Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Mị

Miêu Cương Cổ Sự Quyển 27 - Chương 28

 Chương 28: Hữu dụng cầm trước Nhà Khải Mẫn quả nhiên đủ xa xôi hẻo lánh. Con đường núi quanh co khúc khuỷu, xe tuyến chạy mất bốn tiếng, đến trong xã thì xuống xe, sau đó có xe ngựa tới đón người. Ngồi thêm một tiếng nữa mới đến nhà Tôn Tĩnh. Nghỉ hơn một tiếng, ăn cơm trưa xong, sau đó bắt đầu vào núi. Đường núi gập ghềnh hiểm trở, mùa đông sương mù lại dày đặc, đi giữa núi non chẳng khác nào bước trong mây, như đang cưỡi mây lướt gió, vô cùng nguy hiểm. Khải Mẫn lo chúng tôi không quen đi đường núi, thỉnh thoảng lại quay đầu quan tâm, hỏi: “Vẫn đi được chứ?” Chúng tôi khoát tay, nói: “Cậu cứ đi đi, dẫn đường phía trước là được, không cần lo cho chúng tôi.” Khải Mẫn là một thanh niên tính tình cởi mở, nói chuyện cũng phóng khoáng, nói: “Thế thì không được đâu. Lần trước có một người anh em từ ngoài núi đến đây xem mắt, cũng là tôi dẫn đường. Đi được một lúc, phía sau bỗng không còn nghe thấy tiếng người nữa. Quay đầu lại, ôi chao, quả nhiên, người thật sự biến mất rồi. Thế là tôi...