Phiên ngoại - Con giòi bám xương
1.
Thời gian của câu chuyện này bắt đầu từ khoảnh khắc Bành Diệc Văn bước vào phòng của Lâu Ca (“Tôi đến thay đại ca truyền lời: ...” “A!” Tiếng kêu quái dị đột ngột của Lâu Ca khiến Bành Diệc Văn giật mình, lập tức chạy vụt ra khỏi cửa. Chỉ để lại Lâu Ca tức đến mức muốn hộc máu.)
Tiếng kêu quái dị của Lâu Ca kéo động những vết thương trên người gã, đau đến mức toàn thân run rẩy.
Mồ hôi lạnh tuôn ra, vừa nghiêng đầu, Lê Trác Lượng giống như một hồn ma lại xuất hiện trên chiếc ghế.
Toàn thân Lâu Ca lập tức đề phòng, hung hăng nhìn chằm chằm anh ta.
“Nói ra tung tích của Lâm Thiên Kiệt đi.” Lê Trác Lượng mang giọng điệu nhàn nhã, không nhanh không chậm nói. Ngay sau đó anh ta nhíu mày, nhích mông sang một bên, bên dưới có thứ gì đó đang chọc anh ta.
Lâu Ca cười lạnh: “Muốn biết? Nằm mơ đi!”
Hai người không hợp ý nhau, đến nửa câu cũng ngại nói nhiều.
Hai người im lặng, xem ai có thể cầm cự đến cuối cùng.
Lâu Ca quay đầu đi không nhìn Lê Trác Lượng, gã bắt đầu vận dụng bộ não của mình, tự đối thoại với chính mình trong đầu: “Hắn không bắt mình? Tề Ninh lại đang giở trò gì? Muốn biết tung tích của Lâm Thiên Kiệt từ chỗ mình... Hê hê, các vị chỉ e là phải thất vọng rồi. Rất đơn giản, không phải tôi không chịu nói, mà là tôi cũng không biết Lâm Thiên Kiệt trốn ở đâu... Cho dù tôi muốn tố giác cũng chẳng có cách nào. Lâm Thiên Kiệt đề phòng người khác lắm, hắn không chủ động tìm đến cửa thì ai biết hắn trốn ở đâu. Nếu hắn không có chút tâm cơ này, có thể lăn lộn đến mức này sao? Người từng nở mày nở mặt tôi gặp nhiều rồi, nhưng chưa từng gặp tên khốn nào như hắn. Mẹ nó, nếu không phải tại hắn, tôi cũng đâu đến mức hao binh tổn tướng. Khốn kiếp, anh em của tôi cho hắn mượn dùng, hóa ra không phải anh em của hắn tổn thất một người thì hắn không đau lòng. Lâm Thiên Kiệt! Món nợ giữa chúng ta vẫn còn phải tính.”
Người trong giới đều biết Lâu Ca là người trọng nghĩa khí.
Lâm Thiên Kiệt tuy không cùng con đường với bọn họ, nhưng giữa hai bên vẫn có chút giao tình, năm đó ở Bắc Kinh cũng xem như từng ra tay giúp đỡ, từng ngồi cùng bàn ăn uống. Trong tay Lâm Thiên Kiệt có một lô hàng, giá bán khá tốt. Chuyện ở Hồng Kông vừa kết thúc, lô hàng này sẽ đưa cho hắn. Lâu Ca đến Hồng Kông cũng có một phần là vì lô hàng này.
Lâu Ca động lòng.
Hắn có thù riêng với Tề Ninh, đối phó với y cho dù không có Lâm Thiên Kiệt mở lời thì gã cũng sẵn lòng làm.
Huống hồ còn có lợi nhuận để kiếm.
“Thái độ của nhà họ Bành có chút kỳ lạ.” Lâu Ca thầm nghĩ. Hai anh em nhà họ Bành vốn luôn cố ý giữ một khoảng cách nhất định với gã, trước tiên là tìm gã đòi Trâu Thanh Hà đi, bây giờ lại bảo vệ Tiểu Dương... Cha mẹ anh em nhà họ Bành đột nhiên rời Hồng Kông, là có ý gì?
À, hiểu rồi.
Bất mãn với Lâm Thiên Kiệt!
Lâm Thiên Kiệt sai người đốt làng chài. Chỉ cần có người điều tra chuyện làng chài thì có thể chĩa mũi dùi vào nhà họ Bành. Nghe nói, làng chài là mảnh đất nhà họ Bành vừa mua mà. Không hiểu Lâm Thiên Kiệt có ý gì.
Lâm Thiên Kiệt làm việc quá tàn nhẫn, đến cả hắn cũng bị người nhà họ Bành căm ghét theo.
“Ầm, bịch!” Một tiếng động lớn vang lên, Lâu Ca quay đầu lại, lại phát hiện Lê Trác Lượng cả người lẫn ghế đều ngã xuống đất?
“Ngủ rồi hay ngất rồi?” Lâu Ca tháo kim truyền dịch trên cổ tay xuống, cơ hội đến rồi, có thể thoát khỏi sự truy đuổi của người đàn ông này.
Lâu Ca vội vàng đứng dậy, thu dọn đồ đạc của mình... Xem ra, nhà họ Bành cũng không thể ở lâu được nữa.
Haiz, Tiểu Dương phải làm sao đây? Lần này chỉ có thể bỏ lỡ như vậy.
Việc cấp bách trước mắt là phải tìm cách cứu các anh em của mình ra trước.
Có người gõ cửa, Lâu Ca lách ra phía sau cửa.
Sau khi đánh ngất bác sĩ, Lâu Ca lập tức rời khỏi căn phòng này.
“Bành Diệc Văn?” Lâu Ca dừng bước, dưới ánh đèn đường hắn nhìn thấy Bành Diệc Văn đang đứng bên cạnh một chiếc xe.
“Chào. Anh bị thương, không đi được đường xa, chiếc xe này cho anh dùng.” Bành Diệc Văn cười chào hỏi.
“Tại sao lại giúp tôi?” Lâu Ca nhìn chằm chằm hắn bằng ánh mắt chim ưng dò xét. Đã xem thường tên công tử ăn chơi này, Lê Trác Lượng đột nhiên hôn mê chỉ e có liên quan đến việc tên này động tay động chân trên chiếc ghế, đến cả một lão giang hồ như Lâu Ca cũng không nhìn ra hắn đã giở trò, quả nhiên rất có bản lĩnh!
“Anh là khách quý của nhà chúng tôi, giúp anh chỉ là chuyện tiện tay. Hê hê, đương nhiên, hôm nay anh nợ tôi một ân tình, sau này có cơ hội thì phải trả.”
“Muốn trả thế nào?”
“Đừng vội đừng vội, sau này có rất nhiều cơ hội trả ân tình.”
