ra truyền thuyết là thật. Hơn nữa, nếu Nhóm Bảy Người thực sự tồn tại, vậy thì bọn họ là thứ không thể bị tiêu diệt. Bản thân họ vốn là tập hợp của những mặt tối trong lòng con người, tồn tại như những bán thần. Tuyệt đối không phải thứ có thể dùng pháp thuật để trừ khử. Tôi không nhìn thấy gương mặt dưới vành nón, nhưng có thể cảm nhận được thứ tử khí nồng đậm ấy.

Hai người phía sau đã đuổi tới. Hiển nhiên bọn chúng không biết sự đáng sợ của Nhóm Bảy Người

“Mày tưởng tìm được cứu binh rồi sao?” Gã béo thở hổn hển. Hắn liếc nhìn cây trượng của một người trong số đó rồi phá lên cười: “Ông đây sẽ giết luôn cả mấy tên mù chúng mày, đem làm nhân bánh bao!” Nói xong liền cầm dao xông tới.

Ngược lại, người phụ nữ dường như theo bản năng cảm thấy bất an. Cô ả lùi lại mấy bước, muốn kéo gã béo lại, nhưng trên người hắn trần trụi trơn tuột nên cô ta không giữ được.

Tôi né sang một bên, tên béo vọt thẳng tới, dao nhoáng cái đã bổ tới vai phải của người cầm đầu, tên béo cười đắc ý. Nhưng hắn rất nhanh liền cười không nổi nữa, nụ cười giống như đọng lại trên mặt hắn, bởi vì hắn đã nhìn thấy mặt của người nọ, hơn nữa Nhóm Bảy Người kể cả kẻ vừa bị chém, dường như chẳng có phản ứng gì, giống hệt những pho tượng.

Tên béo dùng sức muốn rút dao ra, nhưng làm thế nào cũng không nhổ ra được, hắn muốn buông tay, nhưng dao tựa hồ đã cùng hắn gắn liền thành một thể.

"Kẻ tham ăn, hình phạt trướng bụng." Tớ nghe thấy thanh âm của người cầm đầu trầm thấp mà cứng lạnh như đá tảng, tiếp theo bảy người lần lượt bắt được tay chân và đầu của tên béo, những người còn lại vạch miệng tên béo ra. Tên béo gào lên cứu mạng như heo thọc tiết, đưa mắt nhìn về hướng ả đàn bà kia, cô ả lúc này đã bị dọa đến không nói nổi, khuôn mặt vốn trắng nõn nay đã thành trắng bệch, ả đứng đó, nước mưa theo tóc chảy xuống, một tay đặt trên ngực, một tay che miệng, đôi mắt mở thật to nhìn tên béo.

Họ lật tên béo lại, tiếp theo một người cào đất trên mặt đất lên không ngừng nhét vào trong miệng tên béo đang thống khổ gào to, nhưng căn bản không cách nào phản kháng. Tớ nhìn tình cảnh này đến quên cả chạy trốn, nhìn họ như nhồi vịt mà nhét đất vào bụng tên béo. Lập tức sau đó mặt tên béo đã biến thành màu gan heo, bụng dường như cũng tròn vo.

Tiếng khóc gào của tên béo quanh quẩn trên vùng ngoại ô trống trải. Thanh âm càng ngày càng yếu ớt, cuối cùng chỉ còn nhỏ giọng thầm thì, nhưng bảy người này vẫn cứ nhét đất vào miệng hắn, mãi cho đến khi tên béo co quắp vài cái, bất động, không còn thanh âm gì nữa. Tôi hoảng sợ nhìn bảy người kia. Người đầu tiên trên vai còn cắm con dao kia đột nhiên run bật lên, cả người như khối băng hòa tan trong mưa, nháy mắt biến mất không thấy tăm hơi. Ngay sau khi tôi nhìn thấy một màn kia. Tôi quả thực không thể tin nổi vào mắt mình, cái bụng của tên béo bắt đầu mấp máy, bên trong tựa hồ có gì đó muốn chui ra vậy, tớ cảm giác cảnh tượng nọ cũng giống như trong phim Alien vậy.

