Chuyển đến nội dung chính

[MĐMCCKD] Đêm thứ 24

Đêm thứ 24 - Đêm Giáng Sinh


Có lẽ câu chuyện này được kể hơi muộn chút, nhưng tôi vẫn muốn ghi chép lại nó.

Đêm Giáng Sinh là một đêm ấm áp, bất kể là ý nghĩa vốn có của bản thân ngày lễ hay trạng thái của mọi người trong ngày lễ. Mọi người đều tụ tập bên nhau, khoảnh khắc ấy là hạnh phúc vui vẻ, đặc biệt là đối với các cặp tình nhân. Mặc dù hiện nay đang thịnh hành một kiểu tư tưởng văn hóa nghe có vẻ khá hào hùng là chống xâm lăng, coi những truyền thống văn hóa nước ngoài này như mãnh thú lũ lụt, cho rằng nên loại bỏ sạch khỏi bản địa, nhưng những người một tay cầm sách học tiếng Anh cao thâm, một tay lại cầm bằng tiến sĩ thạc sĩ ủng hộ quốc văn kia có từng nghĩ rằng nếu có nhiều nhàn hạ như vậy thì tại sao không làm thêm chút khoa học, nghiên cứu thêm một chút, mà lại học theo cái gì mà liên danh cái gì Công Xa Thượng Thư, cứ như mười tiến sĩ có thể chống lại tiếng nói của một trăm nghìn nhân dân vậy, lại không biết danh tiếng tiến sĩ trong phương diện này còn không có sức nặng bằng lời nói của một minh tinh điện ảnh hạng ba. Lỗ Tấn nói về chủ nghĩa lấy làm của mình, nhưng cũng phải lấy về, chứ không phải một cước đá bay.

(Bánh Tiêu giải thích: Công Xa Thượng Thư: là chỉ Khang Hữu Vi cùng Lương Khải Siêu cùng 1200 cử nhân Bắc Kinh liên danh dâng thư lên hoàng đế Quang Tự triều Thanh, phản đối chiến phủ Thanh bại bởi Nhật Bản trong chiến tranh Giáp Ngọ ký kết 《 Mã Quan Điều Ước 》)

Tựa hồ chỉ nói chút chuyện phiếm, nhưng kỳ thật lại có mối liên quan cực kỳ lớn với câu chuyện hôm nay.

Là một người làm công tác văn hóa, hôm nay tôi vô cùng vui vẻ, bởi vì rất có thể hôm nay tôi sẽ đón Đêm Giáng Sinh cùng Lạc Lôi, trong ngày lễ mang cảm giác màu hồng chỉ đứng sau ngày lễ tình nhân này, biết đâu tôi lại có thu hoạch gì đó cũng nên.

Nhắc đến cơ hội lần này, không thể không cảm ơn một người.

Người này tên là Bách Nguyên, tựa hồ là một cái tên khá kỳ quái, ban đầu nghe tôi nghĩ là bút danh thì đúng hơn. Hắn là một người say mê cổ văn phục hưng, tại sao gọi lại phục hưng chứ? Bởi vì trong thời đại này, e rằng số người có thể dịch hoàn chỉnh văn cổ còn ít hơn rất nhiều so với số người có thể dịch tiếng Anh. Ban đầu tôi vốn cho rằng một người như vậy nhất định phải là học giả hơn 40 tuổi, nếu bảo hắn là một ông lão 60 tuổi tôi cũng không thấy kỳ lạ, nhưng vừa xem tư liệu, người này vậy mà chỉ mới hai mươi sáu tuổi, thật sự khiến tôi hổ thẹn.

Nhìn kỹ lại, hóa ra hắn xuất thân ở dòng dõi Nho học đấy, tổ tiên còn có người từng đỗ trạng nguyên, song đáng tiếc tổ tiên có đỗ trạng nguyên cũng không có được trang viên của tổ tiên. Bách Nguyên chẳng hề giàu có, nghe nói hắn có một cô bạn gái, nhưng dường như về sau chẳng hiểu sao lại chia tay. Nhưng hắn vô cùng ham thích phong trào phục cổ, đề xướng một lần nữa học cổ văn, cũng đem hết thảy những thứ nước ngoài đuổi khỏi Trung Quốc, đương nhiên kể cả Giáng Sinh. Tôi đồng ý với những lời phía trước của hắn, nhưng phần sau thì có phần không vui. Có điều may mà gần đây tôi đang rảnh, công việc của Lạc Lôi lại là phỏng vấn về văn hóa, Đêm Giáng Sinh thiếu người, đương nhiên tôi chủ động xin đi, cùng cô ấy phỏng vấn vị tiên sinh Bách Nguyên này.

Lúc ra ngoài mũ đỏ đầy đường xá, nơi nơi đều là người đi đường, đa số là nam nữ thanh niên, nếu bỏ đi nón noel trên đầu, tôi thật sự sẽ tưởng rằng hôm nay là 14 tháng 2, song Lạc Lôi tựa hồ không có tâm tình ngắm những thứ này, chỉ chăm chú lật xem tư liệu một mình, chuẩn bị phỏng vấn, việc này cũng khiến tôi có chút mất hứng.

Bách Nguyên sống ở phía đông xa nhất của thành phố, chúng tôi gần như đi ngang qua nửa thành phố. Có điều may mà đây không phải những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, tuy nói là nửa thành phố nhưng thật ra cũng chỉ mất hơn nửa tiếng đi xe mà thôi. Vừa xuống xe đã có thể nhìn thấy nhà của Bách Nguyên, quả nhiên khác với người bình thường. Tuy cánh cổng không lớn, nhưng cảm giác trang nghiêm cổ kính ấy có phần giống với những gì từng nhìn thấy trên tivi. Một căn tứ hợp viện điển hình, không ngờ ở phương Nam cũng có người sống trong kiểu nhà như vậy, ước chừng chuyện này không thể không liên quan đến việc tổ tiên anh ta di cư từ phương Bắc đến. Cánh cổng rộng khoảng bốn người, sơn màu đỏ son, còn mới khoảng tám phần, bên ngoài có hai con sư tử đá không lớn, bước vào cổng còn phải đi lên bốn bậc thềm, cổng lại không cao, cho nên những bậc thềm này trông có phần thừa thãi, dường như chỉ cao bằng một nửa bậc thềm bình thường, đi lên không được thoải mái lắm. Chúng tôi ấn chuông cửa, bỗng cảm thấy buồn cười, một cánh cổng cổ kính như vậy mà trên đó lại có chuông điện, chỉ là nơi này lạnh lẽo vô cùng, hoàn toàn không có không khí ngày lễ.