Nhìn qua gương chiếu hậu, Bành Diệc Văn vậy mà còn vẫy tay chào tạm biệt.
Lâu Ca xoa trán, không nghĩ nữa.
Gã có một cuộc hẹn phải thực hiện.
Gã phải gặp một người.
Một người đã phản bội Tề Ninh.
Chỉ nghĩ đến chuyện này thôi đã khiến người ta hưng phấn.
Cái tên Tề Ninh rất đáng ghét, con người này càng đáng ghét hơn.
Hai chữ “tình địch” đã tạo nên thế đối lập giữa bọn họ.
Thân một người đàn ông trưởng thành, có tình địch chưa chắc đã là chuyện xấu. Tiền đề là: người mình yêu cũng yêu mình và sánh vai cùng mình tiến bước. Như vậy, tình địch của bạn càng mạnh thì đối với bạn càng là một chuyện đáng kiêu hãnh.
Yêu cùng một người, cũng xem như đã tìm được tri kỷ.
Đáng tiếc, Lâu Ca là kẻ thất bại. Hai chữ “tình địch” không những không khiến gã kiêu hãnh, ngược lại còn khiến gã vô cùng căm ghét.
Trên đời này, hai mối thù lớn nhất giữa con người với nhau là mối thù “giết cha giết mẹ” và nỗi hận “cướp vợ đoạt tình”.
Thứ chắn giữa Lâu Ca và Tề Ninh chính là loại hận thù phía sau.
Lâu Ca hận Tề Ninh.
Mức độ Lâu Ca thích Tiểu Dương tỉ lệ thuận với mức độ gã căm hận Tề Ninh.
Tình thù ấy mà! Thứ mà đàn ông cả đời theo đuổi là gì?
Tự tôn, tự tin, tự cường, tự thắng.
Tề Ninh cướp Tiểu Dương,
Làm tổn thương lòng tự tôn và sự tự tin của Lâu Ca.
Tình cảm của một người đàn ông chân chính đã bị chà đạp không chút kiêng dè.
Tình cảm của Lâu Ca dành cho Tiểu Dương, trước đây nếu có một trăm điểm, thì bây giờ đã thành bình phương của một trăm điểm.
Theo quy luật thị trường: Người muốn có càng nhiều, vật càng trở nên quý giá.
Lâu Ca không thích thất bại, đương nhiên, điều này là vì trước đây xác suất thất bại của gã không cao.
Thành công không ngừng tích lũy, khó tránh khỏi khiến ý thức của gã có phần phình to.
Gã chưa từng tự kiểm điểm thất bại của mình. Gã cho rằng mình sơ suất, để người khác tìm được kẽ hở. Gã cho rằng, chỉ cần mình nghiêm túc ra tay thì có thể xoay chuyển tình thế.
Gã rất bình tĩnh.
Trong nhận thức ấy, gã đến Hồng Kông, định đấu với Tề Ninh một phen. Sau đó Tiểu Dương sẽ biết Tề Ninh là một người đàn ông đáng khinh, không đáng tin đến mức nào.
Chỉ có điều, vạn vật trên thế gian lúc ngươi cần đến, sẽ không tiến triển theo ý muốn của ngươi.
Lâu Ca vẫn luôn không có cơ hội quyết đấu thực sự với Tề Ninh như hai tay cao bồi miền Tây nước Mỹ.
Lâu Ca buồn bực, vừa đến Hồng Kông đã bị những âm mưu quỷ kế của Lâm Thiên Kiệt quấn lấy.
Mà đối thủ Tề Ninh này còn hiểm độc hơn những gì gã nhận định.
Cho dù nắm đấm của Lâu Ca có nặng đến đâu, đánh ra cũng như rơi vào bông.
Đúng là nghẹn chết người.
Mà bản thân gã lại bị người Tề Ninh phái đến bám lấy.
Một thứ âm hồn bất tán như con giòi bám xương: Lê Trác Lượng.
Không tra ra được tài liệu về người này.
Ha ha, may mà bây giờ đã thoát khỏi người đàn ông này.
Lâu Ca vui vẻ đến mức quên cả đau đớn trên người.
Đàn ông thất bại một lần thì có gì đáng kể? Chờ cơ hội quay trở lại.
Kẻ phản bội Tề Ninh tên là Tiểu Ất, đây chỉ là mật danh.
Bọn họ chỉ hợp tác trong thời gian ngắn, không cần dính líu quá nhiều.
Điều kiện là: Lâu Ca giúp hắn giết Lâm Thiên Kiệt, còn hắn giúp Lâu Ca cứu những thuộc hạ của mình.
Lâu Ca không biết Lâm Thiên Kiệt đang ở đâu, nhưng Lâu Ca biết có một người là thế thân dự phòng của Lâm Thiên Kiệt: Kim Minh.
Kim Minh biết Lâu Ca.
Lâu Ca hẹn Kim Minh.
Lâu Ca nhìn người đàn ông có mật danh Tiểu Ất một đao giết chết Kim Minh, thủ pháp gọn gàng dứt khoát. Lâu Ca đi theo sau Tiểu Ất, nhìn hắn đưa thi thể vào công viên, nhìn hắn ném Kim Minh xuống bãi cỏ. Về điểm này, Lâu Ca không hiểu. Tại sao lại phải ném vào công viên? Lâu Ca không hỏi, hỏi ra sẽ khiến người ta thấy đầu óc mình kém đối phương.
Trong suốt quá trình này, Lâu Ca chẳng giúp được chút gì.
"Chưa đi sao?" Giọng Tiểu Ất hơi lạnh.
Lâu Ca ghét người khác dùng giọng điệu này nói chuyện với gã.
"Mày không thấy ném thi thể ở đây quá đơn điệu sao?" Lâu Ca đáp lại bằng giọng lạnh hơn.
"Ý gì?" Tiểu Ất hỏi.
"Lâm Thiên Kiệt chết quá dễ dàng." Bàn tay đeo găng da của Lâu Ca cầm một nắm đầu lọc thuốc lá (thuốc Kim Minh hút khi chờ gã), kẹp điếu thuốc dài nhất vào giữa những ngón tay của Kim Minh, số còn lại ném bên cạnh thi thể, tiện thể bẻ cong một chân của thi thể. "Làm vậy có tác dụng gì?" Tiểu Ất không cho là đúng.
"Chính vì không có tác dụng mới khiến mọi chuyện trở nên khó hiểu." Lâu Ca hài lòng nhìn hiện trường, đá lớp cỏ khô dưới chân: "Như vậy mới giống hiện trường đầu tiên."
"Vô vị."
"... Mày thì hiểu gì."
"..."
Cứu người thuận lợi ngoài dự liệu, sự phản bội của Tiểu Ất rõ ràng được che giấu rất kín.