(Tiêu: Ồ thì ra tác giả cũng có coi Alien XD các bạn ai chưa coi cũng nên coi đi 4 phần lun hay lắm XD)

Giống như một cái vỏ trứng bị phá tung, cuối cùng bụng gã béo phát ra âm thanh như tấm lụa bị xé rách. Tiếp đó một bàn tay từ giữa cái khe duỗi ra, nói là tay, không bằng nói là xương thì thích hợp hơn, ngay sau khi cánh tay vươn ra là bả vai, sau đó là đầu lâu. Cả người từ trong bụng chui ra, tương tự bộ dáng của người vừa rồi biến mất, chẳng qua khắp nơi trên cơ thể đều là nội tạng và máu thịt của tên béo, tí tách treo trên người. Tôi gần như muốn nôn. Mưa đã tạnh, ánh trăng cũng đã ló dạng. Dưới ánh trăng trên cơ thể người nọ vậy mà còn treo thức ăn chưa tiêu hóa hết trong dạ dày của tên béo.

Họ lại đứng một hàng, ngoại trừ thi thể gã béo với cái miệng há hốc đầy đất. Mọi thứ như chưa từng xảy ra, bảy người lại đứng im lìm như những pho tượng đất. Ả đàn bà lúc này tựa hồ đã hoàn toàn sợ đến choáng váng, ngơ ngác nhìn thi thể của tên béo không nhúc nhích nổi. Tôi gắng gượng đứng dậy, nhưng trước sau vẫn không đi được. Nhóm Bảy Người bỗng dưng đồng loạt xoay người, xếp thành một hàng dài đi về hướng tớ.

Càng ngày càng gần.

Mãi đến khi cách trước mặt tôi chừng hơn một người thì họ mới dừng lại, rồi đứng yên bất động. Tôi biết họ đang quan sát tôi. Lúc ấy gần như tôi đã mất hết cảm giác, như thể linh hồn bị rút khỏi cơ thể. Một lúc sau, họ lại tiếp tục bước đi, lướt qua người tôi. Vẫn là người sau đặt tay lên vai người trước, chậm rãi biến mất trong màn đêm dày đặc. Ngẫm lại cũng buồn cười, tên béo phỏng chừng đã giết không ít người, nhưng không ngờ tới khiến hắn mất mạng lại chính là thói quen ăn uống quá độ của hắn, phỏng chừng hắn đến chết cũng không hiểu được.

Tôi biết mọi chuyện đã kết thúc. Cách đó không xa, thi thể gã béo thảm không nỡ nhìn. Người phụ nữ kia cũng đã phát điên. Tôi quay lại lán lấy hành lý của mình, trước khi đi còn gọi điện báo cảnh sát, rồi lại tiếp tục lên đường.

Tôi tưởng rằng mọi chuyện cứ như vậy đã kết thúc, nhưng ngày thứ 5 đầu tiên của tháng 8 vào năm thứ hai, không ngờ họ lại xuất hiện. Năm ấy vừa mới tốt nghiệp, cha cũng ngã bệnh, trong lòng vô cùng cáu kỉnh, buổi tối tôi một mình tản bộ gần nhà hút thuốc. Hoàn toàn chẳng biết thời gian đã đến khuya. Cũng như một năm trước, trời lại đổ mưa to không báo trước. May mắn đúng lúc bên đường có một đình nghỉ chân, tôi bèn vào đó trú mưa. Đêm hè hôm ấy lạnh hơn thường lệ rất nhiều. Tôi chỉ mặc một chiếc áo phông ngắn tay nên cảm thấy hơi rét, đành ôm chặt hai tay ngồi trong đình chờ mưa tạnh.

