Chuyển đến nội dung chính

Hóa Vụ - Chương 12.8

Hào quang của mặt trời - 08


Trâu Thanh Hà để ý thấy anh Liễu thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay mình. Anh đang xem giờ... trông như đang chờ đợi trong khoảng thời gian đã định sẽ có chuyện quan trọng nào đó xảy ra. Trâu Thanh Hà không khỏi nghĩ: "Anh Liễu liên tục xem giờ rõ ràng không chỉ đơn thuần là đang chờ buổi biểu diễn kết thúc." Tuy hiện giờ những gì cậu biết về vụ Hứa Huỳnh Huỳnh và Mộc Lệnh mất tích cơ bản cũng tương đương với anh Liễu, nhưng đối với vụ án này, cậu vẫn chưa tìm ra bất kỳ manh mối nào. Nói thật, trong mắt cậu, các thành viên của ban nhạc Phong Linh Thảo rất đáng nghi, nhưng vị quản lý Ngô này cũng đáng nghi không kém.


"Ai ra tay? Một người hay nhiều người? Lý do là gì? Mục đích là gì? Hai người mất tích hiện giờ đang ở đâu?" Trâu Thanh Hà vận dụng toàn bộ những gì mình biết, mình nghĩ và mình học được để sắp xếp lại toàn bộ sự việc: Điều quan trọng nhất lúc này là tìm được hai người mất tích, chỉ cần tìm được họ thì vụ án sẽ tự nhiên được giải quyết. Trâu Thanh Hà nhớ lại, việc anh Liễu đang làm hiện giờ cũng chính là ưu tiên tìm kiếm người mất tích... Được rồi, tạm thời bỏ qua những chuyện khác, trước tiên hãy suy luận xem hai người mất tích có thể xuất hiện ở đâu. Trước hết, hai người mất tích, các thành viên ban nhạc Phong Linh Thảo đang bị nghi ngờ và cả quản lý Ngô đều không phải người Bắc Kinh, phần lớn bọn họ đều là lần đầu tiên đến Bắc Kinh. Từ đó có thể rút ra một kết luận rất đơn giản: bọn họ không quen thuộc với Bắc Kinh. Giấu người ở một nơi xa lạ thực ra rất khó, thông thường chỉ có thể ẩn náu trong khách sạn hoặc nhà hàng...


"Đến lúc rồi. Chúng ta đi thôi." Liễu Hạ Khê đột nhiên đứng dậy, khoác áo ngoài lên: "Thanh Hà, em ở đây đợi anh hay đi cùng anh?"


"Hả? Anh đi đâu? Đương nhiên là đi cùng rồi." Mạch suy nghĩ bị cắt ngang, Trâu Thanh Hà cũng đứng dậy.


"Hơn hai mươi phút nữa buổi biểu diễn sẽ kết thúc, khán giả sẽ ra về. Quản lý Ngô, điện thoại của anh tôi sẽ tạm giữ."


"Liễu Sir, anh có ý gì vậy?"


"Lúc nãy tôi đã nói rồi, có hai giả thiết. Một là Hứa Huỳnh Huỳnh và Mộc Lệnh cố ý không đến hiện trường để nhường cơ hội biểu diễn cho Tiêu Linh Nhi và Kha Phong, hai là họ đã bị bắt cóc. Trường hợp thứ nhất là trò đùa, trường hợp thứ hai là tội phạm."


"Đúng vậy, tôi nhớ Liễu Sir quả thật đã từng nói như thế."