Lâu Ca cắt đứt liên lạc với bên ngoài.
Nơi giam giữ người cực kỳ kín đáo, là kho ngầm của một xưởng may, người canh giữ không nhiều, chỉ có ba người.
Lâu Ca không thích tự tay giết người: "Đánh ngất là được, đừng giết người."
Ánh mắt Tiểu Ất lóe lên.
Những người canh giữ không phải vật đứng yên, họ sẽ chống trả, thân thủ của những người làm nghề buôn bán vũ khí khiến Lâu Ca và Tiểu Ất không thể ung dung đối phó.
Những sự việc đẫm máu thường không thể tùy theo ý muốn của cá nhân.
Người thứ nhất chết, sẽ có người thứ hai chết.
Lâu Ca ôm vết thương do đạn mới trên người, nhìn thi thể Tiểu Ất, có chút thở dài.
Máu đang chảy.
***
Truy đuổi cần khả năng phán đoán.
Lê Trác Lượng bình tĩnh đứng bên ngoài nhà họ Bành, nhắm mắt suy nghĩ xem Lâu Ca sẽ chạy đến đâu...
Anh ta đột nhiên mở mắt.
Anh ta quay lại nhà họ Bành tìm Bành Diệc Văn: "Cho tôi mượn một chiếc xe."
Bành Diệc Văn trợn to mắt, đôi môi run run, cảm thấy người này đúng là mặt dày vô sỉ.
Lê Trác Lượng đến nơi giam giữ phạm nhân, nhìn thấy mấy thi thể, đám người Lâu Ca đã biến mất.
Lâu Ca chạy đi đâu rồi?
2.
Nước biển mùa đông lạnh buốt thấu xương, tàn nhẫn cướp đi nhiệt độ cơ thể duy trì sự sống.
Cả người bị thương, Lâu Ca tuyệt vọng máy móc quẫy đạp tứ chi, cảm nhận sinh mệnh từng chút từng chút rời khỏi cơ thể mình.
Khó chịu nhất là trong lòng gã: gã đã bỏ chạy thục mạng, bỏ mặc toàn bộ thuộc hạ một mình tìm đường sống.
Lê Trác Lượng lặng lẽ nhìn qua kính nhìn đêm, thấy Lâu Ca vùng vẫy trong nước. Ngay sau đó, hai thuộc hạ của Tề Ninh lao xuống biển bơi về phía Lâu Ca... Lâu Ca không chạy thoát được rồi nhỉ.
Biển đêm mùa đông, hiếm khi yên bình như vậy.
Lại bị những sinh vật không biết điều này cưỡng ép phá vỡ sự tĩnh lặng.
Mắt thấy khoảng cách giữa kẻ đuổi và người chạy ngày càng gần... Lê Trác Lượng thở dài một tiếng, đưa kính viễn vọng hướng về phía Tề Ninh... Tề Ninh đang chỉ huy thu dọn hiện trường dường như có cảm giác, quay đầu nhìn về phía anh ta.
Lê Trác Lượng hạ thấp người, nép ra sau tảng đá.
Đây là động tác theo thói quen.
Trận chiến đã gần đến hồi kết, người Lâu Ca dẫn theo chết thì đã chết bị thương thì đã bị thương.
Người của Tề Ninh bị thương cực ít.
Lê Trác Lượng không thể không thừa nhận Tề Ninh rất có bản lĩnh trong việc bắn tỉa, mai phục, bao vây tiêu diệt kẻ địch. Có thể tính toán chính xác vị trí mai phục tốt nhất, có thể dự đoán vị trí di chuyển của đối phương, có thể nắm bắt chính xác thời cơ tấn công. Còn một điểm nữa, y có thể khơi dậy tinh thần đồng lòng chống địch của thuộc hạ.
Lần này Lâu Ca đã sai, không nên giết những người canh giữ phạm nhân.
Lần này Tề Ninh thực sự nổi giận, ngoài chút tư thù không đáng kể giữa bọn họ, Lâu Ca còn giết thuộc hạ của y. Chuyện này đã trở thành thù công rồi.
Lâu Ca nhất định phải chết.
Lê Trác Lượng cảm thấy đáng tiếc.
Lâu Ca là một hán tử, thuộc hạ của gã cực kỳ trung thành với gã, gã không sợ chết, thân thủ cũng không tệ, khí phách cũng đủ.
Lê Trác Lượng tiếp tục quan sát, anh ta thấy Tề Ninh ra lệnh cho người mở hai chiếc hòm gỗ...
Điều chỉnh tiêu cự kính viễn vọng. Lê Trác Lượng nhìn thấy những thứ bên trong hòm gỗ, hình như là một số đồ cổ văn vật.
Lê Trác Lượng không hứng thú, anh ta hướng kính viễn vọng về phía mặt biển...
Mặt biển nổi gió, cuốn lên từng lớp từng lớp bọt sóng.
Hử? Không tìm thấy vị trí của Lâu Ca, vậy mà lại biến mất không thấy? Hai người của Tề Ninh xuống nước truy tìm cầm một chiếc áo, rõ ràng là của Lâu Ca, bọn họ ngơ ngác nhìn quanh.
Lâu Ca kim thiền thoát xác sao? Làm thế nào vậy?
Nước biển rất lạnh, qua một khoảng thời gian không tính là ngắn, những người ở dưới biển vẫn chưa tìm thấy Lâu Ca. Tề Ninh rõ ràng không nỡ để thuộc hạ của mình tiếp tục ngâm mình trong nước, hạ lệnh thu đội.
Lê Trác Lượng hiểu, ý của Tề Ninh là nhiệm vụ truy tìm Lâu Ca hoàn toàn giao cho mình.
Lâu Ca chìm xuống biển rồi sao?
Lâu Ca bị thương nặng, điểm này Lê Trác Lượng có thể khẳng định.
Người bị thương nặng muốn chạy thoát trong biển rất khó.
"Lâu Ca, nếu lần này cậu không chết dưới biển, tôi sẽ tha cho cậu ba lần, coi như là sự kính nể đối với ý chí sinh tồn mãnh liệt của cậu." Lê Trác Lượng cất kính viễn vọng, anh ta nhẹ nhàng đơn giản nhảy qua những tảng đá.
Vết thương nặng như vậy, muốn trực tiếp bơi qua biển lớn chỉ là chuyện viển vông.
Lâu Ca là người phương Bắc, khả năng bơi lội rất tốt sao? Không có tài liệu về phương diện này.
Lâu Ca là giang hồ lão làng.
Gã làm thế nào để thoát thân trong nước?
Lê Trác Lượng bật cười, đường bờ biển rất dài... Biển cả cuộn sóng, nếu thuận theo dòng sóng mà trôi xuống thì sẽ bị cuốn trở lại bờ.
