Chuyển đến nội dung chính

Hóa Vụ - Chương 13.26

 Song thủ - 26


Bành Diệc Văn xung phong làm tài xế cho họ.


Liễu Hạ Khê không từ chối, nhìn theo anh ta vào gara lấy xe rồi nói với Thanh Hà: "Thanh Hà, em có để ý không?"


"Chuyện gì? Ý anh là Lâu Ca không nhân cơ hội giết Lê Trác Lượng sao?" Thanh Hà mở to mắt hỏi.


Liễu Hạ Khê lắc đầu: "Lâu Ca ra tay giết anh ta ắt sẽ bị truy nã, tội giết người không thể thoát được, gã sẽ không ngu ngốc đến mức giết người trong nhà người khác. Em có chú ý kim truyền dịch bên giường Lâu Ca vẫn còn đó không."


"Ồ?" Trâu Thanh Hà cẩn thận hồi tưởng một chút: "Đúng là vậy, giá truyền vẫn treo chai truyền dịch ngay ngắn, trong chai vẫn còn một ít thuốc, đầu kim truyền dịch quả thực vẫn còn."


"Lâu Ca bị thương nặng, vẫn luôn nằm trên giường bệnh, gã lấy đâu ra kim tiêm dính thuốc mê để cắm vào ghế..."


Trâu Thanh Hà chống trán suy nghĩ một lúc, gật đầu nói: "Ý của anh Liễu là: cây kim làm Lê Trác Lượng bất tỉnh không phải do Lâu Ca làm?"


"Chỉ e rằng thuốc gây mê thông thường không đủ để làm Lê Trác Lượng bất tỉnh. Lâu Ca có lẽ tin vào nắm đấm của mình hơn, loại kim dính thuốc mê này... không giống việc gã có thể làm."


Mắt Trâu Thanh Hà sáng lên: "Anh Liễu nghi ngờ có người nhà họ Bành giúp Lâu Ca thoát khỏi sự truy tung của Lê Trác Lượng?"


"Ừ." Liễu Hạ Khê gật đầu: "Lê Trác Lượng lẻn vào nhà họ Bành nhất định đã bị người ta phát hiện."


"Là bác sĩ ra tay sao?"


Liễu Hạ Khê lắc đầu, vỗ vai cậu nói: "Khó nói. Bác sĩ gia đình rất ít khi kiêm xử lý những chuyện thế này. Anh vẫn luôn để ý câu nói 'bác sĩ vẫn chưa từng ra khỏi hậu viện' của Bành Diệc Văn."


Trâu Thanh Hà nghiêng đầu nói: "Câu này có vấn đề gì sao?"


"Câu này có mấy thông tin: Thứ nhất, Bành Diệc Văn chú ý đến chuyện ở hậu viện; thứ hai, 'bác sĩ không ra khỏi hậu viện' là câu khẳng định, cũng tức là việc bác sĩ chưa ra ngoài đã được anh ta xác nhận. Từ hai điểm này có thể suy ra điểm thứ ba: Bành Diệc Văn từng vào hậu viện, nhìn thấy bác sĩ vẫn còn ở trong phòng."


Trâu Thanh Hà vỗ tay: "Anh ta đã sớm biết Lâu Ca bỏ trốn, nên mới đủ kiểu không muốn dẫn em đi tìm hắn. Anh Liễu cho rằng cây kim đó là do anh ta làm sao?"


"Khó nói..."


Bành Diệc Văn lái xe tới, cuộc nói chuyện giữa hai người Liễu và Trâu bị gián đoạn.


"Xin lỗi, xe không đủ xăng, hai người đợi thêm một chút, tôi đi lấy phiếu xăng." Bành Diệc Văn thò đầu ra khỏi cửa sổ xe chào một tiếng, sau đó nhanh chóng xuống xe, bước đi tao nhã rời khỏi.


Trâu Thanh Hà nhỏ giọng hỏi Liễu Hạ Khê: "Để anh Ba ở lại đây một mình có ổn không? Hay là đưa anh ấy về chỗ anh Tề." Cậu cảm thấy anh Ba đến chỗ Tề Ninh sẽ an toàn hơn.


Liễu Hạ Khê nhíu mày, Tề Ninh có quá nhiều việc, anh Ba ở bên cạnh y ngược lại sẽ bất tiện. Không biết sau chuyện lần này, sự tự tin quá mức của Tề Ninh có chịu thu lại đôi chút không? Nói đi nói lại, anh không nên để anh Ba bị cuốn vào chuyện này.