Bỗng nhiên tôi ngửi thấy một mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc đến khó chịu. Chán ghét quay đầu nhìn, tôi thấy một cô gái hơn hai mươi tuổi mặc áo bó sát cổ khoét sâu và váy siêu ngắn. Lớp trang điểm của cô ta rất đậm. Mái tóc vàng uốn xoăn được búi lên một cách tùy tiện. Dù còn trẻ, nhưng dưới lớp phấn son dày cộp vẫn có thể nhìn ra vẻ mệt mỏi và buông thả. Quầng thâm dưới mắt dù đã được che kỹ vẫn không giấu nổi. Cô ta dường như cũng nhìn thấy tôi, hơi sững người một chút rồi lập tức cười tươi, đi về phía tôi.

Đình nghỉ chân không lớn. Còn chưa tới gần, cái mũi của tôi đã sắp không chịu nổi mùi nước hoa đó.

"Anh trai à, trễ như vậy còn ở bên ngoài à, chơi với em chút nha, hai bên đều hời." Cô gái đến gần, đôi môi tô son đỏ chót trêu ghẹo nói, hóa ra cô ta là một em gà móng đỏ. Tôi có chút phiền não, đừng nói cha tôi đang bệnh nặng, mặc dù không phải, tôi cũng không có loại sở thích này, tôi đương nhiên phất phất tay với cô ta, xoay mặt sang chỗ khác, thân thể cũng di chuyển ra hướng ngoài. Nhưng cô ta không chịu bỏ cuộc, còn ngồi sát bên cạnh tôi, khoác lấy cánh tay tôi rồi tựa đầu lên vai.

"Anh trai à, nhìn đại chút đi, có thể thử trước xem sao mà, em còn trẻ lắm đó." Nói rồi còn cầm tay tôi đưa lên sờ ngực cô ta. Tôi hơi nổi giận, giật tay ra. Đình nghỉ chân lại chật hẹp, sợ cô ta tiếp tục dây dưa nên tôi đứng hẳn ra mép đình. Mưa lúc này càng lớn, gió tạt từng đợt nước lên mặt tôi.

"Không thích thì thôi, bày đặt cái gì!" Cô ta tựa hồ cũng có chút bất mãn. Hai người chúng tôi cứ thế im ắng đứng ở chòi nghỉ mát.

Qua một lát, chợt nghe thấy giọng nói nhiệt tình của cô gái, hoặc như là đang nói với tôi: "Ôi chao, bên kia có thêm mấy người tới nữa, tao không tin bà đây không câu được một đứa, kệ xác đứa ngốc nhà mày." Tôi không quay đầu lại, nghĩ chắc lại mấy người nữa đến tránh mưa.

"Mấy anh ơi, tay nghề em rất thạo, giá cả lại phải chăng." Cô ta lại chèo kéo khách. Đột nhiên tôi cảm thấy sau lưng lạnh buốt, lạnh đến kỳ lạ. Theo lý mà nói, có mấy người bước vào thì ít nhất tôi cũng phải cảm nhận được gì đó chứ. Thế mà tôi chẳng nghe thấy một tiếng động nào. Tôi lập tức quay ngoắt người lại.

Quả nhiên lại là họ.

Đúng ngày này của một năm sau, tôi lại nhìn thấy Nhóm Bảy Người. Bọn họ không hề thay đổi chút nào. Vẫn đứng lặng bên ngoài đình nghỉ chân, nhìn cô gái kia ra sức khiêu khích. Lúc này cô ta đã cởi bớt quần áo, gần như để lộ toàn bộ nửa thân trên. Cô ta trông vô cùng khó hiểu, có lẽ đang thắc mắc tại sao mấy người này chẳng hề có phản ứng gì.

Lúc này một người trong đó bước ra, túm tóc cô gái kia, trong miệng hắn lẩm bẩm: "Kẻ dâm dục, chịu hình phạt lột da." Cô gái sợ hãi, lớn tiếng kêu đau muốn tránh ra, nhưng xem chừng tựa hồ là phí công. Mấy người khác lại bắt lấy tứ chi của cô gái. Một người còn lại đưa tay duỗi về hướng đầu cô gái.