Cũng không lâu sau cửa mở, một người trẻ tuổi bước ra, hắn chính là Bách Nguyên, cùng tưởng tượng của tôi có hơi chênh lệch, cạo đầu húi cua, áo khoác ngoài phía dưới là áo len đan màu đỏ cùng quần tây màu đen, trên chân chính là giày bông vải thật dày, nơi này mặc dù không rét căm căm như phương bắc, nhưng cũng ẩm lạnh, đó là một loại rét lạnh rót vào đầu khớp xương, cho nên ngược lại phải chú ý giữ ấm. Song có một điểm là đoán đúng, hắn mang cặp kính dày.

"Hai người, đã đến?" Bách Nguyên giật giật đôi môi mỏng, phun ra làn sương trắng. Quả nhiên nói chuyện ngắn gọn nha, tôi thật sự vì buổi phỏng vấn của Lạc Lôi mà lo lắng.

"Chúng tôi là phóng viên đã hẹn anh phỏng vấn, không biết có thể bắt đầu được chứ?" Lạc Lôi đã cột mái tóc dài lên, bởi vì lạnh, đeo một mũ len màu vàng sữa, hơn nữa da cô khá trắng, nón đội trên đầu vô cùng đáng yêu, nào có ra dáng một tổng biên tập, một nữ cường nhân.

"Vào đi." Bách Nguyên không biểu lộ cảm xúc gì, bỏ lại hai chữ rồi xoay người vào, cũng không thèm nhìn tới hai chúng tôi, tôi hơi không hài lòng, nhìn Lạc Lôi, cô không nói gì, chỉ cười cười với tôi, xem ra cô ấy không phải lần đầu tiên gặp phải chuyện thế này, tôi càng không cần so đo, có khả năng loại người này đều là như vậy, thanh cao, hay là keo kiệt đây?

Bên trong lại rất rộng rãi, giữa sân trời có một chiếc chum lớn, chiếc chum đó lớn đến kinh người, làm bằng sứ men xanh có hoa văn rồng, có lẽ đã có chút niên đại, bởi vì tôi đã nhìn thấy một ít rêu xanh có tuổi trên miệng chum. Có điều nó thực sự quá lớn, tôi gần như phải nhón chân lên mới miễn cưỡng nhìn thấy miệng chum.

Điều khiến tôi càng khó chịu hơn là căn nhà bên trái, hình như hoàn toàn không hợp với tổng thể. Cứ như thể nó vẫn đang ở một thời đại khác, hoặc như đột nhiên xuất hiện thêm từ hư không vậy. Nó không hề cũ nát, nhưng chiếc khóa trường sinh trên cửa đã rỉ sét loang lổ, cùng với khung cửa và viền cửa được sơn đỏ như máu, lúc này trời đã chạng vạng, màu đỏ ấy dường như có sinh mệnh, đang nhảy nhót, khiến mắt tôi khó chịu.

"Phòng này của anh sao lại sơn đỏ vậy chứ." Tôi nhịn không được hỏi. Bách Nguyên từ bên trong cầm ấm trà và mấy chén trà. Người như hắn đạo đãi khách trà là không thể thiếu, mặc dù tôi không thích uống trà lắm, nhưng vì lễ độ tôi vẫn uống một ngụm, là hồng trà, mùi vị khá nặng, tôi buông chén. Song hắn tựa hồ không nghe thấy vấn đề của tôi, căn bản không đếm xỉa tới tôi. Tôi cũng nổi nóng, hắn muốn giả vờ tôi càng không cho hắn giả vờ, tôi nâng cao giọng hỏi lại.

"Tại sao sơn màu đỏ như vậy hả, không cần thiết phải vậy chứ?"

Bách Nguyên hiển nhiên có chút không hài lòng, hắn nhíu mày lại, đôi mắt xéo tam giác càng mị thật nhỏ, kỳ quái chính là hắn ngược lại cười nói: "Tại sao không thể dùng màu đỏ chứ, đỏ Trung Quốc là màu của dân tộc, tôi đương nhiên thích nhất."

"Nhưng anh một mình ở trong căn phòng kia. . . . . . " Tôi vẫn như cũ không nao không núng. Song Lạc Lôi bên cạnh một mực thưởng thức trà đột nhiên nói chen vào: "Âu Dương tại sao không uống trà đi? Đây chính là Vân Nam Phổ Nhĩ đó."

"Phổ Nhĩ?" Tôi mặc dù mù trà, nhưng tốt xấu gì cũng từng nghe qua. Bách Nguyên ở một bên đột nhiên cười ha ha lên.

"Cô họ Lạc phải không? Xem ra cô cũng hiểu biết trà đạo đấy." Ồ hóa ra cũng là nhìn thấy người đẹp giọng điệu nói chuyện liền thay đổi.

"Chẳng tính là gì đâu, chỉ là thời trung học thường xuyên theo cha uống trà, dần dần thành quen, hơn nữa công việc này áp lực lớn, phụ nữ uống chút Phổ Nhĩ có thể giữ gìn da dẻ cũng tốt cho dạ dày." Tôi kinh ngạc nhìn Lạc Lôi, chỉ biết cô cả ngày thích cầm một cái ly hình mèo máy, không ngờ cô thích uống Phổ Nhĩ.

"Phổ Nhĩ là đại diện cho hồng trà đó." Bách Nguyên nghe xong tán dương gật đầu, "Trà đối với thân thể và tinh thần con người đều có chỗ tốt, hiếm có con gái thích uống trà giống cô lắm, giá mà Minh Minh cũng giống như cô nói." Bách Nguyên đột nhiên cảm khái nói, nhưng phát giác không đúng lại lập tức ngậm miệng.

"Minh Minh?" Tôi lập tức hỏi. Bách Nguyên lại chuyển chủ đề, đồng thời hung hăng liếc mắt nhìn sang tôi, xem ra tôi và hắn đều không có hảo cảm gì với nhau. Tục ngữ đồng hành là oan gia, đồng giới là cái gì? Cộng sự? Kẻ thù?

Lạc Lôi đặt chén trà xuống, lấy ra máy ghi âm cùng sổ ghi chép. "Vậy bắt đầu phỏng vấn nhé, miễn cho kéo dài quá muộn quấy rầy anh nghỉ ngơi."

"Tốt." Bách nguyên rất phối hợp, khoanh tay bắt chéo đùi nhìn Lạc Lôi. Tôi thì nhàm chán ở bên cạnh quan sát hắn.

Quả không hổ là gia đình có truyền thống văn hóa, khắp nơi đều mang vẻ cổ kính. Chiếc ghế gỗ đàn hương màu đen vô cùng đẹp, còn có cả ấm tử sa dùng để pha trà kia nữa, đẹp hơn nhiều so với chiếc ấm của cha tôi, hơn nữa còn vô cùng đặc biệt, màu đỏ tía, toàn bộ chiếc ấm không giống kiểu bầu dục rộng và dẹt thông thường, vậy mà lại có góc cạnh, nhìn từ bên hông là hình thang eo cong, giống như quả cân, vòi ấm khá dài, cũng to hơn loại bình thường, hơn nữa còn có hình đầu rồng, trên đỉnh ấm có một viên long châu, màu sắc tròn trịa bóng mượt, tựa như được làm bằng ngọc, vô cùng đẹp mắt. Trên thành ấm khắc mấy chữ, nhưng khoảng cách hơi xa, không nhìn rõ lắm, ước chừng chiếc ấm này hẳn có lai lịch không nhỏ.