"Sáng nay, Tề Ninh đi cùng anh đến đây, bên cậu ấy xảy ra chuyện nên đã về trước."


"Xảy ra chuyện sao?" Trâu Thanh Hà kinh ngạc nói.


"Sau khi Lâu Ca bỏ trốn, rất có khả năng gã đã đi cứu những thuộc hạ bị bắt của mình."


"Nói cũng lạ, Lâu Ca trăm phương nghìn kế bắt được anh Ba, lúc bỏ trốn sao lại không đưa anh Ba đi?"


"Rất đơn giản, lý trí đã chiến thắng tình cảm. Lần này Lâu Ca chịu thất bại chưa từng có, bản thân gã đầy thương tích mà dẫn theo anh Ba không chịu hợp tác bỏ trốn tuyệt đối không phải chuyện thông minh. Nhà họ Bành đã thể hiện thái độ muốn bảo vệ anh Ba, lúc Lâu Ca bỏ trốn, anh Ba vẫn đang uống rượu với Bành Diệc Giai, muốn cưỡng ép đưa anh Ba đi thì phải đối đầu với Bành Diệc Giai, Lâu Ca có lỗ mãng đến đâu cũng sẽ không khiến tình cảnh của mình càng thêm tồi tệ. Cộng thêm thuộc hạ của gã thì người chết, kẻ bị bắt, gã không thể bỏ mặc những anh em đã cùng mình vào sinh ra tử. Gã là người đứng đầu, cần phải cân nhắc lợi ích tổng thể của nhóm nhỏ của mình. Mục đích ban đầu của gã là lừa anh Ba tự nguyện đi theo mình, nếu không lừa được mà cưỡng ép đưa anh Ba đi thì sẽ trở mặt, trong lòng mọi người đều sẽ không thoải mái, dù sao cũng là bạn từ nhỏ, trở mặt cũng khó mà. Lâu Ca là người lăn lộn trên giang hồ, có một số đạo nghĩa nhất định phải tuân thủ, nếu không thuộc hạ sẽ không phục gã."


"Ồ. Sau khi Lâu Ca bỏ trốn, gã vẫn còn có ý định nhắm vào anh Ba không?"


"Khó nói."


Trâu Thanh Hà đổi chủ đề: "Anh Liễu, kẻ tình nghi chết trong công viên là ai vậy?"


"Em còn nhớ chuyện chúng ta bị tập kích ở khu ẩm thực Trung Hoa không? Anh phỏng đoán Lâm Thiên Kiệt có khả năng sẽ đứng một bên xem náo nhiệt. Anh đã xem kỹ băng ghi hình hiện trường do thuộc hạ của Tề Ninh quay. Phát hiện có ba người khả nghi, một người là người bên cạnh có bạn gái, đang uống rượu trắng sản xuất ở Bắc Kinh; một người chính là Bành Diệc Văn này; người thứ ba đã được xác nhận là sát thủ đến khách sạn giết chúng ta, sau đó bị người của Lâu Ca giết."


"Em nhớ anh Liễu từng nói với em chuyện này. Bành Diệc Văn đang ở đây, tên sát thủ kia đã chết từ lâu. Nói vậy thì kẻ tình nghi chết trong công viên chỉ còn người uống rượu trắng kia. Bây giờ anh Liễu vẫn nghi ngờ Bành Diệc Văn sao? Anh ta thấp hơn Lâm Thiên Kiệt, không thể là họ Lâm được."


"Anh nghi ngờ anh ta, không phải coi anh ta là Lâm Thiên Kiệt. Trong ấn tượng của em, Bành Diệc Văn chỉ là một cậu ấm thế gia đơn thuần, dựa vào sự che chở của cha và anh trai, ăn không ngồi rồi sống qua ngày." Liễu Hạ Khê day day thái dương: "Anh thu thập được một số tài liệu về anh ta từ phía cảnh sát Hồng Kông. Năm nay anh ta hai mươi chín tuổi, tốt nghiệp Đại học Northampton ở Anh, cưỡi ngựa và đấu kiếm là sở thích của anh ta. Anh ta học quản lý kinh doanh, sau khi học xong trở về cũng không lập tức vào làm việc trong doanh nghiệp gia đình mà đi du lịch khắp nơi. Đánh giá của người ngoài về anh ta quả thực giống với ấn tượng của em... Nếu cây kim chứa thuốc mê cô đặc trong ghế gỗ là do anh ta đặt..." Ánh mắt Liễu Hạ Khê rơi xuống chiếc lốp trước bên phải của chiếc Audi màu bạc: "Lốp xe này bị ma sát trượt với mặt đất trong thời gian dài, hư hỏng nghiêm trọng..."


