Chương 6: Phá trận cuồng chiến
Trước ánh mắt vừa ghê tởm vừa sợ hãi của mấy cô gái xung quanh, tôi chắp hai tay, mặt mày trang nghiêm như tượng Phật, lớn tiếng niệm chú.
Tôi không biết Hoàng Bằng Phi bọn chúng còn giấu thủ đoạn gì, cũng không rõ tiếng sột soạt đáng sợ ngoài màn hắc vụ rốt cuộc là thứ gì. Tôi không chờ nổi để bị đám khốn đó nghĩ cách hành hạ nữa, đành đặt hết hy vọng vào Kim Tằm Cổ ở ngoài trận, mong nó giúp chúng tôi phá trận.
Sâu béo vốn luôn là “đứa trẻ ngoan” nghe lời, chưa từng làm tôi thất vọng.
Ngay khi tôi vừa dứt lời, giây tiếp theo, một con khỉ to khỏe bỗng xuất hiện bên cạnh lá Hắc Huyễn Đấu Cương lệnh kỳ, giơ tay nhổ phắt lên. Lập tức, màn hắc vụ ở phía đó tan sạch.
Tôi nhìn thấy Hoàng Bằng Phi và đồng bọn đứng phía đối diện, ánh mắt như hổ rình mồi, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Hoàng Bằng Phi đang cầm thất tinh mộc kiếm, đứng chủ trì pháp trận, hô mưa gọi gió, khói đen cuồn cuộn. Một tên đạo sĩ thì đang chuẩn bị mấy hình nhân giấy. Một tên khác ngồi xổm trên trán một cái xác thối, dùng bút phù vẽ vẽ. Còn cao thủ Bát Cực Quyền Trần Kha kia, dưới chân có sẵn một đống đá đã chuẩn bị từ trước, đang nheo mắt nhìn chằm chằm về phía chúng tôi.
Trong tầm mắt, không thấy bóng dáng người phụ nữ duy nhất Tôn Tĩnh.
Nhưng tôi cảm giác cô ta đang ở đâu đó khuất tầm nhìn, chính là kẻ tạo ra những tiếng sột soạt kia và những thứ liên quan.
Bộ Hắc Huyễn Đấu Cương lệnh kỳ này gồm năm lá, mỗi lá ứng với một hành trong “Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ”. Lá mà con khỉ đang cầm chính là Hắc Thủy Đấu Cương. Thấy giữa chừng lại có “Trình Giảo Kim” nhảy ra phá đám, Hoàng Bằng Phi tức đến mức suýt phun máu. Ngọn hắc hỏa ở góc trận lập tức yếu đi, không còn hung hăng như trước.
Trận Quỷ Âm Hỏa Kỳ mà gã dày công bố trí, đến đây coi như đã bị phá mất một nửa.
Cao thủ Bát Cực Quyền Trần Kha trong kế hoạch vốn đóng vai “máy ném đá sống”. Chỉ vì lúc nãy tầm nhìn bị hắc vụ che khuất, lại thêm Hoàng Bằng Phi đang thi pháp, trận pháp không thể chịu ngoại lực, nên hắn chưa ra tay.
Giờ thấy trận pháp lung lay sắp đổ, biết rằng pháp thuật khó lòng khống chế được chúng tôi, lại còn phải tốn thêm sức, hắn tức giận đến cực điểm, liền trút cơn giận lên con khỉ vừa nhổ cờ.
Một hòn đá to bằng miệng bát trong tay hắn “vút” một cái bay đi, chớp mắt đã tới, nhắm thẳng vào con khỉ.
Kim Tằm Cổ tuy điều khiển con khỉ đó, nhưng thân thể gầy guộc của nó hoàn toàn không thể so với bản thể linh hoạt của cổ trùng, phản ứng chậm chạp, không kịp né tránh, trán đã bị hòn đá bay vút qua nện thẳng vào. Con khỉ ngã gục xuống đất, không còn động đậy.
Nửa cái đầu đã bị đập vỡ toác.
Dù là Hoàng Bằng Phi hay Trần Kha, điểm chung của bọn chúng chính là ra tay quyết đoán, không hề nương tay.