"Vì sao ngài lại đề xướng phong trào phục hưng văn cổ?" Tôi thỉnh thoảng nghe thấy câu hỏi của Lạc Lôi. Bách Nguyên im lặng một lúc rồi nói: "Không thể nói là đề xướng, chỉ là tôi cảm thấy bản thân mình với tư cách là một nhà nghiên cứu văn hóa cổ, hoặc nói là một trong số ít những người kế thừa, có nghĩa vụ tuyên truyền và bảo vệ những thứ thuộc về dân tộc chúng ta thôi, hiện giờ trên thế giới này tràn ngập quá nhiều những thứ thô tục, không lành mạnh, không đúng quy chuẩn." Anh ta thật sự coi mình là người bảo vệ đạo lý rồi.

"Ví dụ thì sao?"

"Ví dụ trước hết, tất cả mọi thứ đều gắn liền với tiền bạc. Nói một điều đơn giản nhất, tại sao phần lớn mọi người thà học ngoại ngữ cũng không muốn bỏ chút thời gian học tiếng mẹ đẻ. Bởi vì tiếng mẹ đẻ chỉ cần biết nói là được, còn học tốt ngoại ngữ đồng nghĩa với có một công việc tốt hoặc đi du học học nâng cao, tóm lại mục đích cuối cùng chính là vì tiền! Tất cả mọi thứ đều gắn liền với tiền, chỉ cần có tiền, cho dù là một kẻ tầm thường xấu xí nhất ở vĩ độ Bắc nào đó cũng sẽ nhận được sự tôn trọng và ủng hộ của người khác, chẳng phải đã có câu rồi sao, bây giờ người ta cười người nghèo chứ không cười gái điếm." Bách Nguyên hơi kích động, tôi có thể nhìn thấy nước bọt của hắn theo tần suất nói chuyện ngày càng nhanh mà bắn ra càng nhanh hơn, gần như sắp bắn lên người Lạc Lôi rồi. Đương nhiên, góc độ của Lạc Lôi không nhìn thấy được.

"Nhưng tiền không có gì sai cả, mọi người đều phải sinh tồn mà, ngài có cảm thấy liệu có thể đợi mọi người có cuộc sống và công việc ổn định rồi mới học tập văn hóa cổ, chẳng hạn như loại nghệ thuật tao nhã giống như 《Hồng Lâu Mộng》 hay không, như vậy cũng chưa muộn mà?" Lạc Lôi tiếp tục hỏi.

Bình Nguyên không nói gì nữa, hắn vô cùng thất vọng nhìn Lạc Lôi. Với giọng điệu vô cùng khinh miệt, hắn nói: “Quả nhiên ngay cả cô cũng là người theo chủ nghĩa sùng bái tiền bạc, tôi còn tưởng cô sẽ khác với những cô gái khác.” Lạc Lôi nghe vậy có hơi không vui, nhưng vẫn mỉm cười.

“Vậy chúng ta nói chuyện khác đi, đúng rồi, cuộc sống tình cảm cá nhân của anh thế nào? Nhà văn cũng phải kết hôn chứ?” Lạc Lôi nói đùa một câu. Không ngờ vừa mở miệng, sắc mặt Bình Nguyên đã sa sầm xuống, chân vừa gác lên cũng hạ xuống, tay đút vào túi quần, hồi lâu không nói gì. Cuộc phỏng vấn bắt đầu rơi vào cảnh im lặng ngượng ngùng, tôi thì thấy vui, nhưng vẫn đi tới định xem rốt cuộc trên ấm trà viết gì. Ai ngờ tay tôi còn cách ấm trà một chút, Bình Nguyên đã bật phắt dậy khỏi ghế đẩy tôi ra, tôi dám đảm bảo cú đó tuyệt đối đã phá tan suy nghĩ vốn có của tôi rằng những người làm sáng tác văn học đều bị cột sống cong, xương đùi hoại tử, chân tay tê liệt dẫn đến hành động chậm chạp.

Ngay sau đó, miệng hắn tuôn ra như vòi phun nước.

“Anh có chút giáo dưỡng được không? Không chào hỏi gì mà tùy tiện sờ mó đồ đạc, anh biết đây là loại ấm gì không? Ấm trà là thứ có linh tính, tay anh vừa chạm vào thì nó cũng trở nên tầm thường giống anh, vậy thì cái ấm này coi như hỏng rồi!” Tôi không chấp nhặt với hắn, nói với Lạc Lôi một câu rằng tôi sẽ đợi cô ấy ở bên ngoài rồi đi ra ngoài. Để lại Lạc Lôi và Bình Nguyên tiếp tục nói chuyện.

Tôi đi tới trước chiếc chum nước lúc nãy. Nhìn kỹ mới thấy nó thật sự rất lớn. Tôi vuốt ve thành chum, vô cùng trơn bóng mịn màng, không biết thế nào mà tôi lại sờ thấy một chỗ không hài hòa, hình như là một vết nứt, nhưng rất nhỏ, chỉ có thể dùng tay sờ mới nhận ra, trời đã tối nên tôi không nhìn rõ, đành tò mò bật điện thoại lên.

Ánh đèn chiếu lên đó, tôi cẩn thận nhìn, hình như có chất lỏng chảy ra từ vết nứt.

Không ngờ lại là màu đỏ, hơn nữa còn rất đặc. Tôi chấm một chút đưa lên trước mũi ngửi, hình như là máu. Nhưng tôi không dám khẳng định. Hơn nữa, hình như bên trong còn truyền ra âm thanh, bàn tay đang sờ thành chum cảm nhận được rung động rất nhẹ. Tôi thử từ từ áp tai lại gần chiếc chum, lạnh buốt, nếu ở phương Bắc thì có lẽ mặt tôi đã dính chặt vào thành chum rồi.

Tôi nghe thấy tiếng cào vào thứ gì đó, giống như tiếng móng tay cào ra.

Tôi sợ hãi lùi lại một bước, vừa hay đụng phải thứ gì đó phía sau. Quay đầu nhìn lại, Bình Nguyên đang đứng sau lưng tôi như một xác chết, không chút biểu cảm, tròng mắt cũng không hề chuyển động, lạnh lùng nhìn tôi.

“Không phải tôi đã bảo anh đừng tùy tiện động vào đồ đạc trong nhà tôi rồi sao?” Giọng của Bình Nguyên vang vọng trong sân, giống như ném một hòn đá xuống nước.

“Tôi hơi buồn chán, nên tùy tiện xem thử thôi.” Tôi không muốn nói nhiều với hắn, “Chẳng phải anh đang tiếp nhận phỏng vấn bên trong sao? Lạc Lôi đâu?”