Trời sáng.
Trên bãi cát của một nơi nào đó, một thân hình khổng lồ nằm ngửa.
Lê Trác Lượng bước chân nhẹ nhàng, đi về phía vật thể này.
Anh ta đã sớm nhận ra đây chính là Lâu Ca bị sóng biển cuốn lên.
Người này không khiến anh ta thất vọng.
Có một con cua nhỏ đang bò tới bò lui trên tóc gã, đáng yêu biết bao. Lê Trác Lượng nghĩ.
Lâu Ca động đậy mí mắt.
Gã cựa quậy cơ thể một chút, toàn thân từ trên xuống dưới giống như vừa bước ra khỏi kho đông lạnh, lạnh đến đau buốt.
Gã biết không thể ngủ! Ngủ tiếp có lẽ sẽ không tỉnh lại nữa.
Gã cố gắng chống mí mắt lên, phải đứng dậy... Gã động đậy ngón tay, đã bị đông cứng. Cảm giác bất lực kích thích thần kinh gã, mẹ nó, ta không tin là không động đậy được. Lâu Ca hung hăng nghĩ...
Khi con người ở vào tuyệt cảnh, ý chí mạnh mẽ đôi khi có thể khiến người ta sống lại từ cõi chết.
Gã đột nhiên ngồi bật dậy, tức giận mở mắt.
Sau đó nhìn thấy Lê Trác Lượng đang ngồi xổm nhìn gã.
"Phịch!" một tiếng, gã lại ngã trở về chỗ cũ.
Lê Trác Lượng bật cười, người này thú vị thật nhỉ...
"Bắn một phát chết tôi đi." Lâu Ca hằn học nói. Gã không cam lòng! Khó khăn lắm mới từ biển trở lại bờ, khó khăn lắm mới tỉnh táo lại, vậy mà vẫn chưa thoát khỏi người đàn ông này.
"Không, tôi đã nói với chính mình, lần này cậu có thể sống sót từ biển trở về, tôi sẽ tha cho cậu ba lần. Nhưng tôi cũng sẽ không ra tay cứu cậu, tất cả đều phải dựa vào chính anh." Lê Trác Lượng nói vô cùng chân thành chất phác.
Lâu Ca lại mở mắt, nhiệt huyết sôi trào khắp nơi kích hoạt thần kinh của gã.
Lê Trác Lượng mang theo vẻ thưởng thức nhìn thẳng vào ánh mắt người này. Ánh mắt này thật không tệ, cho dù đã đến lúc tính mạng nguy cấp vẫn có thể giữ được sự cứng rắn, đây cũng là một trong những nguyên nhân Lê Trác Lượng thưởng thức gã.
"Được, mày rơi vào tay tao, tao cũng sẽ tha cho mày ba lần." Lâu Ca nói. Cổ họng gã bị đông lạnh đến hỏng, giọng nói rất khàn.
Lê Trác Lượng cười lớn sảng khoái, người này vậy mà trong tình thế địch yếu ta mạnh như thế này vẫn có thể nói ra câu ấy... Thật thú vị.
"Được, tôi chờ cậu dưỡng thương xong." Lê Trác Lượng nói. Người muốn dồn gã vào chỗ chết là Tề Ninh chứ không phải Lê Trác Lượng này.
Lâu Ca đứng dậy, đứng thẳng tắp.
Từng bước từng bước, chậm rãi mà kiên định.
Lâu Ca hừ lạnh: Đợi gã dưỡng thương xong, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu. Thằng oắt, mày cứ coi mình là đại gia, chỉ lo giữ thể diện đi. Trước mặt Lâu Ca ta mà lên mặt, rồi sẽ có một ngày khiến mày khóc lóc kêu cha gọi mẹ.
Lê Trác Lượng nhìn theo bóng lưng gã, có chút tiếc nuối. Một ngày nào đó trong tương lai đưa Lâu Ca giao cho Tề Ninh, người này nhất định phải chết. "Họ Lâu là một hán tử chân chính." Haiz, đáng tiếc mình đã nợ Tề Ninh một ân tình, Lâu Ca nhất định sẽ bị anh ta tự tay đưa lên... Chỉ là chưa biết thời gian mà thôi.
Cơ thể Lâu Ca đã bị đông cứng, gã cần quần áo ấm.
Lâu Ca cần một bác sĩ lấy đạn ra khỏi cơ thể.
Lâu Ca cần xử lý những vết thương bị nước biển ngâm đến nhũn ra.
Trên người Lâu Ca có ví tiền, chỉ là tiền đô Hồng Kông và đô la Mỹ đều đã bị nước làm ướt.
Lâu Ca biết phía sau có một người đi theo, một người sẽ tha cho gã ba lần rồi đưa gã đi xử bắn.
Lâu Ca có bạn bè ở Hồng Kông.
Có người giàu, người nghèo, người lăn lộn giang hồ.
Chỉ là không có người bạn nào làm bác sĩ.
Nhưng Lâu Ca không định tìm bạn bè, gã không muốn vì mình mà liên lụy đến đối phương.
Lê Trác Lượng nhìn con mồi của mình ở khoảng cách gần.
Một con mồi không muốn chết.
Giống như một con sói bị thương trong núi, một mình tìm một nơi để chữa thương.
Anh ta nhìn Lâu Ca đột nhập vào nhà người khác trộm chăn bông và quần áo.
Anh ta nhìn Lâu Ca đập phá hiệu thuốc nhà người ta, lấy những thứ cần thiết.
Anh ta nhìn Lâu Ca trộm thức ăn ở trạm tạp hóa, bị cảnh sát đuổi chạy thục mạng khắp phố.
Anh ta nhìn Lâu Ca trốn trong đống đổ nát, cầm con dao nhỏ khử trùng trên đèn cồn, tự moi viên đạn cắm vào thịt, chỉ nhe răng nghiến chặt, tay không hề run một chút nào.
Lê Trác Lượng rùng mình nghĩ đến điển tích Quan Vũ cạo xương chữa độc trong Tam Quốc...
Lê Trác Lượng không nhúng tay vào...
Anh ta chỉ đứng một bên nhìn, nhìn Lâu Ca nửa đêm sốt cao, bò dậy uống nước. Nhìn gã tự thay thuốc, tự tiêm thuốc cho mình, nhìn gã đói thì cắn mì ăn liền, nhìn gã cuộn mình trong chăn ngủ say, một giấc kéo dài mấy ngày không hề động đậy. Có mấy lần Lê Trác Lượng thậm chí còn nghĩ không biết gã có trụ nổi không, đã chết rồi chăng.
Đây là một vùng đất cách biệt với con người.
Một thế giới chỉ có hai người.
Bên ngoài là đô thị phồn hoa, đang tận hưởng không khí náo nhiệt của Tết.