Trong mắt chúng, dường như không hề có sự kính trọng đối với sinh mạng. Giống như đồ tể giết lợn mỗi ngày, giết vài con khỉ cũng chỉ để thỏa mãn cảm xúc của bản thân. Nhưng rất nhanh, tôi nhận ra, trong mắt Trần Kha, chúng tôi cũng chẳng khác gì mấy con khỉ đó —— Hắn dùng mũi chân hất nhẹ, một hòn đá dẹt to bằng miệng bát khác bật lên tay. Xoay hông, vung chân, cánh tay phải dồn lực ném mạnh, hòn đá lập tức hóa thành một vệt sáng trắng, lao thẳng về phía chúng tôi.
Mục tiêu, dường như là tôi.
Thứ này lợi hại thật. Trong Lương Sơn Bạc, hảo hán “Một Vũ Tiễn” Trương Thanh chính là dựa vào chiêu này mà liên tiếp đánh bại mười lăm chiến tướng, trong đó có Thanh Diện Thú Dương Chí, Mỹ Nhiêm Công Chu Đồng, Sáp Sí Hổ Lôi Hoành, Đại Đao Quan thắng, quả thực hung mãnh vô cùng. Thấy hòn đá hóa thành một vệt sáng trắng lao tới trong chớp mắt, tôi không dám đỡ, liền lộn người kiểu “thiết bản kiều” né xuống. Hòn đá sượt qua trán tôi, rạch một đường rướm máu, nóng rát.
Chưa kịp phản ứng, tiếng gió lại ập tới, hòn đá đó vậy mà đánh thẳng vào hạ bộ của tôi. Với lực đạo này, nếu trúng thì chắc chắn tuyệt tự, trứng nát như tương.
Độc ác thật!
Tôi lập tức nổi giận.
May mà Vương Tiểu Gia bước lên một bước, đỡ lấy hòn đá, hai tay hóa vòng, dùng nhu kình xoay tròn nó trong lòng bàn tay.
Mà trận pháp vừa phá, lão Triệu, Đằng Hiểu và Tần Chấn dù chân còn bị thương đều nghênh thẳng những hòn đá bay mà xông ra.
Chu Thần Thần cũng vậy. Trần Kha có đá, còn cô thì hai tay phóng phi châm, vun vút bay đi.
Phi châm này phóng ra là có kỹ xảo. Một cây kim nhỏ nhẹ, hình thoi như con thoi dệt, nặng chưa đến vài gram, nếu không có phương pháp thì bay vài mét là rơi, chẳng có lực gì. Nói đến người chơi thứ này nổi tiếng nhất, không ai hơn Đông Phương Bất Bại trong tiểu thuyết Kim Dung dùng tơ điều khiển kim. Còn phi châm của Chu Thần Thần thì có chỗ tương tự kim bạc của Đông Phương Bất Bại: được đúc từ vật liệu đặc biệt, ý niệm bám ở đầu kim, giống như ngự kiếm.
Ngự kiếm đó! Một bộ “Thục Sơn Kiếm Hiệp Truyện” của Hoàn Châu Lâu Chủ đã từng làm sục sôi biết bao thế hệ.
Tuy nhiên khác với truyền kỳ trong sách, phi châm của Chu Thần Thần không thần kỳ đến vậy. Ý niệm bám trên đầu kim chỉ đủ duy trì theo định luật I Newton. “Đinh đinh đinh” mấy tiếng vang lên, va chạm với mấy hòn đá Trần Kha ném tới, bắn ra không ít tia lửa, trong không gian u ám này càng khiến người ta kinh hãi.
Khi tôi vừa đứng thẳng dậy, lão Triệu, Đằng Hiểu và Tần Chấn đã giao thủ với Hoàng Bằng Phi cùng hai tên đạo sĩ.
Chu Thần Thần cũng đã phóng hết phi châm, tiếp đó cùng Trần Kha giao đấu mấy hiệp.