“Âu Dương.” Lạc Lôi đi từ bên trong ra. “Đừng tùy tiện động vào đồ đạc của anh Bình nữa.” Nói rồi cô ấy cúi người chào Bình Nguyên, xoay người kéo tôi trở vào trong nhà. Nhưng tôi vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc chum nước khổng lồ kia, bên trong đó nhất định có thứ gì đó.

Cuộc phỏng vấn tiếp tục, mãi cho đến 9 giờ, nói cách khác, cho dù bây giờ rời đi thì khi chúng tôi về đến nhà cũng phải hơn mười giờ, nhưng hôm nay là Đêm Giáng Sinh, 10 giờ tối trên đường phố chính là lúc náo nhiệt, tôi chỉ mong nhanh chóng kết thúc, tôi và Lạc Lôi còn có thể ở riêng với nhau vài tiếng.

Quả nhiên, buổi phỏng vấn kết thúc. Lạc Lôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi. Nhưng Bình Nguyên lại đứng dậy, mang theo nụ cười hiếm thấy nói với chúng tôi rằng trời đã rất muộn rồi, chi bằng ở lại đây qua đêm gì đó. Đương nhiên chúng tôi không đồng ý, nhưng Lạc Lôi vẫn khéo léo từ chối.

“Vậy uống thêm một chén trà đi, đừng lãng phí, tất cả đều là tôi nhờ người đặc biệt mang từ Vân Nam tới.” Thấy không giữ được chúng tôi, Bình Nguyên cũng không nói thêm, xoay người lại rót trà từ trong ấm mang đến cho chúng tôi. Vốn dĩ tôi không muốn uống thứ này, nhưng nhìn thấy Lạc Lôi ra hiệu bằng mắt, tôi cũng đành uống xuống, chỉ là vị trà hơi chát và tê. Tôi thầm chửi, chẳng lẽ là trà cũ đã để lâu?

Tạm biệt Bình Nguyên, tôi và Lạc Lôi đi về phía cổng lớn, nhưng vừa đến cửa đã cảm thấy ngực tức nghẹn, quay đầu nhìn lại thì Lạc Lôi cũng đang ôm ngực, tay còn lại chống lên cửa. Tiếp đó mắt tôi tối sầm, rồi không biết gì nữa.

Cho đến khi tỉnh lại, tôi cũng không biết tại sao mình lại ngất đi, là do chén trà kia sao? Nhưng tôi đã tận mắt nhìn thấy Bình Nguyên rót ra mà. Đầu đau dữ dội, tôi cố gắng mở mắt, phát hiện xung quanh tối om, miễn cưỡng có thể nhìn thấy Lạc Lôi ở ngay bên cạnh. Tôi hơi cử động, cảm thấy cơ bắp vô cùng yếu ớt, nhưng tôi vẫn phát hiện ra, hình như chân mình bị thứ gì đó khóa lại.

"Đây là đâu." Lạc Lôi đỡ đầu, xem ra cô ấy cũng đau đầu đây. Tôi vừa định nói không biết, bỗng dưng chợt sáng ngời, trong phòng thoáng cái sáng sủa hẳn, vừa tiếp xúc ánh sáng, tôi và Lạc Lôi đều có chút không quen, lấy tay che mắt.

"Đêm Giáng Sinh vui vẻ." Tôi nghe thấy giọng của Bách Nguyên. Lúc này đôi mắt của tôi đã thích nghi, trước mặt Bách Nguyên mặc một bộ áo khoác đỏ dày mép lông nhung trắng, trên đầu còn đội nón Noel, quần màu đỏ cùng giày lớn thằng hề thường mang, nếu lưng vác một cái bao bố, màu vàng, chất thô, nếu lại thêm một chòm râu nữa vậy hắn mười phần chính là ông già Noel rồi.

"Đừng nói giỡn nữa, đây cũng không phải Halloween." Tôi rống to một câu. Lạc Lôi vẫn rất suy yếu, nói không được, chỉ nghiêng người nằm một bên. Tôi nhìn thấy Bách Nguyên đặt ngón trỏ bên mép làm một động tác suỵt.

"Đừng la, nơi này không có bất kỳ ai khác đâu, tôi nói rồi, hôm nay là Đêm Giáng Sinh, tôi chuẩn bị cho các người chút quà nhỏ." Nói rồi hắn vứt túi xuống, không ngờ túi kia còn mấp máy. Thoáng cái bò sang hướng tôi và Lạc Lôi. Tôi lùi về sau chút, nhưng rất nhanh xiềng xích đã cố định tôi, Lạc Lôi cũng thế.

"Đừng sợ, cô ấy không cắn các người đâu. Hoặc nói cô ấy cắn người không được." Bách Nguyên mỉm cười, mắt kính theo thớ thịt nhô lên trên khuôn mặt cười rộ lóe sáng dưới ngọn đèn.

Cắn người? Trong túi là động vật sao?

Khi thứ trong túi mấp máy đến trước mặt tôi Bách Nguyên giẫm lên túi, sau đó ngồi bên cạnh nhìn chúng tôi, chân vẫn cứ giẫm lên túi nọ.

"Mày rất thích cô ta phải không?" Bách Nguyên nhìn tôi chỉ chỉ Lạc Lôi. Lạc Lôi nghe xong cũng trợn tròn mắt nhìn tôi.

"Mặc kệ chuyện của tôi, anh rốt cuộc muốn gì? Giam cầm trái phép là phạm pháp." Tôi không trả lời hay giải thích, lời vừa ra khỏi miệng tôi lại nhìn về phía Lạc Lôi, cô ấy cúi thấp đầu, tôi không nhìn được biểu cảm của cô.

Bách Nguyên phảng phất như rơi vào trầm tư, sau đó tốc độ nói rất chậm: "Tao vốn cũng có một bạn gái vô cùng tốt, cô ấy rất đẹp, thông minh, dịu dàng lương thiện, tao từng nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế giới. Tao học cổ văn, mà cô ấy là học tiếng Anh, người bên ngoài đều trêu ghẹo gọi bọn tao là Trung Tây hợp bích." Tôi vừa nghe Bách Nguyên nói vừa nhìn gian phòng này một chút.

Tôi và Lạc Lôi bị nhốt phía dưới một bồn rửa tay, xích của chúng tôi cột vào một ống nước kiên cố. Ống nước rất chắc, tôi dùng sức giãy giãy, ngoại trừ khiến chân càng đau ra không có tác dụng gì. Phòng vô cùng cũ nát, trên đầu một trản đèn điện hơn chục watt, bệ rửa tay tựa hồ cũng đã thật lâu không dùng, kết đầy cặn bẩn, ống nước cũng rỉ sét loang lỗ, đất lạnh lẽo, chính là cái loại gạch nền không hề có dấu vết sửa sang gì này. Đối diện chúng tôi, bên kia phòng còn đặt một bình thủy tinh lớn, chính là cái loại bình thường dùng để ngâm rượu thuốc, chẳng qua được tấm vải đen trùm lên, cũng không biết là thứ gì. Tôi nghĩ trong nhà Bách Nguyên khi nào thì có chỗ này, chẳng lẽ đây là bên trong căn phòng đỏ được khóa lại đã nhìn thấy lúc tiến vào kia?