Lê Trác Lượng thỉnh thoảng rời khỏi nơi này để bổ sung thức ăn dinh dưỡng, tin tức bên ngoài mà anh ta cần biết thì anh ta đều biết.
Anh ta biết Lâm Thiên Kiệt đã sa lưới, bị Liễu Hạ Khê và những người khác áp giải về Bắc Kinh, anh ta biết Tề Ninh cũng rút về đại lục, anh ta thậm chí còn biết Tề Ninh bị đình chỉ chức vụ để điều tra. Tề Ninh bị kéo xuống khỏi vị trí của mình, người tiếp nhận công việc của y cũng không tiếp tục truy bắt Lâu Ca.
Lê Trác Lượng kiên thủ vị trí của mình, anh ta không cho rằng Tề Ninh sẽ vì chuyện này mà gục ngã.
Tề Ninh quay trở lại, người đầu tiên y phải xử lý vẫn là Lâu Ca.
Khi Lâu Ca bước ra khỏi đống đổ nát mà gã co mình ẩn náu, trên bầu trời có một vầng mặt trời hiếm thấy.
Đã một tháng rưỡi trôi qua kể từ đêm khổ sở thoát khỏi biển.
Lâu Ca gã cuối cùng cũng sống sót trở lại.
Gã ngửa mặt lên trời cười lớn.
3.
Lúc thử quần áo, Lâu Ca phát hiện mình đã rụng mất cả một lớp mỡ, gầy đi hẳn một vòng.
Tìm cân đến cân, giảm hơn hai mươi cân.
Không khỏi thở dài một tiếng, trong gương gã mặt vàng vọt, gầy guộc chẳng khác gì một kẻ mắc bệnh lao.
Buồn bực thật.
Lê Trác Lượng vẫn mang theo nghi hoặc quan sát Lâu Ca.
Từ lúc gã ra ngoài đã đi theo gã, nhìn gã trước tiên đến ngân hàng dùng thẻ rút tiền mặt, tiếp đó đến trung tâm thương mại thay một bộ quần áo, mua thêm một số đồ đạc, sau đó thuê một căn nhà trọ bình thường, tắm rửa, cắt tóc, sửa sang lại khuôn mặt. Sau đó mới bước vào một nhà hàng cao cấp gọi đầy một bàn rượu thức ăn, chẳng coi ai ra gì mà ăn ngấu nghiến. Cơ thể đang bị thương trong thời kỳ hồi phục không thích hợp với kiểu ăn uống này.
"Cùng ăn đi." Lâu Ca lớn tiếng nói vào không khí.
Thực khách trong nhà hàng khó hiểu nhìn gã, tưởng gã có vấn đề, nói chuyện với không khí.
Lê Trác Lượng biết, Lâu Ca đang nói với anh ta.
Lâu Ca không phải người keo kiệt.
Lê Trác Lượng cũng không phải kiểu đàn ông làm bộ làm tịch, anh ta đã lâu không được ăn thức ăn ngon, lời mời ăn ngon anh ta không muốn từ chối. Người bên ngoài chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên... anh ta đã ngồi đối diện Lâu Ca, cầm bát đũa lên.
Tình cảnh này có chút kỳ quái, thợ săn và con mồi cùng ngồi ăn một bàn.
Lâu Ca xoa bụng, khó chịu thật. Đói quá lâu, sau khi ăn no một bữa dạ dày và ruột bị căng tức khó chịu.
Kẻ đối diện gã lại nhàn nhã uống trà, càng khiến người ta nghiến răng nghiến lợi.
"Vết thương trên người cậu không đến bệnh viện kiểm tra sao?" Lê Trác Lượng rót cho gã một chén trà, người dưỡng thương không thích hợp ăn uống quá độ. Xem ra Lâu Ca cũng chỉ là một người bình thường đang khó chịu ở dạ dày và ruột.
Một loạt hành động của Lâu Ca rõ ràng cho thấy gã cũng biết Tề Ninh đã rời Hồng Kông. Hiện tại không có ai chính thức truy nã gã, gã có thể đường đường chính chính xuất hiện ở bất kỳ nơi nào tại Hồng Kông. Kỳ lạ, Lâu Ca vẫn luôn nằm trong sự giám sát của anh ta, làm thế nào biết được tin tức này?
Cách hành động của Lâu Ca khiến người ta khó hiểu, còn kỳ lạ hơn bất kỳ đối thủ nào trước đây.
Lâu Ca liếc anh ta một cái, hai người ngồi cùng một bàn ăn chính thức bắt đầu nói chuyện: "Đến bệnh viện, mày cho rằng tao nên giải thích thế nào với bác sĩ về những vết thương trên người?" Trên người đầy dấu vết do súng đạn và dao gây ra, nhìn một cái là biết kẻ bất lương. Nói không chừng còn chưa kịp tiêm thuốc bôi thuốc cho gã, bác sĩ đã quay đầu báo cảnh sát rồi.
Câu trả lời của Lâu Ca không nằm trong dự liệu của Lê Trác Lượng, Lâu Ca sau khi bị thương đã bớt đi vẻ lạnh lùng cứng rắn trước đây, không biết có phải là ảo giác của Lê Trác Lượng hay không, giọng điệu của người đàn ông này khi đối xử với anh ta giống như một người bạn cũ. Đây là một trải nghiệm rất mới mẻ.
"Cậu ăn những thức ăn dầu mỡ này không tốt cho vết thương." Lê Trác Lượng thản nhiên nói.
Lâu Ca sững người: "Con người mày thật thú vị. Mày đang quan tâm tao?"
"Quà đáp lễ cho bữa ăn."
"Miệng nhạt đến mức có thể chảy ra nước. Nếu không bổ sung dinh dưỡng, ngay cả đường tao cũng không đi nổi nữa." Lâu Ca thở dài một tiếng, vỗ bụng: "Lần này nhét được không ít vào bụng, có thể bổ sung thể lực đã mất."
Lê Trác Lượng không nói nên lời.
“Mày sẽ tiếp tục theo dõi tao?” Lâu Ca đánh giá Lê Trác Lượng, lần đầu tiên không nhìn anh ta bằng ánh mắt của kẻ địch. Lê Trác Lượng tuy không cao lớn như gã, cũng không tính là thấp, vóc người hơi gầy, nhưng toàn thân không che giấu được sức mạnh rắn rỏi... một người đàn ông luôn duy trì trạng thái tinh thần tốt nhất, ánh mắt sáng quắc. Đương nhiên, khi ánh mắt của anh ta không rơi vào người đối diện, sẽ khiến người ta bỏ qua sự tồn tại của anh ta. Điểm đặc sắc nhất của người này có lẽ chính là ánh sáng toát ra từ đôi mắt ấy.
“Đúng.”