Trâu Thanh Hà ngồi xổm xuống xem, kinh ngạc ngẩng đầu nói: "Lốp ngoài đã mòn thành thế này, nếu không thay thì không chạy được bao xa đâu."


"Có vẻ chủ xe thích tìm cảm giác mạnh, thường xuyên đua xe với người khác." Liễu Hạ Khê bước lại gần hơn, đá vào lốp xe: "Phải thay rồi."


"Hay là chúng ta tự bắt một chiếc xe đi đến hiện trường vụ án."


Liễu Hạ Khê quay đầu nhìn gara nhà họ Bành, cửa gara khóa chặt, không nhìn rõ bên trong có xe khác hay không: "Khu vực này đều là nhà riêng của các gia đình quyền quý, nếu gọi xe thì phải đợi công ty taxi điều xe đến, đi đi về về sẽ mất nhiều thời gian hơn."


"Anh đi cùng các em, ở đây chán lắm." Liễu Trục Dương đã ăn no sán lại đây, một lúc sau mới nói: "Anh tiện đường về xem Tề Ninh, cậu ấy có chịu dưỡng thương đàng hoàng không?"


Liễu Hạ Khê còn tưởng anh Ba sẽ không hỏi đến Tề Ninh."Sau khi Tề Ninh biết tung tích của anh, cậu ấy vội đi cùng em đến đây, sau đó biết Lâu Ca mất dấu, lo gã ra tay đi cứu những thuộc hạ đang bị giam. Cậu ấy về trước rồi."


Liễu Trục Dương chớp mắt, liếc Trâu Thanh Hà một cái: "Ra là vậy... Ban đầu Lâu lão đại định sau khi bắt được Thanh Hà, dùng em ấy để đổi lấy thuộc hạ của mình."


"Rõ ràng gã đã thay đổi chủ ý." Trâu Thanh Hà xòe hai tay.


"Điều gì khiến gã thay đổi chủ ý?" Liễu Hạ Khê tự lẩm bẩm.


Trâu Thanh Hà chỉ vào chiếc xe phía trước: "Có phải người nhà họ Bành khiến gã thay đổi chủ ý không?"


"..."


Liễu Trục Dương ngậm điếu thuốc nói: "Lâu lão đại sẽ tùy tiện nói chuyện này với người khác sao?"


"Anh Ba, bớt hút thuốc đi!" Trâu Thanh Hà đưa tay lấy điếu thuốc trong miệng hắn, dập tắt rồi ném vào thùng rác bên cạnh.


Liễu Trục Dương nhe răng, rất không cam lòng trừng Thanh Hà, liếc sang thấy vẻ mặt đang cười của Liễu Hạ Khê ở bên cạnh... liền có chút nhụt chí.


Trâu Thanh Hà càng ngày càng không tôn trọng hắn, số lần trực tiếp lấy thuốc lá khỏi miệng hắn nhiều đến mức không đếm xuể. Khiến hắn cũng không dám hút thuốc trước mặt Thanh Hà nữa.


"Đó là do Tề Ninh dặn Thanh Hà làm như vậy." Liễu Hạ Khê cười đầy ẩn ý.


Công viên Lục Phố có rất nhiều hồ nhân tạo, phong cảnh tuyệt đẹp. Sau khi xảy ra án mạng, công viên đã được phong tỏa một phần.


Lúc Liễu Hạ Khê bọn họ tới nơi, thi thể vẫn còn ở hiện trường vụ án.


Công tác khám nghiệm hiện trường đã kết thúc, rõ ràng là chờ anh tới nên mới chưa di chuyển thi thể.


Bành Diệc Văn đi theo Liễu Hạ Khê, người được cảnh sát cho phép vào hiện trường, nhìn về phía thi thể. Vừa thấy người chết, anh ta kinh ngạc nói: "Chủ tịch Kim Minh của Nhuệ Dương? Không ngờ lại là ông ấy!"