"Cô ấy rất thích ngoại quốc, kể cả phong tục tập quán văn hóa mỹ thực, tôi thì trái ngược, hai người rất buồn cười như vậy thế mà lại yêu nhau, còn bàn chuyện kết hôn. Song mặc dù có mâu thuẫn, nhưng không ảnh hưởng đến cảm tình của tôi và cô ấy, ít nhất, tôi cho là vậy." Bách nguyên nhìn đèn điện, tự thì thào nói một mình, phảng phất như trong phòng chỉ có mình hắn vậy.

"Việc đó có liên quan gì đến chúng tôi?" Lạc Lôi đột nhiên nhẹ giọng hỏi một câu.

Bách Nguyên ngừng lại, nhìn Lạc Lôi trên mặt đất co như con mèo, bỗng dưng không đầu không đuôi hỏi: "Cô có từng thích đêm Giáng Sinh không?"

"Không hẳn là thích cũng không hẳn là ghét." Lạc Lôi như trước run giọng trả lời.

"Cô ấy rất thích, cô ấy thậm chí nói ngày lễ tết âm lịch, đoan ngọ gì gì đó nên hủy bỏ, đó đều là những ngày lễ quá cổ lỗ sĩ, mỗi lần đến Giáng Sinh cô ấy đều rất vui vẻ, còn muốn tôi cùng cô ấy thức suốt đêm, tôi mặc dù không hài lòng, nhưng vẫn đồng ý với cô ấy, một năm rồi lại một năm, mãi đến Giáng Sinh năm ngoái, tôi như trước lòng tràn đầy vui mừng mặc thành ông già Noel, đúng, tựa như bây giờ, chờ cô ấy đến, trong túi của tôi còn chuẩn bị một món quà, muốn tặng cô ấy.

Cô ấy rốt cuộc cũng tới, giật mình nhìn giống như tôi hóa trang thành thằng hề, không cười, mà là chán ghét quay đầu, trầm ngâm hồi lâu, rốt cuộc mở miệng nói chuyện.

"Anh muốn em nói anh thế nào mới tốt đây? Bách Nguyên, chúng ta không phải con nít nữa, có lẽ trước kia anh như vậy sẽ làm em vui, nhưng còn bây giờ thì sao? Em không muốn cùng anh chung sống thắt lưng buộc bụng nữa, cuộc sống đã kém một bậc, anh có tài hoa, anh có bản lãnh, tại sao phải học như ẩn sĩ chôn vùi bản thân? Tin em đi, ra ngoài, anh có thể có thế giới rất tốt. Song em không hợp với anh, em tiếp tục thế này những thứ em học được căn bản không thể nào phát huy, chuyện sự nghiệp của phụ nữ rất ngắn ngủi, em hôm nay tới là để nói cho anh biết, em muốn đến Hoa Kỳ, khoảng mấy ngày nữa, cho nên, cho nên em tới đây để nói tạm biệt anh." Nói xong, cô ấy cúi đầu, nhỏ giọng nức nở.

Tôi khi ấy choáng váng, thật sự choáng váng, tôi thậm chí quỳ trên mặt đất cầu xin cô ấy, cầu xin cô ấy đừng rời bỏ tôi, tôi có thể vì cô ấy mà thay đổi bất cứ điều gì, nhưng cô ấy không đồng ý, vừa khóc vừa đi ra ngoài, mãi đến khi chúng tôi giằng co đến bên cạnh lu nước." Tiếng của Bách Nguyên hạ thấp đột ngột rồi kéo thật dài, phảng phất như gà trống sắp bị giết vậy, tâm tình hắn rất kích động, cổ rướn dài ra, mặt dưới ngọn đèn mờ nhạt một mảnh huyết hồng.

"Tôi phẫn nộ rồi, tôi một bên mắng chửi cô ấy, một bên đẩy cô ấy. Cô ấy như con diều giấy bay ra ngoài, đầu đập trên lu nước, đúng, chính là chỗ mày đã đứng, mày hẳn cũng đã mò được vết nứt nơi đó rồi nhỉ."

Tôi giật mình, hóa ra là vậy.

"Song cô ấy chưa chết, tôi còn ở trong túi xách cô ấy tìm được thứ cực kỳ thú vị." Bách Nguyên đứng dậy. Đi tới trước mặt tôi.

"Mày biết là gì không? Là phiếu xét nghiệm, không ngờ cô ấy mang thai." Mặt của hắn co quắp, lập tức cười điên cuồng, "Mà tao, mà tao từ đầu tới cuối chưa từng chạm vào cô ấy! Thế mà cô ấy lại mang thai!"

"Tao rốt cuộc đã hiểu tại sao, cô ấy đã sớm tư thông cùng kẻ khác, con điếm này! Lúc cô ta đang hôn mê còn không ngừng hô con ơi con ơi. Vì vậy tao nghĩ tới một phương pháp trả thù cực kỳ thỏa đáng. Tao không giết cô ta, nhưng dùng biện pháp so với giết cô ta còn tốt hơn." Bách Nguyên đắc ý nói.

"Tao có một người bạn, chuyên phụ trách phá thai, tao lập tức tìm đến cậu ta, cũng nói cho anh bạn bác sĩ này biết bạn gái tao mang thai, hơn nữa bị ngã sấp ở nhà, cần cậu ấy đến một chuyến làm phẫu thuật, vì vậy, đứa bé này, hoặc nói nghiệt chủng này bị tao lấy ra. Về sau tao còn hậu tạ người bạn kia, cũng bảo cậu ta đừng kể cho bất kỳ ai.

Tiếp theo tao bỏ đứa trẻ chưa trưởng thành kia vào một cái bình thủy tinh lớn, đặt trong căn phòng này." Nói rồi chỉ chỉ cái bình kia, tôi nhìn nó, cảm thấy một trận buồn nôn.

"Về phần người đàn bà kia, tao nuôi cô ta trong lu nước, đúng rồi, chẳng phải mày đối với lu nước rất hiếu kỳ sao, tao sẽ thả cô ta ra cho mày xem." Nói rồi, Bách Nguyên thả miệng túi ra, sau đó ném túi vào góc, cũng đi tới trước bình thủy tinh kia, mở tấm vải đen.

Đó quả nhiên là một phôi thai chưa trưởng thành, song đã có hình người sơ bộ, đầu phôi thai lớn dị thường, không biết là ánh sáng chiếu xạ lỗi giác hay xảy ra chuyện gì, ngâm trong chất lỏng màu vàng tứ chi trẻ sơ sinh qua thủy tinh bán trong suốt dường chưa tỏa sáng, nhưng con mắt còn chưa mở ra này lại quay ra ngoài, nắm tay nhỏ bé cũng siết gắt gao. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn biểu cảm hung ác, mang theo bất mãn và oán hận đối với nhân thế còn chưa được tiếp xúc, Bách Nguyên đi tới trước mặt Lạc Lôi nâng mặt của cô, Lạc Lôi sợ hãi sắc mặt tái nhợt, môi không ngừng run rẩy.

