Song thủ - 22
Tề Ninh hồi lâu không nghe thấy Liễu Hạ Khê đáp lời.
Nghiêng mắt nhìn sang, thấy Liễu Hạ Khê đang chăm chú xem bản đồ, y không khỏi tò mò hỏi: "Cậu đã tra được gì bên phía cảnh sát Hồng Kông?"
"Lai lịch của tên sát thủ đã được xác minh, là người Đài Loan, từng phục vụ trong quân đội. Nhưng người thuê hắn vẫn chưa điều tra ra. Phải rồi, cậu có mẫu DNA của Lâm Thiên Kiệt không?"
"Mẫu DNA của Lâm Thiên Kiệt hôm qua vừa được chuyển đến Hồng Kông, hiện đang ở chỗ tôi. Chuyện của Lâm Thiên Kiệt có manh mối rồi sao?"
"Cảnh sát sẽ tiếp tục điều tra người mà tôi nghi ngờ. Họ sẽ đứng ra thu thập tóc hoặc mẫu máu của đối phương để đối chiếu. Chỉ cần xác định đúng mục tiêu, sau khi xác minh xong là có thể bắt người."
"Cậu có chắc không?" Tề Ninh không cho rằng Lâm Thiên Kiệt dễ dàng bị bắt như vậy. Y lái xe rời khỏi khu phố sầm uất, hướng về một con đường yên tĩnh.
Liễu Hạ Khê nhìn con đường phía trước, cau mày nói: "Chỉ cần còn một tia khả năng, tôi sẽ điều tra đến cùng." Có chắc hay không, y không thể nói quá tuyệt đối. Chừng nào chưa tự tay bắt được Lâm Thiên Kiệt thì mọi lời nói đều chỉ là vô nghĩa.
Thấy dáng vẻ Tề Ninh lái xe như đã nắm chắc mọi việc, chẳng lẽ y đã biết vị trí cụ thể của anh Ba và họ? Rốt cuộc Tề Ninh còn giấu bao nhiêu chuyện nữa?
Dường như nhìn thấu suy nghĩ của Liễu Hạ Khê, Tề Ninh chần chừ một lúc rồi nói: "Tối qua tôi đã biết nơi họ đang ở. Ngoài việc nhờ lão Lê âm thầm để mắt đến họ, tôi không thể điều thêm người đi cứu. Tôi cho rằng hiện giờ họ vẫn còn an toàn nên mới mặc kệ chuyện đó xảy ra."
Liễu Hạ Khê nhắm mắt lại một lúc. Quả nhiên anh vẫn không thể bình tĩnh và quyết đoán bằng Tề Ninh.
Nỗi lo trong lòng vẫn không sao buông xuống được, anh không khỏi thở dài: "Không phải là không điều được người, mà là vào thời điểm then chốt này cậu không tiện điều thuộc hạ đi xử lý chuyện đó thôi. Với cách hành sự của cậu, nếu thật lòng muốn cứu người thì chẳng cần đợi tôi trở về." Anh ghét nhất là việc Tề Ninh gặp chuyện gì cũng không chịu nói rõ một lần, cứ phải để người khác moi từng chút như nặn kem đánh răng.
Sắc mặt Tề Ninh tái xanh. Bị người khác một câu vạch trần tâm tư của mình cũng chẳng dễ chịu gì.
"Đúng vậy. Tôi cho rằng hiện giờ anh Ba cậu và họ ở bên Lâu Ca còn an toàn hơn ở cạnh tôi. Có lẽ cậu sẽ không đồng ý với suy nghĩ của tôi. Tối qua tôi không thể phân thân, sợ rằng nếu sơ suất sẽ liên lụy đến họ." Việc chính tay đẩy người mình yêu sang phía tình địch khiến lòng tự tôn của một người đàn ông như y bị tổn thương nặng nề.
