Vong linh nhà cổ - 03
“Có nên giúp ông ấy không?” Diêu Phong hỏi Trâu Thanh Hà. Hà lão bị người khác gọi đi rồi, chỉ còn hai người họ vẫn ngồi ăn mì.
“Loại chuyện này tốt nhất đừng nhúng tay vào.” Trâu Thanh Hà dùng đũa gõ lên đầu hắn: “Trên đời không có bữa cơm nào miễn phí cả. Chúng ta vẫn nên rời khỏi đây rồi đi theo lịch trình cậu đã định sẵn.”
“Cậu cho rằng chuyện này nguy hiểm à?” Diêu Phong như đang suy nghĩ gì đó: “Nói thật thì tôi khá tò mò.”
“Nếu là giao dịch bình thường thì đương nhiên phải đi theo con đường bình thường.” Trâu Thanh Hà là công dân tốt tuân thủ pháp luật, cực kỳ khinh thường kiểu kiếm tiền mập mờ thế này.
“Việc mua bán cổ vật từ trước đến nay luôn có đường dây riêng, chợ đen chưa bao giờ thật sự bị dẹp bỏ.” Diêu Phong hiểu ngành này rõ hơn Thanh Hà nhiều. “Một phần rất lớn cổ vật sưu tầm được đào lên từ dưới đất, cũng tức là đồ tùy táng. Nguồn lưu thông của không ít cổ vật đều là kiệt tác của bọn trộm mộ. Đám trộm mộ đào được cổ vật rồi thì không thể công khai rao bán. Giá trị của cổ vật xưa nay vốn rất mơ hồ… Khu vực này thật sự có không ít tuyệt phẩm nghệ thuật… Những món đồ được đào lên như gốm cổ, đồ bằng xương sừng, đồ đá, đồ trai sò, tượng điêu khắc nguyên thủy… đều là những thứ cực kỳ có giá trị sưu tầm. Đương nhiên sẽ hấp dẫn ánh mắt của không ít nhà sưu tầm.”
“Lâm Hạ trong lịch sử khảo cổ cũng được xem là một cột mốc lớn… Người Hồi tộc ở Lâm Hạ từng có một đại gia tộc thống trị Cam Túc, Thanh Hải, Ninh Hạ, Tân Cương, ảnh hưởng đến chính trị, quân sự và xã hội vùng Tây Bắc suốt nửa thế kỷ… Theo lời đồn thì đại gia tộc ấy có một kho báu… Nhưng sau giải phóng, hoặc trong thời kỳ kia, người ta cũng không tìm thấy cái gọi là kho báu đó… Truyền thuyết về kho báu từng hấp dẫn vô số ánh mắt thèm muốn, dần dần rồi biến thành huyền thoại.”
Trâu Thanh Hà hơi bực bội nói: “Cậu cũng động lòng rồi à?” Quân tử yêu tài nhưng phải lấy đúng đường. Có những chuyện, có những hành vi, có những suy nghĩ, sai chính là sai!
Diêu Phong cầm đũa gõ lại cậu: “Cậu nghĩ đi đâu thế hả! Tôi chỉ muốn xem thử thôi, xem thử chút không được à?! Giá trị của cổ vật nằm trong lòng người thật sự biết thưởng thức chúng.”
“Phương diện này cậu hiểu biết thật nhiều.” Biết mình hiểu lầm Diêu Phong, Trâu Thanh Hà ngượng ngùng méo miệng làm mặt quỷ rồi tâng bốc hắn một câu.
“Ông nội tôi là người phục chế cổ vật.” Diêu Phong đầy vẻ tự hào.
“Người phục chế cổ vật?”
“Ừm.” Diêu Phong nhanh chóng ăn hết sợi mì cuối cùng, xoa bụng no căng: “Ông vốn cũng là một nhà sưu tầm có chút danh tiếng. Đến thời Hồng Vệ binh thì bị khám nhà, toàn bộ gia sản bị tịch thu. Sau đó bị đưa xuống nông thôn lao động cải tạo rồi còn bị người ta đánh gãy chân. Về sau cha mẹ tôi cũng là thanh niên trí thức bị điều xuống nông thôn. Họ nghĩ quẩn rồi nhảy sông tự sát. Ông nội nhặt được tôi bị bỏ bên bờ sông, từ đó hai ông cháu sống cùng nhau, tôi theo họ Diêu của ông. Sau thập niên tám mươi được minh oan trở lại tỉnh thành, ông được sắp xếp vào làm việc ở bảo tàng, hai ông cháu mới coi như có cuộc sống ổn định.”