"Nếu là trường hợp thứ nhất, Hứa Huỳnh Huỳnh và Mộc Lệnh nhất định sẽ lên sân khấu vào lúc buổi biểu diễn sắp kết thúc để đưa ra một lời giải thích hợp lý với khán giả. Nếu không, hành động đùa cợt của họ sẽ trở thành trò cười trong giới giải trí. Cho dù Hứa Huỳnh Huỳnh, người đã có danh tiếng lớn, không để tâm, thì Mộc Lệnh, người còn chưa được giới giải trí công nhận, cũng không thể không để tâm. Chuyện này rất có thể sẽ chôn vùi cơ hội được bước lên sân khấu của cậu ấy. Như vậy, bọn họ hẳn phải luôn theo dõi sát sao toàn bộ buổi biểu diễn từ dưới khán đài để có thể kịp thời ra mặt cứu vãn tình hình. Nhưng đến thời điểm hiện tại, các cảnh sát tôi bố trí trong nhà thi đấu vẫn chưa có bất kỳ tin tức nào cho thấy họ từng xuất hiện trên sân khấu. Buổi biểu diễn vẫn đang tiếp tục, cũng không hề xảy ra sự cố nào khiến Hứa Huỳnh Huỳnh mất mặt. Xét theo tình hình hiện nay, khả năng của giả thiết thứ nhất là cực kỳ nhỏ. Nếu đúng là giả thiết thứ nhất, thì lúc tôi gặp Tiêu Linh Nhi và những người kia ở nhà thi đấu, khi biết tôi là cảnh sát, biểu cảm của họ sẽ không bất tự nhiên và kỳ quái đến thế. Theo lời quản lý Ngô miêu tả, Mộc Lệnh cũng không phải kiểu người vì anh trai mình mà hy sinh cơ hội lần đầu tiên được đứng trên sân khấu."


Từ đây đến Nhà thi đấu Công Nhân không xa, vừa nói chuyện đã gần tới nơi. Trâu Thanh Hà tinh mắt phát hiện Chu Linh và những người khác đang canh giữ ở lối ra cổng Đông. Nhìn tình hình ấy, e rằng họ định kiểm tra từng khán giả rời khỏi hội trường... Chẳng lẽ anh Liễu cho rằng người bị bắt cóc đang ở trong hàng ghế khán giả? Cũng không phải là không có khả năng... Trâu Thanh Hà gật đầu.


"Mùa đông mọi người mặc nhiều quần áo, phải đặc biệt chú ý những người trùm kín đầu kín mặt, những kẻ đi thành nhóm xô đẩy nhau, hoặc những người cứ dìu giữ chặt một người nào đó không buông. Không loại trừ khả năng kẻ bắt cóc đang khống chế con tin có mang theo vũ khí. Tóm lại, mọi người phải cẩn thận."


Mặc dù trong lòng có không ít nghi vấn muốn làm rõ, nhưng với tình hình hiện tại, anh Liễu bận đến mức không thể phân thân. Trâu Thanh Hà không muốn cản trở anh phá án, đành lặng lẽ đứng sang một bên.


Những người do anh Liễu dẫn dắt làm việc rất hiệu quả: hàng rào sắt dùng để phân luồng nhanh chóng được chuyển đến lối ra của khán giả, người xem muốn ra ngoài đều phải lần lượt từng người một... Mỗi cửa ra ngoài ngoài bốn cảnh sát còn có hai nhân viên của nhà thi đấu. Trên tay mỗi người đều cầm một tấm ảnh... Thì ra Chu Linh và mọi người cầm ảnh đi là để mang đi photocopy.


Bị gió lạnh bên ngoài thổi đến run cầm cập, quản lý Ngô cẩn thận hỏi: "Liễu Sir giữ điện thoại của tôi, có phải cho rằng tôi cũng tham gia vào vụ bắt cóc không?"


"Đây chỉ là thủ tục thông thường." Liễu Hạ Khê lịch sự đáp: "Có một việc tôi vẫn không hiểu về cách làm của quản lý Ngô. Hứa Huỳnh Huỳnh và Mộc Lệnh đáp máy bay đến Bắc Kinh, vậy mà anh lại không bố trí người ra sân bay đón họ."


Quản lý Ngô im lặng. Một lúc sau mới nói: "Lịch trình của Hứa Huỳnh Huỳnh từ trước đến nay đều không cho phép tôi can dự."


"Thì ra anh chỉ là quản lý trên danh nghĩa. Những chuyện quan trọng của đoàn kịch chỉ có Hứa Huỳnh Huỳnh mới có quyền quyết định." Lời này của Liễu Hạ Khê có phần cay nghiệt, sắc mặt quản lý Ngô lập tức chuyển sang tím tái.