"Anh biết ông ta?" Liễu Hạ Khê nghiêng mặt nhìn anh ta hỏi.


"Ừ, chỉ quen biết sơ qua, ông ấy là ông chủ của Điện tử Nhuệ Dương. Hiện giờ Nhuệ Dương đang định tiến vào ngành linh kiện ô tô, nghe nói Nhuệ Dương còn có ý định tiến quân vào lĩnh vực bất động sản ở đại lục. Chúng tôi đã gặp nhau trong nhiều dịp."


Bãi cỏ hơi lộn xộn, gần đó rải rác vài mẩu tàn thuốc. Thi thể nằm ngửa trên bãi cỏ bên hồ, đôi mắt chưa hoàn toàn khép lại, mang theo vẻ phẫn nộ như chết không nhắm mắt, chân trái hơi cong, tay trái đặt lên ngực, máu chảy ra từ vị trí tim, không thấy hung khí. Người chết mặc âu phục chỉnh tề, mái tóc bôi quá nhiều dầu vuốt tóc bị gió hồ thổi qua trở nên hơi rối. Túi ngực trái lộ ra một chiếc khăn tay trắng tinh được gấp theo hai góc. Tay phải kẹp điếu thuốc đang cháy dở khoảng hai phần ba giữa ngón trỏ và ngón giữa, nhãn hiệu thuốc lá là "Đại Trung Hoa". Cách bên trái thi thể vài bước là mấy cây dừa vua cao thẳng, cùng vài cây thiết mộc lan và những khóm dong riềng lá màu mọc thành bụi, thêm hai tảng đá tự nhiên tạo thành một cảnh quan nhiều màu sắc, tầng lớp rõ ràng. Trâu Thanh Hà đi tới bên tảng đá tự nhiên, chỉ thấy trên đó khắc hai chữ màu đỏ son "Thanh Phố".


Sau khi kiểm tra thi thể, Liễu Hạ Khê nhận tài liệu do phía cảnh sát Hồng Kông đưa tới. Người chết tên Kim Minh, ba mươi hai tuổi, cao một mét tám mốt... Thời gian tử vong khoảng năm giờ sáng. Nguyên nhân tử vong là một nhát dao đâm vào tim, chết tại chỗ, không có dấu vết giằng co.


Liễu Hạ Khê nhắm mắt lại, trả tài liệu cho cảnh sát Hồng Kông, sau đó không nói một lời rời khỏi hiện trường vụ án.


"Người chết có phải là tội phạm bị truy nã mà anh muốn bắt không?" Dương thanh tra phía Hồng Kông đi theo phía sau hỏi.


"Ngoại trừ khuôn mặt này, ngoại hình khá giống." Liễu Hạ Khê nhếch miệng cười khổ: "DNA của tội phạm bị truy nã tôi sẽ nhờ người gửi đến đồn cảnh sát, phiền các anh đối chiếu giúp."


Quay trở lại xe, Trâu Thanh Hà hỏi: "Chúng ta cứ thế mà đi, không tham gia phá án à?"


"Để cảnh sát Hồng Kông xử lý đi." Liễu Hạ Khê dựa vào lưng ghế, nhắm mắt dưỡng thần.


Bành Diệc Văn ngồi ở ghế lái quay đầu lại: "Các anh muốn đi đâu? Tôi đưa các anh qua. Hay là đến tìm anh cả tôi, để anh ấy mời ăn trưa."


"Đưa chúng tôi đến Khách sạn Quốc tế đi. Tối nay chúng tôi lại đến bái phỏng anh cả anh." Liễu Hạ Khê nhẹ đấm lên trán, không muốn mở mắt. Trong Khách sạn Quốc tế vẫn còn căn phòng xảy ra án mạng khiến tên sát thủ tử vong. Là nơi cha Kha chuẩn bị cho bọn Liễu Hạ Khê, thời gian lưu trú là nửa tháng.


"Tôi đi tìm Tề Ninh." Liễu Trục Dương định xuống xe.


"Anh đi cùng bọn em." Liễu Hạ Khê ngăn hắn lại.


Liễu Trục Dương trừng anh, Liễu Hạ Khê cũng trừng lại. Hiếm khi thấy Liễu Hạ Khê nhìn hắn bằng ánh mắt nghiêm khắc như vậy, Liễu Trục Dương đành chịu thua, ngoan ngoãn ở lại.