Lâu Ca nhướng mày, không nói tiếp.
Hai người im lặng.
“Vậy thì không cần trốn trong bóng tối nữa, cứ quang minh chính đại theo sát tao đi. Tao thuê một căn hộ, mày có thể vào ở.” Lâu Ca đột nhiên nói. Gã cũng tò mò không biết đối phương đã theo dõi mình bằng cách nào. Hành động của Lâu Ca trước giờ luôn không có kế hoạch, tùy tâm tùy ý, nảy ra ý tưởng gì là làm ngay, vậy mà người đàn ông này vẫn như âm hồn không tan bám lấy gã, thực sự không hiểu đối phương đã làm được bằng cách nào.
Từng có người cảnh cáo Lâu Ca: Con đường ngươi đi là một con đường hắc đạo nguy hiểm và chật hẹp, ngươi đã lựa chọn nó thì phải chịu đựng sự phản phệ mà nó mang lại. Sau này trong cuộc đời ngươi không thể thiếu những lần bị người ta truy sát, nếu muốn thoát chết thì đừng tùy tiện giết người, cũng đừng để người khác nắm được quy luật trong hành động của ngươi. Ngươi phải đến mức ngay cả bản thân cũng không thể kiểm soát chính mình, tận hết khả năng mà tùy tâm tùy ý hành động.
Lê Trác Lượng sững người, nhếch miệng cười, người này thích kiểm soát mọi thứ, chiếm thế chủ động: “Tại sao lại để tôi ở trong tầm mắt của cậu?” Lê Trác Lượng nhìn mười ngón tay của mình.
“Quan sát mày, tìm ra điểm yếu của mày, sau đó đánh bại mày.” Lâu Ca rất thẳng thắn. Người ngồi trước mặt gã không phải Tề Ninh, cũng không phải loại mưu gia âm hiểm xảo quyệt như Lâm Thiên Kiệt, mà là một người sảng khoái có thể trực tiếp đối thoại, trực tiếp giao tiếp: “Bây giờ Lâm Thiên Kiệt đã bị bắt. Ngoài Tề Ninh muốn đối phó tao ra, cũng chẳng còn ai khác muốn tìm tao gây phiền phức. Mày là người dưới trướng Tề Ninh phải không?”
Lê Trác Lượng nheo mắt, anh ta nhớ lại nỗi nhục của mình, vậy mà lại bị Lâu Ca dùng thủ đoạn không ra gì làm cho bất tỉnh (Chú thích: thuốc gây mê ở chiếc kim trên ghế, Lão Lê vẫn luôn cho rằng Lâu Ca đã giở trò).
“Được!” Anh ta không tin mình còn mắc lừa lần thứ hai.
***
“Mày mua những thứ này làm gì?” Nhìn Lê Trác Lượng xách thịt và rau mua từ chợ về như một bà nội trợ, Lâu Ca tò mò nheo mắt hỏi: “Mày không định tự nấu đấy chứ?” Theo nhận thức của Lâu Ca, những người đàn ông như bọn họ, chỉ biết dùng quyền cước, thuần túy tôn sùng võ lực, có khoảng cách rất xa với nhà bếp.
“Căn hộ cậu thuê có bếp, đã được cậu mời vào ở miễn phí thì đương nhiên cũng phải có chút quà đáp lễ. Cơ thể cậu vẫn cần một khoảng thời gian để hồi phục, ăn uống cũng phải chú ý.”
Lâu Ca kinh ngạc nhìn anh ta, nhất thời không nói nên lời.
“Yên tâm, trong thức ăn sẽ không bỏ độc, tôi là người nói được làm được, đã nói đợi cậu hồi phục mới ra tay thì tuyệt đối sẽ không giở trò trước.”
Vết thương của Lâu Ca hồi phục rất tốt, điều này có được nhờ trước đây gã từng rèn luyện cơ bắp.
Mỗi ngày gã đều vui vẻ không biết mệt mà thực hiện một số động tác đơn giản để khôi phục chức năng cơ thể.
Chớp mắt, Lê Trác Lượng đã ở trong căn hộ thuê được một tuần.
“Người ở ghép rất dễ chịu.” Đôi khi Lâu Ca không nhịn được nghĩ, nếu anh ta không phải người dưới trướng Tề Ninh thì thật muốn thu nạp anh ta.
Lâu Ca quan sát Lê Trác Lượng và đưa ra một số nhận định cơ bản: Anh ta là một người đàn ông ít nói, tuổi tác có lẽ ít hơn mình một hai tuổi.
Sau khi chuyển vào ở, cuộc trò chuyện giữa hai người rất ít. Thậm chí có khi một hai ngày cũng chẳng nói với nhau một câu. Lê Trác Lượng chưa bao giờ hỏi gã muốn ăn gì, hoàn toàn dựa theo sở thích của mình mà nấu thức ăn.
Lâu Ca nghĩ: Vị đồng chí Lê này thích làm các món bột mì.
Tay nghề của Lê Trác Lượng rất khéo, anh ta thích làm các món điểm tâm từ bột, bánh bao, mì, sủi cảo, những món bột mì gọi tên được anh ta đều biết làm, mỗi bữa lại thay đổi đủ kiểu. Không thể không thừa nhận, người này có tay nghề rất giỏi. Nhìn anh ta cán vỏ sủi cảo, nhìn anh ta băm nhân thịt, nhìn anh ta làm điểm tâm, sẽ khiến người ta cảm thấy người này mở một tiệm điểm tâm thì tốt hơn.
Lâu Ca thở dài, cảm giác này vừa gượng gạo vừa kỳ quái, người mà mình một lòng muốn đánh bại lại đang bận rộn trong bếp... Nếu đổi sang một thân phận khác, có lẽ bọn họ đã có thể trở thành anh em tốt.
Lâu Ca đứng trước cửa sổ, bên ngoài trời đang mưa rất to, gã không thể cứ mãi ở đây. Thất bại thảm hại trong chuyến đi Hong Kong lần này cũng cần phải có lời giải thích với đám thuộc hạ ở New York, nếu còn không trở về, người bên dưới sẽ nổi loạn mất.
Lâu Ca thở dài, gã phải thoát khỏi người đàn ông đang bận rộn trong bếp này. Gã không muốn để người này phát hiện mình đã âm thầm liên lạc với thuộc hạ từ New York.
Lê Trác Lượng, một người đàn ông không nhìn ra được điểm yếu, phải đối phó với anh ta thế nào đây?
Mấy ngày chung sống, sự đối địch giữa hai người vô thức đã tan biến hơn một nửa, khiến Lâu Ca có ba phần do dự trước việc sắp làm.