"Chỉ cần nhìn việc thành viên đoàn kịch của các anh thay đổi liên tục là có thể thấy, ngoài mặt Hứa Huỳnh Huỳnh là người cực kỳ khó chung sống, cũng rất khó làm hài lòng. Lý do anh có thể ở lại đoàn kịch đến giờ là gì? Hẳn là vì anh có thể cung cấp cho đoàn một nguồn kinh phí hoạt động dồi dào."


"Hehe, Liễu Sir quả là người thông minh. Đúng vậy, năm đó Hứa Huỳnh Huỳnh chọn tôi làm cộng sự chính là vì nhắm đến nguồn tài chính mà tôi có thể điều động."


Ánh mắt Liễu Hạ Khê lạnh đi, khóe môi khẽ cong lên, gương mặt thêm vài phần cứng rắn: "Hai diễn viên chính vắng mặt, nhưng các diễn viên thay thế dường như không hề hoảng loạn. Xem ra tố chất của diễn viên đoàn các anh rất cao, hoặc là từ sớm họ đã biết tối nay hai diễn viên chính sẽ không đến?"


"Không ngờ Liễu Sir lại nghi ngờ tôi chỉ vì điểm này." Quản lý Ngô cười khổ: "Xem ra anh hoàn toàn không hiểu cách vận hành của một đoàn kịch. Đoàn kịch khác với phim điện ảnh hay truyền hình, không có diễn viên nào là không thể thay thế. Người khác nhau diễn cùng một vai sẽ mang đến cách thể hiện khác nhau, còn vai diễn mới là tất cả. Đáng tiếc Hứa Huỳnh Huỳnh không hiểu điều đó, hoặc có thể nói là cô ấy không muốn nghĩ đến điều đó. Cô ấy là một diễn viên hoàn hảo, mà vai diễn cũng trở nên rực rỡ nhờ cô ấy. Nhưng nhạc kịch là loại hình mang tính đa chiều... Thôi vậy, nói những điều này với một người ngoài nghề như anh cũng vô ích. Thông thường, trên sân khấu chỉ có bản thân vai diễn tồn tại, bất kể có phải vai chính hay không thì bất cứ lúc nào cũng có thể thay thế. Trong quá trình tập luyện trước buổi diễn, vì hiệu quả thể hiện của cốt truyện, việc đổi vai diễn ra rất thường xuyên. Những diễn viên có đất diễn đều phải ghi nhớ lời thoại và lời hát của nhiều vai khác nhau. Ai thể hiện sức căng trên sân khấu tốt hơn, ai có thể diễn giải vai diễn rực rỡ hơn thì người đó sẽ đảm nhận vai. Tiêu Linh Nhi không có sự lộng lẫy như Hứa Huỳnh Huỳnh, nhưng cô ấy lại có vẻ dịu dàng bẩm sinh của phụ nữ. Giọng hát tuy không phải xuất sắc nhất, nhưng sự yếu mềm mà cô ấy thể hiện rất giỏi chạm đến trái tim khán giả. Hứa Huỳnh Huỳnh rất ít khi xuất hiện trong các buổi tập của đoàn. Từ sau khi Tiêu Linh Nhi gia nhập, việc tập luyện đều do cô ấy thay Hứa Huỳnh Huỳnh đảm nhận vai diễn. Xét về mức độ ăn ý với các thành viên trong đoàn, cô ấy còn hơn cả Hứa Huỳnh Huỳnh. Còn về Kha Phong... Cậu ta từng đóng vai nam chính, chỉ cần cổ họng còn phát ra tiếng là có thể diễn tốt vai của mình, cậu ta có thiên phú ấy. Cậu ta khác Hứa Huỳnh Huỳnh, cậu ta đã nghiêm túc nghiên cứu những phiên bản Phá Kén do người khác đóng chính. Đừng nhìn vẻ ngoài phóng túng bất kham của cậu ta mà lầm, tinh thần chuyên nghiệp cần có thì cậu ta vẫn có. Kể từ khi Phá Kén công diễn đến nay, cậu ta là nam chính duy nhất lấn át được hào quang của nữ chính. Lần đầu tiên thật sự thổi hồn vào vai nam chính trong Phá Kén, khiến nhân vật đó không còn chỉ là cái bóng làm nền cho nữ chính nữa."


Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, khán giả bắt đầu ra về, câu chuyện cũng vì thế mà kết thúc. Ngay cả Trâu Thanh Hà cũng chăm chú nhìn từng người một bước ra khỏi khán phòng.


"Đang làm cái gì vậy chứ..." Việc kiểm tra đột xuất của công an rõ ràng khiến những khán giả đang vội về nhà vô cùng bất mãn.


"Mong mọi người phối hợp một chút. Đừng chen lấn, xin lần lượt từng người đi ra."


"Nếu không tìm được người thì phải làm sao?" Quản lý Ngô lau mồ hôi lạnh trên trán.


Trâu Thanh Hà cảm thấy câu hỏi của anh ta rất kỳ lạ: "Đương nhiên là sẽ tiếp tục tìm cho đến khi tìm được người. Chỉ cần bọn họ vẫn còn sống..."


"Đội trưởng Liễu, phát hiện tình huống!" Kênh khẩn cấp trên bộ đàm của Liễu Hạ Khê đột nhiên vang lên, nghe giọng thì là Tiểu Lục, người được bố trí ở lại trong nhà thi đấu.


"Nói đi, phát hiện tình huống gì?"


"Đã phát hiện Hứa Huỳnh Huỳnh! Đội trưởng Liễu, mau tới đây! Tình trạng của cô ấy rất nguy kịch, dấu hiệu sinh tồn vô cùng yếu. Vị trí ở khu F, hàng 9, ghế số 19."


Liễu Hạ Khê ra hiệu cho Chu Linh bảo cô đi theo mình.


Trâu Thanh Hà cũng nghe được tiếng trong bộ đàm: "Khu F, hàng 9, ghế số 19?"


"Có chuyện gì?" Liễu Hạ Khê dẫn Chu Linh vội vã chen vào trong nhà thi đấu, khiến không ít khán giả bất mãn. Trâu Thanh Hà theo sát phía sau, nghe Liễu Hạ Khê hỏi thì đáp: "Một trong mười tấm vé đó chính là số ghế này. Em nhớ là khu F, hàng 9, từ ghế số 11 đến số 20."


Liễu Hạ Khê khựng bước, kinh ngạc hỏi: "Ý em là ghế F khu, hàng 9, số 19, nơi phát hiện Hứa Huỳnh Huỳnh, chính là một trong mười tấm vé em tặng cho bạn học? Em đã đưa cho ai?"


"Để em nghĩ xem... Hai vé cuối cùng đưa cho Khương Viễn Hoa. Ghế 11 và 12 đưa cho Trần Giai Tuấn, 13 và 14 là lão đại Triệu Trí Siêu, 15 và 16 là lão Đinh, 17 và 18 đưa cho Hoàng Tùy Vân. Hoàng Tùy Vân nói không hứng thú, còn Trần Giai Tuấn thì giữ luôn hai tấm vé của cậu ấy, nói là để cho bạn của bạn gái mình."


"Khương Viễn Hoa đang ở quán bar... Thanh Hà, em gọi cậu ta đến nhà thi đấu." Liễu Hạ Khê không nói thêm gì nữa, dẫn Chu Linh đi thẳng vào bên trong.


Trong nhà thi đấu lúc này đã chẳng còn bao nhiêu khán giả. Liễu Hạ Khê liếc mắt đã nhận ra cậu thiếu niên đang bị đồng nghiệp mình giữ chặt trông rất quen, chính là bạn học của Thanh Hà - Trần Giai Tuấn.


"Anh họ của Thanh Hà!" Trần Giai Tuấn vừa nhìn thấy Liễu Hạ Khê thì như gặp được cứu tinh, lập tức kêu lớn: "Oan quá! Thật sự không liên quan gì đến em cả! Chính cô ấy tựa đầu vào vai em, em còn tưởng cô ấy ngủ mất rồi."