"Cô thật xinh đẹp, cũng rất giống cô ấy, song quên nói cho cô biết, phòng này sở dĩ là màu đỏ, là tôi dùng máu của con đàn bà kia phong trụ, máu mẹ phong con, tôi quả thật đã tìm tòi rất nhiều sách đấy, nhưng qua lát nữa, đứa bé kia sẽ ra ngoài, bị người ta cưỡng chế từ cơ thể mẹ lấy ra nó rất không vui đó, nó sẽ tìm tới thân thể nữ giới thích hợp hơn." Nói xong, cười lớn đi ra ngoài.

Tôi mắng to: "Mày là thằng điên!" Bách Nguyên cười nói: "Không phải mày yêu cô ta sao? Nhanh nghĩ biện pháp cứu cô ta đi, nếu không chờ đứa bé kia bò vào người phóng viên Nhạc sẽ chậm mất đó." Nói rồi ném chìa khóa xuống đất, đi ra ngoài.

Phòng chỉ còn lại hai người tôi và Lạc Lôi, Lạc Lôi không biết làm sao nhìn tôi, mắt to tràn đầy nước mắt, tôi liều mạng di chuyển về hướng chìa khóa ném xuống, nhưng chỗ Bách Nguyên nhìn như tùy ý ném đó cho dù tôi siết đau chân cũng không với tới, chung quy kém một chút, tôi không thể bỏ cuộc, dù cho giống lần trước với cô dâu một mắt, dù muốn mắt tôi, tôi cũng phải cứu được Lạc Lôi.

Nhưng khi tôi đang nghĩ biện pháp làm thế nào đến gần chìa khóa, miệng túi kia mở ra.

Trong túi vươn một bàn tay, đó tạm xem như là tay đi, hoặc nói là móng vuốt thì thích hợp hơn, vì cánh tay nọ quả thực như một khúc củi còn chưa đốt sạch vậy, vừa đen vừa gầy, bàn tay đoạn cuối nối liền khúc củi đồng dạng như vuốt gà vậy, tôi nhìn thấy móng của ngón tay nọ cơ hồ đã cọ nát, bùn và máu trộn cùng một chỗ, thành cùm máu màu đen.

Thứ trong túi dựa vào cái tay kia bò về hướng chỗ tôi. Ngay sau đó túi lại duỗi một cánh tay khác, song phía trên vết thương chằng chịt, có vết thương do dao, cũng có bỏng của đầu lọc thuốc. Nếu bạn nhìn thấy một túi vải bố màu vàng dựa vào hai tay bò trong ngọn đèn ảm đạm chậm rãi hướng về phía bạn cũng coi như có thể tiếp nhận đi, vậy chuyện kế tiếp chỉ sợ cả Lạc Lôi cả đời cũng không thể quên.

Cơ hồ là cùng lúc, đứa trẻ kia xuất hiện trước Lạc Lôi, tôi vốn đang chú ý cái túi kia, theo tiếng thét của Lạc Lôi nhìn qua, quả nhiên, hài nhi chưa trưởng thành đầy đủ kia dựa vào tứ chi chậm rãi hướng Lạc Lôi bò đến, mà thi thể đứa trẻ trong bình thủy tinh vẫn còn đó.

Là anh linh sao? Tôi nhớ kỹ nghe Kỷ Nhan từng nói, loại trẻ sơ sinh không cách nào được sinh ra ở nhân gian này thường mang theo phẫn hận rất mạnh, hơn nữa chúng không có suy nghĩ, chỉ đơn thuần muốn về trong tử cung ấm áp mà chúng thích, đây cũng không phải là điều tôi và Lạc Lôi mong được nhìn thấy.

Nhưng vấn đề phiền toái cũng đang tiến đến chỗ tôi. Túi đã bò đến trước mặt tôi, một bên bò, tôi còn có thể nghe thấy thanh âm hu hu bên trong, giống như thanh âm của con thú con bị nhốt phát ra vậy, tôi muốn đá văng cái túi, nhưng cả người tôi lại vô lực, xem ra dược tính còn chưa tan.

Đôi tay kia đã mò lấy tôi, tiếp đó theo chân tôi bò sang. Lạc Lôi bên cạnh đã không kêu được nữa, chỉ cố hết sức rút vào trong góc, một bên nức nở một bên nhìn tôi, cô ấy nói không nên lời, nhưng ánh mắt này rõ ràng là đang cầu cứu tôi. Anh linh đã chỉ còn cách Lạc Lôi vài thước, nó vẫn không ngừng bò về phía trước, một bên loạng choạng thân thể duỗi tay về phía trước bắt lấy, một bên lấy cái đầu thật lớn dò xét phía trước.

"Đừng sợ, tớ sẽ cứu cậu." Tôi mặc dù đang an ủi Lạc Lôi, nhưng túi đã bò đến ngực tôi, mà tôi rốt cuộc đã gặp được người trong túi, không, hoặc nói là thứ thì đúng hơn.

Cô ta hẳn là cô gái mà Bách Nguyên đã kể nhỉ, hiện giờ nhìn lại nào còn bộ dáng của nữ giới? Mặt của cô ấy từ trong túi thong thả ló ra, đối diện tôi, lúc này tôi đã nói không nên lời nữa.

Không biết mọi người từng nghe tới người Trệ (zhi) chưa?

Hán Cao Tổ Lưu Bang (tôi quen gọi hắn là Lưu Manh) sau khi qua đời, Lữ hậu giết chết đứa con trai khi còn sống Lưu Bang thích nhất là Triệu Vương Như Ý, tiếp đó đem mẹ của Như Ý, cũng chính là Thích phu nhân sủng phi của Lưu Bang đâm mù, cắt mũi, lỗ tai làm điếc, môi dùng chỉ khâu lại, chặt cả tay lẫn chân.

Đây là người Trệ.

Trước mắt cô ta mặc dù tay vẫn còn, nhưng Bách Nguyên tàn nhẫn không thua gì Lữ hậu. Mặt của cô ta bị mái tóc rối bù che một phần, nhưng dựa vào ánh đèn tôi vẫn có thể phân rõ được, mắt và môi cô bé này đều bị chỉ gai khâu lại, mặt gầy xương gò má cao ngất càng thêm nổi bật những vết dao trên mặt, lỗ tai cũng đã bị cắt đi, hơn nữa tôi còn nhìn thấy, hai chân cô ta mặc dù còn đó, nhưng bộ dáng không bình thường này nói cho tôi biết, nó đã bị người cố ý đánh gãy xương, khung xương đã hoàn toàn biến dạng. Cô ta bất lực lấy tay lay tôi, miệng phát ra thanh âm hu hu, siết chặt lấy quần áo tôi.