“Lớn thế này rồi còn khóc gì chứ. Tôi đâu thấy có gì đáng cay đắng. Tôi với ông nội sống rất vui vẻ, ông biết rất nhiều thứ.” Nhìn vành mắt bỗng ươn ướt của Trâu Thanh Hà, Diêu Phong cũng cảm thấy sống mũi mình hơi cay. Trâu Thanh Hà à Trâu Thanh Hà… Diêu Phong đứng dậy: “Chúng ta về thôi.”
Trâu Thanh Hà thật sự không ngờ Diêu Phong ngày thường luôn cười cười nói nói lại có thân thế như vậy… Cậu dụi mắt: “Tôi đâu có khóc, chỉ là mắt hơi ẩm thôi. Sức khỏe ông nội cậu…”
“Yên tâm đi.” Diêu Phong xua tay: “Công việc của ông không ai thay thế được. Có bác sĩ định kỳ kiểm tra sức khỏe cho ông. Người từng chịu nhiều khổ cực thì sức chịu đựng cũng mạnh hơn. Chỉ có điều ông nội tôi sợ nhất chính là tiền.” Hắn cười khẽ: “Trong mắt ông, tiền là thứ hại người nhất.”
Đúng lúc ấy, Hà lão tiên sinh đẩy cửa bước vào: “Ăn xong rồi à? Ta dẫn hai cậu đi dạo quanh đây nhé.”
“Không dám phiền ngài.” Diêu Phong lịch sự từ chối.
***
“Lão Hoàng với con khỉ đâu rồi?” Diêu Phong kinh ngạc nhìn Trâu Thanh Hà. Toàn bộ hành lý của bốn người đều đã biến mất.
Sắc mặt Trâu Thanh Hà lập tức thay đổi, siết chặt nắm tay rồi xoay người bỏ đi.
Diêu Phong kéo Trâu Thanh Hà lại, lắc đầu với cậu.
Trâu Thanh Hà buông bàn tay đang siết chặt ra, hít sâu một hơi.
Hà lão cùng hai người con trai bước vào. Nụ cười trên mặt họ trong mắt Trâu Thanh Hà lúc này đặc biệt dối trá.
“Hà lão, ngài có ý gì đây?” Diêu Phong mở miệng trước, chẳng hề khách sáo nữa.
“Hai người bạn của các cậu đã mang hành lý của các cậu đi trước rồi.” Người trả lời là con trai cả của Hà lão, một người đàn ông gần bốn mươi tuổi, thân hình vạm vỡ, râu quai nón che kín nửa khuôn mặt, trông cực kỳ hung hãn.
“Họ đi đâu rồi?” Trâu Thanh Hà cố gắng điều chỉnh nhịp thở, tận lực giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh.
“Đến nơi mà lát nữa các cậu cũng sẽ tới. Chỉ cần các cậu chịu hợp tác, chúng tôi cũng sẽ không làm khó đâu.” Hà lão tiên sinh thu lại bộ dạng giả nhân giả nghĩa, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Diêu Phong.
“Xem ra chúng tôi đã nhìn lầm Hà lão tiên sinh.” Diêu Phong trái lại bật cười: “Ngài không sợ mình cũng nhìn lầm tôi sao? Ngay cả chuyên gia giám định cổ vật cấp cao cũng có lúc nhìn nhầm. Mà tôi chẳng qua chỉ là một thằng nhóc, ngài không sợ tin lầm người à?”
Hà lão cười lên, nếp nhăn trên mặt chồng chất như hoa cúc nở rộ: “Ta không nhìn lầm đâu. Đồng tiền treo trên cổ cậu bằng dây đỏ kia… là Khai Nguyên Thông Bảo thể chữ lệ, loại tiểu bình bằng vàng phải không?”