Tôi ngơ ngác nhìn họ hành hình. Từ lúc sinh ra đến nay tôi lần đầu tiên cảm thấy bất lực và tuyệt vọng. Cô gái thống khổ đưa mắt nhìn về hướng tôi

"Anh ơi, cứu em, cứu em." Nói còn chưa hết, bàn tay với móng thật dài màu đen đã cắm vào da đầu.

Lại tiếng rít đau đớn, nhưng chỉ kêu một tiếng, bởi vì miệng của cô ta đã bị một người bên cạnh dùng gậy trúc đâm xuyên qua, máu tươi như suối phun bắn ra bốn phía, trong mắt cô gái đều là nước mắt, hai chân bị đè lại tuyệt vọng co quắp. Nhưng việc kế tiếp lại khiến cô ta càng thêm thống khổ.

Bàn tay vói vào trong da đầu nhanh chóng rạch mở một lỗ hổng lớn, tiếp theo cái tay còn lại cũng cắm vào, sau đó cả bộ da người giống như cởi quần áo mà xé rách, da người rướm máu bị họ vứt khắp nơi, tôi không dám nhìn nữa, trước kia từng nghe nói thời chiến tranh Việt Nam đội du kích Việt Cộng từng áp dụng loại phương pháp lột da người này với tù nhân, không ngờ tới hôm nay lại được thấy tận mắt, hơn nữa cô gái còn chưa chết, mất đi da cô ấy lại phải khổ sổ sống thêm vài phút nữa.

(Tiêu: vấn đề này ko biết rõ thật hư ra sao, nhưng tốt nhất ko tranh luận về vấn đề chính trị trong blog mình nhé mấy bạn :D)

Tấm da người mỏng dính ấy bị bọn họ ném xuống đất. Kẻ thi hành hình phạt đứng lạnh lùng bên cạnh cô gái. Khi cô gái ngừng giãy giụa và tắt thở, hắn cởi áo trên người xuống, rồi tháo cả chiếc nón lá. Bên trong trống rỗng như không khí vậy. Mỗi khi cởi một món đồ, cơ thể hắn lại mất đi một phần. Đến khi cởi hết toàn bộ quần áo, hắn cũng hoàn toàn biến mất. Những người còn lại thậm chí còn chắp tay làm lễ. Lúc này, thi thể cô gái đã mất lớp da lại từ từ đứng dậy, mặc những bộ quần áo kia vào, đội nón lên rồi bước trở lại hàng ngũ. Nhóm Bảy Người lần thứ hai đứng trước mặt tôi, có lẽ tôi là người duy nhất đã từng nhìn thấy họ mà còn sống, nhưng lần này thì sao đây?

Kế tiếp, có phải sẽ đến lượt tôi không? Cũng giống năm ngoái, tôi ngay cả dũng khí để chạy trốn cũng không có, bởi vì tôi biết đây chẳng qua chỉ phí công, tôi cứ như vậy đứng ngốc ở đó, ven đường rất an tĩnh, ngay cả xe cộ qua lại cũng không, nơi này chỉ có một mình tôi.

Bọn họ cứ đứng đối diện tôi như vậy, gần đến thế, mà cũng xa đến thế, vũng máu dưới đất nhắc nhở tôi rằng, chỉ cần họ muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể xé tôi thành từng mảnh.

"Ngươi đi đi!" Đột nhiên một người trong đó mở miệng, vẫn là tiếng nói âm trầm lạnh giá như vậy, tựa như dùng máy móc phát ra vậy.

Tôi khó hiểu. Tôi rất muốn hỏi họ tại sao. Nhưng Nhóm Bảy Người đã đưa lưng về phía tôi đi xa, rất nhanh liền biến mất. Toàn thân tôi lập tức mềm nhũn. Tôi phải vịn vào cột đình nghỉ chân mới không ngã xuống. Ngồi rất lâu mới có thể trở về bệnh viện, cha thấy sắc mặt tôi không tốt liền hỏi tôi làm sao vậy, tôi không đành lòng lừa gạt ông, không thể làm gì khác hơn là kể toàn bộ cho ông nghe.