Hóa Vụ


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vòng bảy người - Chương 1

Quyển sách thừa Khúc ngoặc đường Văn Tinh có một tòa kiến trúc cao tầng nhỏ thập niên 50, là thư viện lâu đời nhất trong thành phố này, kích thước không lớn. Kết cấu bên trong thư viện vẫn hoàn toàn mang phong cách của thập niên 50, mặt tường ngoài tòa nhà bò đầy dây thường xuân xanh biếc. Loài thực vật này có thể hấp thụ lượng lớn ánh nắng và nhiệt lượng, do đó đi trong hành lang của cao ốc không cảm thấy được một tia thiêu đốt của nắng hè, ngược lại bởi vì tầng tầng loang lổ này mà có vẻ có chút âm u kín đáo. Yên tĩnh là bầu không khí duy nhất của nơi này. Do đó lượng người dù cao tới đâu, một năm bốn mùa cũng đều im ắng như vậy, nguyên tắc cơ bản nhất của thư viện đó là chút yêu cầu ấy, nhưng không mảy may tiếng động nào lại có một tầng ý nghĩa khác, chính là sự cân bằng hết sức yếu ớt. Bởi vì bạn không cách nào biết được giây tiếp theo sẽ có cái gì phá tan sự cân bằng an tĩnh này, cho dù đó là một cây kim rơi xuống mặt đất, cũng sẽ khiến linh hồn bạn bị rung động. Chu Quyết thu dọn...

Tà Binh Phổ - Chương 48

Chương 48 - Hỗn chiến Đối mặt với Huyền Cương chạy trước tiên phong đâm đầu đánh tới, Bách Diệp cũng không dám xem thường, lập tức rũ mũi nhọn trường thương xuống, cổ tay rất nhanh run lên, thương kình bằng không vẽ ra nửa bước sóng song song với mặt đất đẩy dời đi. Mặc dù không nhìn thấy đạo thương kình phá kim đoạn ngọc kia, nhưng động tác rất nhỏ trên tay Bách Diệp lại không thể qua được đôi mắt của Huyền Cương, nó cực nhanh điều chỉnh tư thế chạy nhanh của mình, đem đường quỹ tích bước vọt tới trước kéo thành một hình cung, không cần chậm lại mà vẫn xảo diệu vòng qua thương kình vô hình của thập tự thương, tốc độ cực nhanh, khiến cho Bách Diệp không kịp phát ra đạo công kích viễn trình thứ hai. Bách Diệp thấy Huyền Cương trong nháy mắt đó đã đánh đến trước mặt mình, đáy lòng cũng âm thầm kêu một tiếng hay, thủ đoạn tránh né của nó nhìn như đơn giản, nhưng rất khó nắm chắc, bởi vì cần tỉ mỉ tính toán đo lường biên độ rung trái phải này của cổ tay Bách Diệp, tài năng ước đoán ra b...

Ánh Sáng Thành Phố - Vĩ Thanh

Vĩ Thanh - Em ngỡ anh đã đi rồi Một tuần sau, vụ án liên hoàn "Ánh sáng thành phố" tuyên bố kết thúc. Giang Á đối với những tội giết người liên tiếp của mình đã thú nhận không kiêng dè, cũng khai rõ toàn bộ chi tiết gây án. Dưới sự xác nhận của hắn, cảnh sát ở khu đất hoang phụ cận quán cafe "Lost in Paradise", cùng với nhiều địa điểm bên trong thành phố, lấy được lượng lớn vật chứng được chôn giấu, vứt bỏ. Qua xét nghiệm, vật chứng này cùng khẩu cung của Giang Á và kết luận khám nghiệm đồng nhất với nhau. Sau khi toàn lực lùng vớt, ở giữa sông Ly Thông phát hiện phần tàn tích của đầu lâu và mô cơ, cùng nhận định với án nam thi không đầu. Án mạng thôn La Dương 21 năm trước, do niên đại đã rất lâu, trừ khẩu cung của Giang Á ra, không còn chứng cứ nào, viện kiểm sát đưa ra quyết định không cho khởi tố nữa. Thông qua tiến hành kiểm tra toàn diện xe Jetta trắng của Giang Á, cảnh sát ở miệng khóa cốp và đầu đỉnh của cốp xe phía sau phát hiện lượng vết máu nhỏ,...