Quay đầu nhìn vào bếp, gã nặng nề thở dài, có lẽ cả đời này gã cũng không thể nhìn thấy bóng dáng Tiểu Dương ngồi xổm bận rộn trong bếp nữa rồi. Gã siết chặt nắm tay, gã không muốn đối địch với người đàn ông này.
Lê Trác Lượng bưng những đĩa sủi cảo thơm phức lên bàn, thấy Lâu Ca cứ nhìn chằm chằm vào mặt mình thì nâng mí mắt hỏi: “Sao vậy?”
“Tề Ninh rời Hong Kong mà không gọi anh về sao?” Lâu Ca không cầm đũa, im lặng ngồi đó, cứng rắn như một pho tượng.
“Cậu sai rồi, tôi không phải thuộc hạ của cậu ta.” Lê Trác Lượng hiểu rằng gã sắp ra tay.
Lâu Ca bất ngờ: “Anh tiếp cận tôi là muốn tìm đường sang Mỹ phát triển?”
Lê Trác Lượng nhìn gã hồi lâu rồi bật cười: “Suy nghĩ của cậu thật đặc biệt. Muốn đánh nhau à?” Anh ta đá một cái lật tung chiếc bàn, hai bát sủi cảo còn bốc hơi nóng trên bàn cũng theo đó lao về phía Lâu Ca: “Khi cần thiết, tôi sẽ ra tay trước.”
Ngay khoảnh khắc Lê Trác Lượng tung chân, Lâu Ca đã né sang một bên.
Lớp mặt nạ yên bình ôn hòa được tháo xuống, cả hai đều là những người đàn ông trần trụi bản tính hiếu chiến.
Rầm rầm, loảng xoảng, tiếng va chạm liên tiếp vang lên.
Tuyệt đối không lùi bước, tuyệt đối không do dự.
Đánh giáp lá cà trong phòng không có lợi cho thân thủ nhanh nhẹn của Lê Trác Lượng.
Lâu Ca sau trọng thương, mức độ hồi phục còn chưa đến năm mươi phần trăm, cũng chẳng chiếm được chút lợi thế nào.
Quyền đến cước đi.
Lòng tự tôn của đàn ông được tìm kiếm trong sức mạnh, đó là triết lý của Lâu Ca.
Máu rỉ ra từ những vết thương bị đánh bật ra... trong phòng dần lan lên một mùi tanh.
Mồ hôi chảy dọc cánh tay, Lâu Ca là người đầu tiên thất thế về thể lực.
Ánh mắt Lê Trác Lượng sâu thẳm, gạt cánh tay gã sang một bên, bàn tay lập tức biến thành vuốt chộp lấy cổ tay đang tấn công mình. Hai tay Lâu Ca liên tục xoay chuyển, dựa vào sức mạnh của cánh tay để thoát khỏi sự khống chế... Lê Trác Lượng cười nói: “Trong thời gian ngắn như vậy mà có thể hồi phục đến mức này, thể chất của cậu khá tốt đấy.” Sắc mặt anh ta đột nhiên cứng lại, động tác trên tay cũng dừng lại, một thứ lạnh lẽo đang áp vào bụng anh ta. Đương nhiên anh ta hiểu đó là súng. Khi Lâu Ca trốn thoát trên người tuyệt đối không có súng, điểm này Lê Trác Lượng đã kiểm tra... Vậy khẩu súng của gã từ đâu ra? Xem ra gã đã liên lạc được với thuộc hạ. Thú vị thật, sao gã không bảo thuộc hạ cùng đến?
Bụng đau nhói, viên đạn âm thầm xuyên qua cơ thể.
Trong khoảnh khắc, đồng tử Lê Trác Lượng co lại.
Ngón tay anh ta móc lại, khóa chặt cổ họng Lâu Ca: “Cậu thật sự nổ súng!” Tay còn lại nắm lấy bàn tay đang cầm súng của Lâu Ca, khẩu súng rơi xuống.
Lâu Ca dựa vào việc đánh lén mới chiếm được thế thượng phong, gã cũng không thực sự muốn giết Lê Trác Lượng. Sau khi làm anh ta bị thương, gã định ung dung bỏ trốn, từ đó vĩnh biệt người đàn ông dai dẳng như âm hồn không tan này.
Đó là dự tính của gã.
Nhưng gã không ngờ người đàn ông này hoàn toàn không để tâm đến vết thương do súng trên người, lập tức phản công.
“Cậu chọc giận tôi rồi! Cậu không biết tôi đang nhịn đến mức nào sao? Đồ ngốc!”
Lâu Ca bị bóp cổ nên không thể lên tiếng.
Lê Trác Lượng vặn ngược cổ tay gã ra sau, đầu gối đánh trúng bụng gã.
Lâu Ca sống đến từng tuổi này, lần đầu tiên bị người khác khống chế cổ họng, càng giãy giụa càng không thể thở nổi.
Lê Trác Lượng buông tay, sắc mặt Lâu Ca chuyển thành tím tái, gã ho sặc sụa, cố gắng hít thở.
Quần áo bị xé rách.
Hơi lạnh trong không khí cùng những mảnh vụn trên sàn trực tiếp kích thích làn da.
Lâu Ca kinh hãi nhìn đôi mắt đỏ ngầu của Lê Trác Lượng... Người đàn ông này điên rồi sao? Chẳng lẽ anh ta định cưỡng ép mình?
Lâu Ca giãy giụa muốn thoát khỏi người đang mất kiểm soát này.
Lê Trác Lượng giữ chặt vết thương đang chảy máu không ngừng ở bụng, đồng thời một cước giẫm lên lưng Lâu Ca.
Trong phòng có rất nhiều vật dụng y tế, anh ta nhanh chóng tự cầm máu và quấn băng. Anh ta nghiến răng, dùng chân hưng tợn giẫm lên Lâu Ca: “Cậu cứ chạy đi, xem cậu có thể chạy đến đâu.”
“Thả tôi ra, đồ biến thái!” Lâu Ca gào lên.
“Cậu mà không biến thái thì đã chẳng có ý định cưỡng ép chính em trai kết nghĩa của mình. Cậu mà không biến thái thì cũng chẳng gặp phải tôi.” Lê Trác Lượng cười lạnh liên tục. “Đối phó với loại người như cậu chỉ có thể lấy độc trị độc. Muốn ép buộc người khác thì trước hết phải hiểu cảm giác bị người khác ép buộc.”
Lâu Ca ngẩn ra, lòng lạnh đi, tim cũng run lên, gã cắn răng cười lạnh:"Chó má!" Mẹ nó, gã cũng không tin người này nhìn thấy một gã to con thương tích đầy mình mà cũng có thể cưỡng ép được thật, có lẽ anh ta chỉ muốn hù dọa mình chút thôi.
Giữa cưỡng ép và dụ gian dâm khác nhau ở mức độ tác động qua lại của song phương.