Vương Tiểu Gia đang sải bước xông lên, định tiếp viện cho Chu Thần Thần. Một trận ác chiến long trời lở đất sắp sửa bùng nổ. Nhưng đúng lúc Bạch Lộ Đàm vừa lao ra khỏi trận pháp bị ba mặt hắc vụ bao vây, trong bụi cỏ bỗng nhảy ra vô số con trùng vỏ đen, ánh lên sắc tím sậm, bám lên chân cô, dày đặc như lớp vảy. Con gái vốn sợ côn trùng, ngay cả Bạch Lộ Đàm sống ở vùng Miêu Cương cũng không ngoại lệ. Cô hoảng sợ hét lên, “a” một tiếng, ra sức giậm chân. Nhưng khi lũ côn trùng bò kín phần thân dưới, cô rốt cuộc không chịu nổi, đột nhiên quỳ sụp xuống đất, toàn thân co giật.
Những con trùng vỏ đen này chính là thứ phát ra tiếng sột soạt quanh màn hắc vụ lúc nãy. Nếu không nhờ sâu béo kịp thời phá trận Quỷ Âm Hỏa Kỳ, e rằng không chỉ bị quỷ hỏa quấn thân, mà đám sinh vật dày đặc này cũng đã nuốt chửng chúng tôi.
Hoàng Bằng Phi chuẩn bị từ lâu, thủ đoạn âm độc hết lớp này đến lớp khác.
Nghe tiếng hét thảm thiết đến cực điểm của Bạch Lộ Đàm, tôi vừa nhanh chân lao tới, vừa căng thẳng gọi lớn Kim Tằm Cổ không biết đang ẩn ở đâu mau tới giải độc trừ trùng.
Nhưng đúng lúc đó, luồng khí âm lạnh trơn nhớt mà chúng tôi từng gặp dưới chân núi lại từ lòng đất tụ lại, chui vào cơ thể Bạch Lộ Đàm.
Ban đầu luồng khí đó di chuyển chậm rãi, rồi đột ngột co lại, khiến tôi vừa tới gần cũng phải giật mình, vội vàng né sang.
Chỉ nghe “bùm” một tiếng.
Những con trùng vỏ đen bám trên đôi chân dài của Bạch Lộ Đàm toàn bộ bị đánh bật ra xung quanh, còn toàn thân cô thì phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt.
Tôi nhìn một cái, thấy cô dường như vẫn còn giữ được chút ý thức chủ động, xem ra đã là thỉnh thần nhập thể rồi.
Luồng khí này khác với linh thể mà chúng tôi thường cảm nhận. Trong cái lạnh âm u lại mang theo một luồng chính khí khó tả, dường như hoàn toàn khác với năng lượng trong không gian này.
Biết Bạch Lộ Đàm tạm thời không sao, tôi liền nhanh chóng lao về phía chiến trường chính, xông thẳng tới chỗ Hoàng Bằng Phi.
Lão Triệu không làm theo kế hoạch ban đầu là đối đầu với “máy ném đá hình người” Trần Kha kia —— gã đó đã bị hai nữ tướng quấn lấy —— mà phương diện này kẻ võ nghệ lợi hại nhất vẫn là Hoàng Bằng Phi, dù vừa nôn ra mấy ngụm máu sau khi trận bị phá. Hai người đều cầm kiếm gỗ. Kiếm của lão Triệu là đào Phì Thành, còn Hoàng Bằng Phi dùng thất tinh mộc kiếm đã được Mao Sơn gia trì. Trong chốc lát, kiếm chiêu như rồng lượn, trên dưới tung bay.
Những thứ quỷ vật vờn quanh mê hoặc chúng tôi khi còn ở trong trận, giờ đều bị Hoàng Bằng Phi câu giữ, lượn lờ bên người gã, khí thế hung hăng.
Hai người đánh ngang ngửa, nhưng dường như kiếm gỗ của Hoàng Bằng Phi lợi hại hơn, kiếm pháp cũng sắc bén giống hệt lối của Tiểu Đạo Lưu Manh. So ra thì Lão Triệu có phần vất vả, nhưng trong lòng tôi lại có cảm giác hắn vẫn chưa dùng hết sức. Thấy tôi xông tới, Hoàng Bằng Phi cũng không phải kẻ ngu, thân hình co giãn một cái, lùi nhanh mấy bước, tay trái thò vào ngực.
Lão Triệu cực kỳ nhạy bén, vừa thấy động tác đó liền né sang bên, một luồng hắc quang lập tức bắn về phía tôi.