Ông im lặng hồi lâu, sau đó chậm rãi nói: "Có lẽ sau lần đầu gặp mặt họ vẫn luôn đi theo con, nhóm bảy người vẫn sẽ tiếp tục đi mãi, mỗi khi họ dụng hình với một người, một người trong nhóm bảy người có thể siêu độ. Sau này con vẫn nên ít đi lại vào ban đêm đi, hơn nữa tu thân dưỡng tính, như vậy dù nhìn thấy họ, họ cũng không cách nào giết con được." Sau khi nghe xong, tôi gật đầu."

Kỷ Nhan kể xong, Lạc Lôi đã dựa vào bên cạnh ngủ say, có lẽ cô bé này vĩnh viễn đều thần kinh thô như vậy, nhưng thế cũng tốt, suy nghĩ quá nhiều đối với bản thân cũng không tốt, tôi cởi áo khoác đắp lên cho cô.

"Nhóm Bảy Người thật sự tồn tại sao?" Tôi nhịn không được hỏi. Kỷ Nhan nhìn tôi, gật đầu, "Nhưng tựa hồ từ lần đó về sau rốt cuộc không gặp họ nữa, cũng không nghe nói họ từng xuất hiện ở đâu." Cậu ấy chỉ chỉ Lạc Lôi bên cạnh. "Cô ấy tính sao đây? Bệnh viện có quy định hết thời gian thăm không cho người ở lại."

Tôi khoát tay, "Không sao cả, để cô ấy ngủ đi, gần đây công việc rất nhiều, cô ấy cũng mệt mỏi, cậu cũng nghỉ ngơi sớm, để tớ đánh thức Lạc Lôi cho."

Kỷ Nhan cũng đành phải đi ngủ. Phòng bệnh nhất thời yên tĩnh trở lại. Mưa bên ngoài còn nặng hạt. Tôi bất giác đứng ở cửa sổ, nhàm chán nhìn ra ngoài, bên ngoài đen nghịt, ngoại trừ thỉnh thoảng có vài ánh đèn ô tô lóe lên thì đến cả một bóng quỷ cũng không có. Đang lúc tôi muốn xoay người lại, một đường chớp xé mở màn đêm. Mặc dù chỉ trong nháy mắt. Nhưng tôi rõ ràng thấy được.

Trên bãi đỗ xe dưới lầu có bảy người, họ mang nón lá, mặc áo tơi màu đen, một người tiếp một người đi tới. Hơn nữa tôi còn nhìn thấy, người dẫn đầu ngẩng mặt lên, nhìn hướng chỗ này của tôi. Nhưng tôi còn chưa thấy rõ bộ dạng của hắn, bên ngoài đã quay về trong bóng tối.

Tôi vội vàng lao xuống lầu, nhưng bên ngoài cái gì cũng không có. Là ảo giác? Hay đó chính là Nhóm Bảy Người trong truyền thuyết? Trong đêm mưa vĩnh viễn đi mãi, vĩnh viễn áp dụng hình pháp.

Thứ năm đầu tiên của tháng 8, vẫn nên ít ra ngoài vào ban đêm thì tốt hơn.

Nhận xét

  1. cái vụ lột da đó thấy sợ quá, mà mình không hiểu, tên béo thì bộ xương từ ng hắn trồi ra thành 1 ng trong 7 ng kia, bỏ lại cái xác, vậy có thể hiểu là linh hồn hắn đã thay thế cho 1 ng trong đó chịu hình phạt? sao tới cô gái thì cả cơ thể lại trở thành ng kia?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ko phải từ xương mà là từ bụng ah~ tham ăn mà :D còn "dâm dục" thì chắc xé da để lột bỏ sự dơ bẩn :-?

      Xóa
  2. Ta lại nhớ tới 7 tông tội....