Điều y lo nhất đương nhiên là tình địch sẽ cướp mất sự trong sạch của người mình yêu. Nghĩ đến việc từ đầu đến cuối, Tề Ninh chỉ trao cả thể xác lẫn tâm hồn cho một mình Liễu Trục Dương, nếu Lâu Ca thật sự làm điều gì với Liễu Trục Dương thì y cũng chỉ có thể nhẫn nhịn mà cam chịu đội chiếc "mũ xanh"... Chỉ cần nghĩ theo hướng đó là trong lòng đã nặng nề khó chịu vô cùng. Tuy y có thể khẳng định lão Lê vẫn luôn theo dõi Lâu Ca (may mà lão Lê đặc biệt hứng thú với Lâu Ca, tuyệt đối sẽ không để ông trùm Lâu đụng đến Trục Dương), nên chuyện Lâu Ca chiếm tiện nghi của Liễu Trục Dương là không thể xảy ra, nhưng đầu óc y vẫn không kìm được mà nghĩ đến điều đó. Phải biết rằng sức hấp dẫn của Liễu Trục Dương trên giường đủ khiến một người đàn ông cứng rắn như y cũng hóa thành mềm lòng. Đã là đàn ông thật sự thì khó tránh khỏi những ham muốn... Nghĩ đến đây, y lại nặng nề thở dài.
Từ những lời ít ỏi của Tề Ninh, Liễu Hạ Khê dần hiểu ra. Nhiệm vụ thực sự khiến Tề Ninh đến Hồng Kông hẳn đã chính thức bắt đầu từ tối qua. Mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ lần này e rằng cũng rất cao...
Tối qua, Tề Ninh đã tự tạo cho mình thời cơ hành động tốt nhất. Chuyện y bị trọng thương vốn không thể giấu được ai. Thêm vào đó, từ sau khi anh Ba đến Hồng Kông, Tề Ninh vẫn luôn thể hiện tình cảm sâu đậm dành cho anh ấy. Nay anh Ba bị bắt cóc, ai cũng cho rằng Tề Ninh nhất định sẽ hoảng hốt mất bình tĩnh, vì thế bất kể là phe nào cũng sẽ giảm bớt sự đề phòng đối với y. Thân phận của Tề Ninh, chỉ cần có lòng điều tra thì vẫn có thể tra ra được, nên chắc chắn cũng có không ít người luôn cảnh giác với y. Vốn dĩ Tề Ninh vừa phải đề phòng Lâm Thiên Kiệt giở trò, vừa phải đề phòng Lâu Ca liều chết phản công, bận đến mức sứt đầu mẻ trán. Chỉ cần trước tiên kiềm chế được Lâu Ca, thì Lâm Thiên Kiệt, kẻ không muốn tự mình lộ diện, sẽ không vội ra tay. Một mặt Tề Ninh loại bỏ những nhân tố bất ổn bên cạnh mình, mặt khác cũng kiềm chế được phe Lâu Ca. Xét về bố cục, nước cờ của Tề Ninh quả thật rất cao tay. Chỉ có điều, khi người thân của mình bị Tề Ninh xem như quân cờ để sử dụng, trong lòng Liễu Hạ Khê không khỏi vô cùng tức giận.
"Đây là thông tin về chủ nhân căn nhà mà Lâu Ca đang ẩn náu. Là một gia tộc danh giá có địa vị rất lớn." Tề Ninh thở dài. "Tôi không cho rằng Lâm Thiên Kiệt sẽ trốn trong căn biệt thự này." Một trong những lý do khiến y không lập tức xông vào cứu Liễu Trục Dương và Trâu Thanh Hà cũng là vì thân phận của chủ căn nhà.
"Chủ nhà họ Bành... Chính là dinh thự chính của nhà Bành Diệc Văn sao?" Liễu Hạ Khê giật mình.
"Đúng vậy. Sau khi điều tra ra nơi Lâu Ca ẩn náu, tôi cũng rất kinh ngạc. Thật sự không ngờ Lâu Ca lại có bản lĩnh tìm được nhà họ Bành làm chỗ dựa."
"Khoan đã..." Liễu Hạ Khê chợt nhớ ra. "Tôi nhớ anh từng nói, sau khi Lâu Ca cắt đuôi được lão Lê, hắn từng cướp một chiếc xe sang trước cửa một cửa hàng thời trang cao cấp để làm phương tiện. Anh nói xem, liệu có phải người nhà họ Bành đã sắp xếp không?"
Tề Ninh gõ gõ lên vô lăng: "Chuyện đó... rất có khả năng! Nhà họ Bành có sản nghiệp ở New York, mối quan hệ giữa họ và Lâu Ca có lẽ không hề nông. Những gia tộc lớn có thực lực tài chính hùng hậu như vậy quen biết đủ loại nhân vật. Ngay cả tôi cũng không thể tùy tiện động đến họ. Thế lực của những vọng tộc địa phương, chẳng ai dám xem thường."