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vòng bảy người - Chương 1

Quyển sách thừa Khúc ngoặc đường Văn Tinh có một tòa kiến trúc cao tầng nhỏ thập niên 50, là thư viện lâu đời nhất trong thành phố này, kích thước không lớn. Kết cấu bên trong thư viện vẫn hoàn toàn mang phong cách của thập niên 50, mặt tường ngoài tòa nhà bò đầy dây thường xuân xanh biếc. Loài thực vật này có thể hấp thụ lượng lớn ánh nắng và nhiệt lượng, do đó đi trong hành lang của cao ốc không cảm thấy được một tia thiêu đốt của nắng hè, ngược lại bởi vì tầng tầng loang lổ này mà có vẻ có chút âm u kín đáo. Yên tĩnh là bầu không khí duy nhất của nơi này. Do đó lượng người dù cao tới đâu, một năm bốn mùa cũng đều im ắng như vậy, nguyên tắc cơ bản nhất của thư viện đó là chút yêu cầu ấy, nhưng không mảy may tiếng động nào lại có một tầng ý nghĩa khác, chính là sự cân bằng hết sức yếu ớt. Bởi vì bạn không cách nào biết được giây tiếp theo sẽ có cái gì phá tan sự cân bằng an tĩnh này, cho dù đó là một cây kim rơi xuống mặt đất, cũng sẽ khiến linh hồn bạn bị rung động. Chu Quyết thu dọn...

Tà Binh Phổ - Chương 48

Chương 48 - Hỗn chiến Đối mặt với Huyền Cương chạy trước tiên phong đâm đầu đánh tới, Bách Diệp cũng không dám xem thường, lập tức rũ mũi nhọn trường thương xuống, cổ tay rất nhanh run lên, thương kình bằng không vẽ ra nửa bước sóng song song với mặt đất đẩy dời đi. Mặc dù không nhìn thấy đạo thương kình phá kim đoạn ngọc kia, nhưng động tác rất nhỏ trên tay Bách Diệp lại không thể qua được đôi mắt của Huyền Cương, nó cực nhanh điều chỉnh tư thế chạy nhanh của mình, đem đường quỹ tích bước vọt tới trước kéo thành một hình cung, không cần chậm lại mà vẫn xảo diệu vòng qua thương kình vô hình của thập tự thương, tốc độ cực nhanh, khiến cho Bách Diệp không kịp phát ra đạo công kích viễn trình thứ hai. Bách Diệp thấy Huyền Cương trong nháy mắt đó đã đánh đến trước mặt mình, đáy lòng cũng âm thầm kêu một tiếng hay, thủ đoạn tránh né của nó nhìn như đơn giản, nhưng rất khó nắm chắc, bởi vì cần tỉ mỉ tính toán đo lường biên độ rung trái phải này của cổ tay Bách Diệp, tài năng ước đoán ra b...

Ánh Sáng Thành Phố - Vĩ Thanh

Vĩ Thanh - Em ngỡ anh đã đi rồi Một tuần sau, vụ án liên hoàn "Ánh sáng thành phố" tuyên bố kết thúc. Giang Á đối với những tội giết người liên tiếp của mình đã thú nhận không kiêng dè, cũng khai rõ toàn bộ chi tiết gây án. Dưới sự xác nhận của hắn, cảnh sát ở khu đất hoang phụ cận quán cafe "Lost in Paradise", cùng với nhiều địa điểm bên trong thành phố, lấy được lượng lớn vật chứng được chôn giấu, vứt bỏ. Qua xét nghiệm, vật chứng này cùng khẩu cung của Giang Á và kết luận khám nghiệm đồng nhất với nhau. Sau khi toàn lực lùng vớt, ở giữa sông Ly Thông phát hiện phần tàn tích của đầu lâu và mô cơ, cùng nhận định với án nam thi không đầu. Án mạng thôn La Dương 21 năm trước, do niên đại đã rất lâu, trừ khẩu cung của Giang Á ra, không còn chứng cứ nào, viện kiểm sát đưa ra quyết định không cho khởi tố nữa. Thông qua tiến hành kiểm tra toàn diện xe Jetta trắng của Giang Á, cảnh sát ở miệng khóa cốp và đầu đỉnh của cốp xe phía sau phát hiện lượng vết máu nhỏ,...