Lâu Ca không thể kìm được cơn đau từ vết thương, thở hổn hển từng hơi, mồ hôi khiến tầm mắt gã nhòe đi. Gã khép mắt rồi lại mở ra, mơ hồ nhìn Lê Trác Lượng cởi áo, thấy vết máu thấm ra từ bụng anh ta thì có chút áy náy... Nếu người này không phải kẻ địch của mình thì tốt biết bao.
“Cậu đang cố chọc giận tôi sao?” Lê Trác Lượng áp sát xuống.
"Cút ngay! Súc sinh!" Lâu Ca bạo rống, dùng hết sức lực toàn thân.
Lê Trác Lượng dùng môi ngăn chặn miệng gã, một nụ hôn phớt qua môi, không đợi răng nhọn của Lâu Ca giá đáo, mau chóng rút lui: "Cậu muốn để người ta biết cậu sắp bị đàn ông cưỡng gian à?"
Chân đá quyền đấm không hề chịu thua...
Lê Trác Lượng không khách khí vứt gã đàn ông cao lớn khôi ngô kia lên giường, xé ga giường cột tứ chi gã.
"Đùi thật rắn chắc nhỉ." Móng heo vuốt ve lên xuống, toàn thân Lâu Ca ớn lạnh, da gà nổi cục cục. Nóng lạnh đan xen hành hạ thần kinh gã.
Lê Trác Lượng ghé vào tai gã nói nhỏ: "Trời còn chưa tối, có cả đống thời gian để từ từ." Vươn lưỡi đến, đùa bỡn vành tai gã...Ngón tay không an phận di chuyển vào vật đang ngủ đông trong bụi rậm...
Lê Trác Lượng xem cơ thể trần trụi của Lâu Ca, toàn thân gã không hề vì vết thương mà có gì thay đổi (gầy hơn chút, ngược khiến đường nét cơ thể càng đẹp hơn), vết thương và máu cấu thành tình sắc khác thường trên làn da nâu bóng, gã có vóc dáng cao lớn nổi bật, gần như có thể sánh với những người mẫu phương Tây, với tỷ lệ cơ thể khoảng bảy thân rưỡi trên chiều cao của đầu... đôi chân đặc biệt dài, trên da có lớp lông đen tự nhiên. Lê Trác Lượng nuốt nước bọt, đây đúng là thân hình cường tráng mà anh ta yêu thích.
Mười ngón tay của Lê Trác Lượng vô cùng linh hoạt, lướt qua nơi nào trên da thịt đều lưu lại dư âm run rẩy, Lâu Ca nửa tỉnh nửa mê nhịn không được nghĩ: Anh ta đang làm mì trên người mình sao?
Người có sắt đá thì trên thân cũng có những vùng nhạy cảm, lưỡi gã đàn ông cày cấy, thở dốc dồn dập, nhiệt độ nóng bỏng kích thích giác quan.
"Mẹ nó, còn muốn tao nhục nhã tới khi nào?" Lâu Ca tinh thần bất lực không cách nào khắc chế được nửa thân dưới rối loạn.
Nhìn thằng em gã hơi ngóc lên, Lê Trác Lượng cười "hì hì": "Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc cẩn thận thằng em cậu."
Một câu nói đầy mập mờ, ngay cả cái mặt dày như mo của Lâu Ca cũng không chịu nổi.
Lâu Ca cắn chặt khớp hàm, mặc cho gã đàn ông biến thái vừa quen thuộc lại xa lạ này đè nặng trên thân thể mình.... Bỏ qua tất cả những âm thanh khác, chỉ tập trung chút ý thức mơ hồ vào tiếng mưa...
Bên ngoài, cơn mưa điên cuồng hòa cùng nhịp tim của gã, tạo thành một khúc gầm trầm như tiếng than thở của một con thú đang hấp hối...
Đêm dần sâu.
Tiếng thở dốc lấn át cả tiếng mưa.
Lê Trác Lượng choáng váng ngã sang một bên, anh ta mệt rồi.
Nhịp đập của trái tim như tiếng trống nặng nề dần chậm lại, toàn thân Lâu Ca không thể cử động, gã cũng không muốn động đậy.
Lê Trác Lượng bên cạnh phát ra tiếng hô hấp đều đặn...
Tay chân bị trói của Lâu Ca trong quá trình vận động lộn xộn đã hơi buông lỏng...Lâu Ca nhúc nhích...
“Đi đâu đó?” Lê Trác Lượng đột nhiên mở mắt.
“Đại tiện!” Lâu Ca hung hăng đáp.
Lê Trác Lượng ừ một tiếng, xoay người tiếp tục ngủ.
Lâu Ca giãy giụa đứng dậy, mò mẫm trong bóng tối lấy một ít thuốc băng bó vết thương cho mình, rồi lấy từ hộp thuốc ra một miếng gạc đã được ngâm thuốc gây tê mạnh...
“Làm gì vậy?” Lê Trác Lượng nắm lấy cổ tay gã.
“Cầm máu cho vết thương của anh.” Lâu Ca khàn giọng nói.
“Ha ha.” Lê Trác Lượng bật cười, anh ta rất mệt. Mất máu cộng thêm vận động mạnh... Xét về khả năng chịu đau và ý chí, anh ta không bằng Lâu Ca, vậy mà Lâu Ca đã bị hành hạ đến mức ấy vẫn còn có thể cử động...
Đợi anh ta buông tay, Lâu Ca lập tức dồn toàn thân nhào tới... miếng gạc bịt kín miệng và mũi Lê Trác Lượng.
“Giết hắn nhỉ. Không được, đã hứa sẽ tha cho hắn ba lần.” Lâu Ca nhặt khẩu súng dưới đất lên, nhưng đạn đã bị Lê Trác Lượng lấy ra mất. Giết hay không giết anh ta? Nhìn những chiếc sủi cảo vương đầy trên sàn... Lâu Ca thở dài, đứng dậy thay một bộ quần áo rồi rời đi.
Ngày hôm sau, giữa trưa.
“Không mưa nữa rồi.” Không còn nghe thấy tiếng mưa bên ngoài. Lê Trác Lượng lẩm bẩm, anh ta xoay người, kéo theo cơn đau ở bụng. Anh ta mở mắt, trong phòng trộn lẫn đủ loại mùi, cực kỳ khó ngửi.
“Hử?” Anh ta đột ngột ngồi bật dậy, trong phòng đã không còn bóng dáng Lâu Ca.
Anh ta nhìn thấy trên ngực mình có một dòng chữ lớn viết bằng máu: “Tha cho anh lần này.”
Lâu Ca bị thương đến mức ấy mà vẫn trốn thoát được!
Lê Trác Lượng đấm mạnh xuống giường.
Hóa Vụ
Nhận xét
Đăng nhận xét