"Ừm, Lâu Ca quen người nhà họ Bành cũng chẳng có gì lạ. Tôi nhớ anh Ba từng nói anh ấy quen vị đại thiếu gia của nhà họ Bành. Một phần các mối quan hệ của anh Ba ở Bắc Kinh là nhờ Lâu Ca. Thậm chí rất có thể vị đại thiếu gia nhà họ Bành cũng là do Lâu Ca giới thiệu cho anh Ba quen biết. Nếu người nhà họ Bành biết anh Ba, chắc hẳn sẽ không đứng nhìn Lâu Ca muốn làm gì thì làm..." Mọi chuyện càng lúc càng trở nên rắc rối.
***
Trâu Thanh Hà mở mắt, chớp mấy cái rồi nhìn lên tấm màn giường trắng tinh. Đầu óc vẫn còn rất mơ màng, tay chân vẫn cử động được, chỉ là hơi tê dại, không đủ linh hoạt. Cậu cố gắng ngồi dậy, vén màn giường lên. Đây là đâu? Đầu óc cậu dần hoạt động trở lại... À, cậu đã bị thuộc hạ của Lâu Ca bắt. Hình như trúng phải thuốc mê gì đó nên lập tức bất tỉnh.
Không ngờ mình không bị giam giữ, mà lại nằm ngủ ngon lành trên chiếc giường lớn mềm mại. Căn phòng rất sạch sẽ, hẳn là phòng dành cho khách. Đồ đạc vô cùng đơn giản, chỉ có giường, bàn học, một chiếc ghế và một tủ quần áo nhỏ. Trên bàn chỉ đặt một chậu thủy tiên rất lớn, mấy khóm hoa Ngân Trản Ngọc Đài nở rực rỡ khác thường, tỏa ra mùi hương mê hoặc.
Trâu Thanh Hà vừa xoa hai chân vừa miên man suy nghĩ... Anh Ba Liễu đang ở đâu? Đây là nơi nào? Lâm Thiên Kiệt có ở đây không? Từ chỗ anh Liễu, cậu đã nghe không ít chuyện về Lâm Thiên Kiệt, cũng giống anh ấy, cậu cho rằng Lâm Thiên Kiệt là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm. Nếu Lâm Thiên Kiệt cũng ở đây, vậy cậu và anh Ba Liễu sẽ càng nguy hiểm hơn. Phải nghĩ cách tìm được anh Ba trước, rồi tìm cách liên lạc với anh Liễu hoặc anh Tề. Nghĩ đến đây, Trâu Thanh Hà cúi người xuống mép giường lấy đôi giày. Đôi giày này là anh Tề tặng, bên trong có gắn thiết bị định vị liên lạc. Ừm, đúng là anh Tề nghĩ chu đáo. Gặp tình huống thế này thì thứ đó sẽ phát huy tác dụng.
Điều khiến cậu ngạc nhiên là Lâu Ca không nhốt cậu vào phòng tối hay tầng hầm rồi khóa lại... Ít nhất cũng không hành hạ cậu.
"A lô... A lô..." Nhưng thiết bị liên lạc không có phản ứng... Chẳng lẽ... hỏng rồi?
Gay rồi!
Đúng lúc ấy, cánh cửa đột nhiên bị đẩy mở. Trâu Thanh Hà giật mình, cả khuôn mặt đập thẳng vào đôi giày.
Ngoài cửa lập tức vang lên một tràng cười không hề khách sáo.
Trâu Thanh Hà đỏ bừng mặt, vội vàng đặt đôi giày xuống.
Nghiêng đầu nhìn sang, Bành Diệc Văn! Sao lại là anh ta?
"Hi, lại gặp nhau rồi. Bọn họ nói tầm giờ này cậu sẽ tỉnh." Bành Diệc Văn cười đến mức suýt không thở nổi, phải mất một lúc mới lấy lại hơi, vừa đấm ngực vừa bước tới.
Trâu Thanh Hà đầy cảnh giác nhìn chằm chằm anh ta. Người này là đồng bọn của Lâu Ca sao?
Bành Diệc Văn búng tay một cái, giơ ngón trỏ chỉ vào đầu Trâu Thanh Hà rồi nói: "Cậu... thú vị thật đấy."
Cả khuôn mặt Trâu Thanh Hà lập tức xị xuống. Cậu không nói một lời, lặng lẽ xỏ giày vào, mặc kệ anh ta. Cậu thẳng lưng, cứng rắn bước ra ngoài.