"Nếu cô nghe được, bên trái cô có chìa khóa, xin cô mau nhanh đưa cho tôi, tôi phải cứu bạn mình." Tôi lớn tiếng thét lên với cô ta, cô gái này tựa hồ nghe được, gật đầu, bò qua bên phải.

Anh linh nhanh tay mò tới chân Lạc Lôi.

Dưới sự chỉ huy của tôi, cô ta rất nhanh mò được chìa khóa, tôi bảo cô ấy đưa qua, nhanh chóng mở khóa xích chân trên người, cũng nhào về phía Lạc Lôi.

Tôi muốn dùng tay đuổi anh linh đi, nhưng nó phảng phất như không nhìn thấy tôi vậy, chấp nhất bò về hướng Lạc Lôi, mà tay tôi cũng căn bản không bắt được nó. Anh linh đã bò lên người Lạc Lôi. Tôi tuyệt vọng.

Thình lình anh linh ngừng lại, đầu lúc lắc hai bên, tựa hồ đang tìm gì đó. Lúc này tôi nhìn thấy cô gái trong bao bố kia dùng chìa khóa cạy chỉ khâu trên miệng mình ra, miệng đầy máu tươi.

"Mẹ đây, mẹ ở đây." Thanh âm kia giống như dao nhíp khắc trên đá tảng the thé mà tê tâm liệt phế. Cô mở đôi tay kia ra, mò tìm khắp nơi trên mặt đất, trong miệng hô câu kia.

Anh linh như trước nhắm mắt lại, đầu của nó lưỡng lự giữa Lạc Lôi và người đàn bà kia, cuối cùng, nó lựa chọn người phụ nữ trong bao bố kia, cũng bò qua đó. Tôi ôm Lạc Lôi vào lòng, toàn thân cô ấy đều đang run rẩy, giống như rây sàng gạo vậy, tay cũng lạnh như băng.

Anh linh bò vào lòng người phụ nữ kia, sau đó biến mất. Tôi quay đầu lại nhìn bình thủy tinh một chút, quả nhiên, vẻ mặt đứa trẻ bên trong đã trở nên nhu hòa, nét hung ác lúc trước đã không thấy nữa, bàn tay nhỏ nắm chặt cũng thả lỏng ra. Mà cô gái kia thì quỳ rạp trên mặt đất khóc, nhưng đôi mắt đã bị khâu lại kia của cô rất khó chảy ra nước mắt, máu theo mép khe hở chảy ra. Hết thảy đều đã kết thúc.

Bách Nguyên đi đến. Mang theo ánh mắt vô cùng khinh thường nhìn cô gái trên mặt đất.

"Thế này đã vui vẻ chưa? Mẹ con đoàn tụ rồi? Đúng rồi, cô còn chưa nói cho tôi biết tình nhân của cô là ai đấy, đều tại tôi quá sốt ruột khâu mất miệng cô." Bách Nguyên ngồi xổm xuống, túm tóc cô gái lên, nhìn cô.

Tôi muốn tiến lên đánh hắn, nhưng sức lực vẫn chưa khôi phục, hơn nữa tôi nhìn trong tay Bách Nguyên còn có một con dao.

Chuyện kế tiếp khiến tôi khó mà tin được, cô gái kia đột nhiên giật giật khóe miệng, sau đó dùng tốc độ không tưởng nhào về phía Bách Nguyên, dùng miệng cắn cổ họng hắn, trong phòng Bách Nguyên thống khổ kêu to, nằm trên mặt đất giãy giụa, trong căn phòng nhỏ, Bách Nguyên phảng phất như đang chiến đấu cùng một con thú vậy, hắn dùng tay liều mạng kéo tóc cô gái muốn giựt cô ta ra, nhưng cô gái như con sói đói khát cắn chặt con mồi vậy, căn bản sẽ không nhả ra, hắn dùng dao trong tay hung hăng đâm vào người cô gái, máu phun như suối, nhưng không tác dụng gì. Tôi che mắt Lạc Lôi, bởi vì dù là tôi nhìn cũng không khỏi sợ hãi.

Bách Nguyên quay cuồng trên mặt đất, kêu gào, thanh âm càng ngày càng thấp, động tác cũng càng ngày càng trì trệ, trên mặt đất đã có một vũng máu lớn, có của cô gái, cũng có của Bách Nguyên.

Qua hồi lâu, hắn đã bất động, cô gái trên người kia cũng không nhúc nhích nữa. Tôi qua đó, Bách Nguyên đã tắt thở, nhưng cô gái này còn có chút hơi thở.

Tôi ôm cô ấy sang, thanh âm của cô ấy rất mỏng manh, nhưng tôi vẫn nghe được.

"Tôi rất thương anh ấy." Nói rồi, vịn lấy thân thể Bách Nguyên, đem đôi môi bị máu nhuộm đỏ tươi kề bên mép Bách Nguyên, rồi chết đi. Tôi lắc đầu, từ trên người Bách Nguyên lục ra chìa khóa, mở xiềng xích cho Lạc Lôi.

Tôi tìm được điện thoại di động của mình, đã gần 12h, đêm Giáng Sinh này sẽ làm tôi nhớ kỹ thật lâu.

Ngồi bên trong phòng khách, nhìn cảnh sát bận rộn ra ra vào vào, tôi lại nhìn cái ấm kia, hóa ra đó là một ấm song tử, bên trong ấm chia hai phần, hơn nữa vô cùng chặt chẽ, chỉ cần di chuyển hạt châu dưới đỉnh ấm, rót ra chính là nước trà bên kia. Trên ấm viết nhóm chữ.

"Lưỡng tình nếu là dài lâu, há lại không sớm sớm chiều chiều." Tôi buông ấm. Nhìn Lạc Lôi một chút, cô ấy cười với tôi.

"Còn định tối nay cùng cậu đi chơi một chút, xem ra đêm Giáng Sinh đã qua rồi."

"Ừ, nhưng mà còn có năm mới mà, dù sao ngày lễ còn nhiều." Lạc Lôi trừng mắt.

Một tuần sau, Lạc Lôi từ trong khiếp sợ khôi phục lại. Hơn nữa tôi và Kỷ Nhan lại cùng đến đó một chuyến, tôi năn nỉ Kỷ Nhan siêu độ cho ba người họ một chút. Bởi vì dưới điều tra của cảnh sát, tôi còn biết thêm sự việc khác.

Cô bé kia cực kỳ yêu Bách Nguyên, cô ấy bị người ta cưỡng hiếp sau đó còn mang thai, cô ấy không dám nói cho Bách Nguyên, bởi vì cô ấy nghĩ Bách Nguyên hẳn sẽ không thể chấp nhận một kết quả như thế, vì vậy cô ấy muốn đề nghị chia tay, không muốn hai người đều đau khổ, hơn nữa cũng muốn khích lệ Bách Nguyên dùng tài hoa của mình vun đắp sự nghiệp, nhưng không ngờ lại đổi lấy kết cục này.