    Trả lờiXóa
  3. Thất Tông Tội đều bị trừng phạt như vậy

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vòng bảy người - Chương 1

Quyển sách thừa Khúc ngoặc đường Văn Tinh có một tòa kiến trúc cao tầng nhỏ thập niên 50, là thư viện lâu đời nhất trong thành phố này, kích thước không lớn. Kết cấu bên trong thư viện vẫn hoàn toàn mang phong cách của thập niên 50, mặt tường ngoài tòa nhà bò đầy dây thường xuân xanh biếc. Loài thực vật này có thể hấp thụ lượng lớn ánh nắng và nhiệt lượng, do đó đi trong hành lang của cao ốc không cảm thấy được một tia thiêu đốt của nắng hè, ngược lại bởi vì tầng tầng loang lổ này mà có vẻ có chút âm u kín đáo. Yên tĩnh là bầu không khí duy nhất của nơi này. Do đó lượng người dù cao tới đâu, một năm bốn mùa cũng đều im ắng như vậy, nguyên tắc cơ bản nhất của thư viện đó là chút yêu cầu ấy, nhưng không mảy may tiếng động nào lại có một tầng ý nghĩa khác, chính là sự cân bằng hết sức yếu ớt. Bởi vì bạn không cách nào biết được giây tiếp theo sẽ có cái gì phá tan sự cân bằng an tĩnh này, cho dù đó là một cây kim rơi xuống mặt đất, cũng sẽ khiến linh hồn bạn bị rung động. Chu Quyết thu dọn...

Tà Binh Phổ - Chương 48

Chương 48 - Hỗn chiến Đối mặt với Huyền Cương chạy trước tiên phong đâm đầu đánh tới, Bách Diệp cũng không dám xem thường, lập tức rũ mũi nhọn trường thương xuống, cổ tay rất nhanh run lên, thương kình bằng không vẽ ra nửa bước sóng song song với mặt đất đẩy dời đi. Mặc dù không nhìn thấy đạo thương kình phá kim đoạn ngọc kia, nhưng động tác rất nhỏ trên tay Bách Diệp lại không thể qua được đôi mắt của Huyền Cương, nó cực nhanh điều chỉnh tư thế chạy nhanh của mình, đem đường quỹ tích bước vọt tới trước kéo thành một hình cung, không cần chậm lại mà vẫn xảo diệu vòng qua thương kình vô hình của thập tự thương, tốc độ cực nhanh, khiến cho Bách Diệp không kịp phát ra đạo công kích viễn trình thứ hai. Bách Diệp thấy Huyền Cương trong nháy mắt đó đã đánh đến trước mặt mình, đáy lòng cũng âm thầm kêu một tiếng hay, thủ đoạn tránh né của nó nhìn như đơn giản, nhưng rất khó nắm chắc, bởi vì cần tỉ mỉ tính toán đo lường biên độ rung trái phải này của cổ tay Bách Diệp, tài năng ước đoán ra b...

Ánh Sáng Thành Phố - Vĩ Thanh

Vĩ Thanh - Em ngỡ anh đã đi rồi Một tuần sau, vụ án liên hoàn "Ánh sáng thành phố" tuyên bố kết thúc. Giang Á đối với những tội giết người liên tiếp của mình đã thú nhận không kiêng dè, cũng khai rõ toàn bộ chi tiết gây án. Dưới sự xác nhận của hắn, cảnh sát ở khu đất hoang phụ cận quán cafe "Lost in Paradise", cùng với nhiều địa điểm bên trong thành phố, lấy được lượng lớn vật chứng được chôn giấu, vứt bỏ. Qua xét nghiệm, vật chứng này cùng khẩu cung của Giang Á và kết luận khám nghiệm đồng nhất với nhau. Sau khi toàn lực lùng vớt, ở giữa sông Ly Thông phát hiện phần tàn tích của đầu lâu và mô cơ, cùng nhận định với án nam thi không đầu. Án mạng thôn La Dương 21 năm trước, do niên đại đã rất lâu, trừ khẩu cung của Giang Á ra, không còn chứng cứ nào, viện kiểm sát đưa ra quyết định không cho khởi tố nữa. Thông qua tiến hành kiểm tra toàn diện xe Jetta trắng của Giang Á, cảnh sát ở miệng khóa cốp và đầu đỉnh của cốp xe phía sau phát hiện lượng vết máu nhỏ,...