Mí mắt tôi giật mạnh, thứ này rõ ràng cực kỳ nguy hiểm.
Ngay lúc ấy, trước ngực tôi chợt lay động, Tiểu Yêu Đóa Đóa đã lao ra khỏi tấm thẻ gỗ hoè, hai tay đẩy ra trước, luồng hắc tuyến kia dừng lại cách lòng bàn tay cô bé chừng mười centimet. Tôi nhìn kỹ, hóa ra là một nắm lá non mềm, bên trong dường như còn bọc thứ gì đó.
Con bé hồ ly này không chút do dự, vung tay trái một cái, vật đó liền bay về phía tên đạo nhân Giáp bên cạnh.
Đối thủ của đạo nhân Giáp là Đằng Hiểu. Gã này sau khi vào trại không lâu đã rắm thúi hợp nhau với Hoàng Bằng Phi, nghe nói là đệ tử chân truyền của Lao Sơn vùng Lỗ Đông. Vì không phải nhân vật quan trọng nên cũng như đạo nhân Ất, chẳng cần nhắc tên. Nhưng nói là nhân vật nhỏ thì cũng không hẳn, đã vào được trại này, mấy ai là kẻ vô dụng? Trước đó hắn đã chuẩn bị những hình nhân giấy kiểu dùng trong đám tang, lúc này đã linh hoạt như thật.
Cặp “kim đồng ngọc nữ” bằng giấy ấy lưỡi dao sắc bén, ép Đằng Hiểu phải liên tục né tránh.
Đằng Hiểu nói mình từng học nội dưỡng công của Lưu Quý Trân, bộc phát thì uy lực kinh người, nhưng khi chưa phát lực thì cũng chỉ là kẻ chạy nhanh, lúc này bị ép đến mức chật vật. Không ngờ cú ném của Tiểu Yêu Đóa Đóa lại trúng vào cánh tay trái của đạo nhân Giáp, lập tức chất dịch màu xanh đen bắn tung tóe, mùi thịt cháy khét bốc lên, lan khắp không gian.
Không ngờ thứ chất lỏng bọc trong lá cây ấy lại có tác dụng như axit đậm đặc.
Đạo nhân Giáp kêu thảm lùi lại, rút bình nước bên hông ra dội lên cánh tay, còn hai bóng giấy đỏ thì che chắn cho hắn.
Cũng đúng lúc đó, sâu béo vốn lặng lẽ ẩn nấp như Dư Tắc Thành bỗng phát uy. Nó lén chui ra sau lưng Trần Kha, húc mạnh một cái. Vị cao thủ Bát Cực quyền đang đối phó hai cô gái kia lập tức tru lên thảm thiết, quỳ sụp xuống đất, không còn giữ tư thế phòng thủ mà đưa tay ra sau ôm mông.
(Bánh Tiêu: Dư Tắc Thành hình như là nhân vật trong truyện Tiên Ngạo. Có bạn nào đọc truyện này thì cho Tiêu xin chút review xem đúng không nhé)
Thấy hai người liên tiếp gặp nạn, cục diện bất lợi rõ rệt, Hoàng Bằng Phi cau mày, lớn tiếng hô “lượn nhanh thôi”, không chút do dự nhảy thẳng xuống khe núi bên đường, ngay cả đám cỏ xanh điên cuồng do Tiểu Yêu Đóa Đóa điều khiển cũng không giữ nổi gã.
Đạo nhân Ất phản ứng cực nhanh, cũng lập tức nhảy theo.
Còn đạo nhân Giáp và Trần Kha đang ngã gục thì bị đám cỏ dại quấn chặt, tiếp đó một bóng đỏ lướt qua Bạch Lộ Đàm, nhảy xuống khe núi.
Khe núi sâu gần trăm mét, nhảy xuống tất nhiên là chết. Chúng tôi chạy tới mép nhìn xuống, chỉ thấy vài sợi dây leo núi treo trên vách đá. Tần Chấn bị thương, tức giận vô cùng, con dao “nanh hổ” ở chân lập tức bật lên, định chém đứt dây, bỗng một giọng nói thô ráp vang lên: “Không được...”
Nhận xét
Đăng nhận xét