"Đêm Giáng Sinh hình như là ngày Chúa Giê-su Ki-tô giáng thế đúng không?" Kỷ Nhan đột nhiên hỏi.

"Ừa, đúng vậy, vì vậy ngày thứ hai là Giáng Sinh." Tôi trả lời hiếu kỳ hỏi cậu ấy, "Cậu hỏi cái này để làm gì?"

"Giê-su kỳ thật cũng là con riêng nhỉ, mẹ của Ngài cũng đột nhiên mang thai."

"Ý của cậu là nếu Bách Nguyên có thể chấp nhận đứa trẻ kia, vậy đêm Giáng Sinh sẽ thật sự khớp với ý nghĩa của nó." Tôi đột nhiên tỉnh ngộ nói.

"Đáng tiếc, hắn không chỉ không khoan dung giống chồng của bà Maria, lại còn hành hạ người mình yêu, làm thành kết cục thế này." Kỷ Nhan thở dài, sau đó cười hỏi tôi.

"Nhưng mà cậu nên cảm tạ hắn nhé, có khả năng hắn nhìn thấy cậu và Lạc Lôi trong lòng chợt nhớ tới mình trước kia, lòng ghen ghét khiến hắn muốn hành hạ hai người, song tựa hồ càng đem cậu và Lạc Lôi nhích lại gần nhau."

Tôi cũng cười cười, điện thoại di động vang lên, là tin nhắn của Lạc Lôi, cô ấy hẹn tôi giữa trưa hôm nay cùng đi ăn cơm. Thật là một tin tức tốt đây.

Nhận xét

  1. Nvc có vẻ hơi vô dụng, sao ko dùng con yêu gương trong mắt.

    Trả lờiXóa
  2. Mình cũng thắc mắc cái đó, không biết gương yêu có ngoạm được chìa khóa không nhỉ ? Nếu được thì sao không nhờ nó, chắc là do sợ quá cũng nên

    Trả lờiXóa
  3. Bách Nguyên cổ hủ và gia trưởng độc đoán kỳ thực chỉ yêu bản thân hắn thôi.
    Tội nghiệp cô gái.
    Cảm ơn Tiêu nhé :)

    Trả lờiXóa
  4. Nghe miêu tả về người Trệ cảm thấy hơi giống Vu nữ tái nhợt trong Rạp chiếu phim Địa Ngục - Ma cốc

    Trả lờiXóa
  5. Mọi ng ko nhắc thì mình cũng quên sự tồn tại của con yêu gương kia đấy =)))

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vòng bảy người - Chương 1

Quyển sách thừa Khúc ngoặc đường Văn Tinh có một tòa kiến trúc cao tầng nhỏ thập niên 50, là thư viện lâu đời nhất trong thành phố này, kích thước không lớn. Kết cấu bên trong thư viện vẫn hoàn toàn mang phong cách của thập niên 50, mặt tường ngoài tòa nhà bò đầy dây thường xuân xanh biếc. Loài thực vật này có thể hấp thụ lượng lớn ánh nắng và nhiệt lượng, do đó đi trong hành lang của cao ốc không cảm thấy được một tia thiêu đốt của nắng hè, ngược lại bởi vì tầng tầng loang lổ này mà có vẻ có chút âm u kín đáo. Yên tĩnh là bầu không khí duy nhất của nơi này. Do đó lượng người dù cao tới đâu, một năm bốn mùa cũng đều im ắng như vậy, nguyên tắc cơ bản nhất của thư viện đó là chút yêu cầu ấy, nhưng không mảy may tiếng động nào lại có một tầng ý nghĩa khác, chính là sự cân bằng hết sức yếu ớt. Bởi vì bạn không cách nào biết được giây tiếp theo sẽ có cái gì phá tan sự cân bằng an tĩnh này, cho dù đó là một cây kim rơi xuống mặt đất, cũng sẽ khiến linh hồn bạn bị rung động. Chu Quyết thu dọn...

Tà Binh Phổ - Chương 48

Chương 48 - Hỗn chiến Đối mặt với Huyền Cương chạy trước tiên phong đâm đầu đánh tới, Bách Diệp cũng không dám xem thường, lập tức rũ mũi nhọn trường thương xuống, cổ tay rất nhanh run lên, thương kình bằng không vẽ ra nửa bước sóng song song với mặt đất đẩy dời đi. Mặc dù không nhìn thấy đạo thương kình phá kim đoạn ngọc kia, nhưng động tác rất nhỏ trên tay Bách Diệp lại không thể qua được đôi mắt của Huyền Cương, nó cực nhanh điều chỉnh tư thế chạy nhanh của mình, đem đường quỹ tích bước vọt tới trước kéo thành một hình cung, không cần chậm lại mà vẫn xảo diệu vòng qua thương kình vô hình của thập tự thương, tốc độ cực nhanh, khiến cho Bách Diệp không kịp phát ra đạo công kích viễn trình thứ hai. Bách Diệp thấy Huyền Cương trong nháy mắt đó đã đánh đến trước mặt mình, đáy lòng cũng âm thầm kêu một tiếng hay, thủ đoạn tránh né của nó nhìn như đơn giản, nhưng rất khó nắm chắc, bởi vì cần tỉ mỉ tính toán đo lường biên độ rung trái phải này của cổ tay Bách Diệp, tài năng ước đoán ra b...

Ánh Sáng Thành Phố - Vĩ Thanh

Vĩ Thanh - Em ngỡ anh đã đi rồi Một tuần sau, vụ án liên hoàn "Ánh sáng thành phố" tuyên bố kết thúc. Giang Á đối với những tội giết người liên tiếp của mình đã thú nhận không kiêng dè, cũng khai rõ toàn bộ chi tiết gây án. Dưới sự xác nhận của hắn, cảnh sát ở khu đất hoang phụ cận quán cafe "Lost in Paradise", cùng với nhiều địa điểm bên trong thành phố, lấy được lượng lớn vật chứng được chôn giấu, vứt bỏ. Qua xét nghiệm, vật chứng này cùng khẩu cung của Giang Á và kết luận khám nghiệm đồng nhất với nhau. Sau khi toàn lực lùng vớt, ở giữa sông Ly Thông phát hiện phần tàn tích của đầu lâu và mô cơ, cùng nhận định với án nam thi không đầu. Án mạng thôn La Dương 21 năm trước, do niên đại đã rất lâu, trừ khẩu cung của Giang Á ra, không còn chứng cứ nào, viện kiểm sát đưa ra quyết định không cho khởi tố nữa. Thông qua tiến hành kiểm tra toàn diện xe Jetta trắng của Giang Á, cảnh sát ở miệng khóa cốp và đầu đỉnh của cốp xe phía sau phát hiện lượng vết máu nhỏ,...