Bành Diệc Văn vẫn nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: "À, tôi đã bảo người mang bữa sáng của cậu lên rồi. Cậu không cần xuống dưới, cứ ăn ngay trong phòng là được."
Trâu Thanh Hà quay đầu lại, lạnh lùng hỏi: "Tôi bị quản thúc rồi sao?"
"No, no, cậu là khách." Bành Diệc Văn lắc đầu nói. "Cậu là khách của vị khách quý của anh cả tôi. Hôm qua vừa nhìn thấy cậu, tôi cũng giật mình đấy. Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà chúng ta đã tình cờ gặp nhau ba lần."
"Tôi không phải khách! Tôi bị người ta bắt đến đây." Trâu Thanh Hà đảo mắt. Lúc này cậu vẫn chưa dám chắc Bành Diệc Văn có phải đồng bọn của Lâu Ca hay không... Nếu không phải, biết đâu còn có thể kết thành đồng minh... Trâu Thanh Hà ngồi trở lại mép giường. Cảm giác tê dại ở tứ chi đang dần biến mất, bụng thì đói cồn cào, dù sao cũng đã khá lâu rồi cậu chưa ăn gì.
"Anh ăn sáng chưa?" Cậu hỏi.
Bành Diệc Văn ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trâu Thanh Hà: "Xem ra cậu đúng là gặp rắc rối thật rồi! Lần đầu gặp ở khách sạn, cậu cũng bị người ta truy sát, mà người truy sát cậu cũng là người nước ngoài. Trong số khách đến nhà chúng tôi tối qua cũng có người nước ngoài. Cậu và một người khác hình như đều bị tiêm thuốc mê."
"Đây là nhà anh sao?"
"Ừm. Đây là khu nhà phụ, thuộc phạm vi của tôi."
"Anh nhìn thấy Lâu Ca bắt tôi và anh Ba Liễu đến đây à? Anh Ba Liễu đang ở đâu?"
"Anh Ba Liễu? À!" Bành Diệc Văn vỗ tay một cái. "Tôi hiểu rồi, chính là Liễu Trục Dương ở Bắc Kinh mà anh cả nhắc đến. Nghe nói là con trai của một vị quan chức cấp cao nào đó, là người rất có năng lực."
"Chuyện đó... Anh họ thứ ba của tôi chỉ mở quán bar thôi, quen biết vài người mà thôi." Trâu Thanh Hà cười gượng. Cậu không muốn người khác hiểu lầm anh Ba Liễu là loại công tử nhà quyền thế thích ỷ thế hiếp người.
"Ha ha, tôi hiểu mà! Nếu các cậu không có lai lịch thì cũng chẳng bị người ta truy sát đâu." Bành Diệc Văn tự cho là thông minh, đưa ra kết luận.
"Anh có biết anh Ba Liễu bị giam ở đâu không? Còn cả Lâu Ca, kẻ đã bắt chúng tôi."
"Tôi cũng ghét cái gã họ Lâu đó! Quê mùa chết được, còn tự xưng là từ Mỹ về nữa chứ. Trông chẳng khác gì đại ca xã hội đen. Bố tôi rất coi trọng gã, còn cho gã mượn khu sân sau để dùng, chắc bọn họ vẫn còn ở đó. Nghe nói gã họ Lâu bị người ta đánh trọng thương. Bác sĩ riêng của nhà tôi đến giờ vẫn chưa ra khỏi khu sân sau."
Trâu Thanh Hà khẽ nhướng mày: "Tiếng Phổ thông của anh tốt thật đấy! Anh từng đến Đại Lục rồi sao?"
"Tất nhiên rồi. Thượng Hải, Bắc Kinh, Nam Kinh tôi đều từng đến." Bành Diệc Văn vuốt mái tóc thời thượng một cách rất phong độ, thao thao bất tuyệt kể về những điều mình đã thấy trong chuyến đi... Toàn là những chuyện phong hoa tuyết nguyệt, ăn chơi hưởng lạc... Mãi đến khi có người mang bữa sáng vào phòng, câu chuyện mới kết thúc.
Trâu Thanh Hà rút ra kết luận: "Đúng là một cậu ấm chỉ biết ăn chơi hưởng thụ." Chẳng trách có người từng nói: Con cháu các gia tộc danh giá hoặc là khôn khéo đến cực điểm, hoặc là ngây thơ đến mức chỉ còn cách kẻ ngốc vài bước.
Nhận xét
Đăng nhận xét