(Bánh Tiêu giải thích: loại tiểu bình là loại tiền tiêu chuẩn, có kích thước nhỏ và thông dụng nhất, thường có đường kính khoảng 2.4 cm - 2.5 cm)
Trâu Thanh Hà sửng sốt. Nhìn ánh mắt sáng rực của lão già kia, chẳng lẽ đồng tiền Diêu Phong đeo trên cổ có lai lịch lớn lắm sao? Trước đây Diêu Phong từng nói, đó là bùa hộ mệnh ông nội bắt hắn đeo để cầu bình an. Cậu còn nhớ lão Đinh từng cười nhạo hắn, nói đeo một cục đồng nát trên cổ chẳng có ý nghĩa gì, chỉ như tự khóa thêm gông xiềng lên cổ mà thôi. Nếu thứ đó thật sự có thể bảo bình an, thì trên đời đã chẳng còn chuyện ngoài ý muốn nữa.
Trâu Thanh Hà chợt nhớ ra… Lúc ngồi trên tàu quá nóng, Diêu Phong từng cởi hai cúc áo, để lộ đồng tiền treo trước ngực.
Trâu Thanh Hà sờ con dao găm trong túi áo, âm thầm cân nhắc tình thế hiện tại. Hai người con trai nhà họ Hà đều có thân hình cường tráng, ánh mắt luôn chăm chăm không rời. Dù cậu ra tay cũng chưa chắc đã một kích trúng ngay. Còn vị Hà lão tiên sinh lớn tuổi này… chỉ nhìn đôi tay là biết từng luyện võ… Khớp ngón tay cực kỳ to, đầu ngón và lòng bàn tay đều có vết chai dày… Tay anh Liễu cũng như vậy, Tề Ninh cũng thế. Cây gậy chống không rời tay kia trông như có kim loại nạm bên trong… có thể giấu kiếm đã mài bén, cũng có thể là côn sắt, nhìn là biết rất nặng.
Sáng nay lúc cùng Hà lão đi ăn điểm tâm, Trâu Thanh Hà đã phát hiện nhà họ Hà không thân thiết với hàng xóm. Theo lý mà nói, người mở cửa làm ăn buôn bán thường đều khéo ăn khéo nói, nhiệt tình hơn người, nhưng nhà họ Hà hiển nhiên không phải vậy. Ngay cả ông chủ quán ăn lúc tiếp đãi họ cũng thấp thỏm dè chừng, trong ánh mắt còn có vẻ sợ hãi. Lúc trước cậu không nghĩ nhiều, nhưng giờ ngẫm kỹ lại chỉ rút ra được một kết luận: Nhà này có vấn đề! Hơn nữa tuyệt đối không phải kiểu cư dân bản địa an phận cắm rễ nơi đây.
“Được! Tôi đồng ý với các người.” Diêu Phong đưa ra quyết định.
Trâu Thanh Hà không hề bất ngờ với quyết định này. Cho dù lúc này họ trở mặt với nhà họ Hà, cậu và Diêu Phong có thể thuận lợi chạy thoát… nhưng Hoàng Tùy Vân và Khương Viễn Hoa vẫn đang ở trong tay đối phương… Đương nhiên không thể bỏ mặc lão Hoàng với Khương Viễn Hoa được. Hầy… Vận khí của Khương Viễn Hoa đúng là cực kỳ tệ. Năm ngoái đến Ánh Nguyệt Sơn Trang, cũng chỉ có mình cậu ta gặp chuyện… Cái thằng nhóc này lòng hiếu kỳ quá nặng, thần kinh lại thô, gặp chuyện chỉ biết lao lên chứ không biết lùi.
“Yên tâm đi, các cậu là khách do ta mời tới, chuyến này tuyệt đối sẽ không có nguy hiểm.” Sau khi Diêu Phong đồng ý, Hà lão tiên sinh lại khôi phục vẻ khách sáo với họ.
Lúc xuống lầu, Trâu Thanh Hà cố ý giả vờ bước hụt bậc thang, cả người lao về phía trước. Cùng lúc đó, Hà lão tiên sinh đi phía trước lập tức xoay tay chống cây gậy vào tường, dùng cả người lẫn gậy chặn lại thân thể đang chúi tới của Thanh Hà. Không phải gỗ mây… “Có chuyện gì vậy?” Diêu Phong đi phía sau không hiểu xảy ra chuyện gì, dừng bước kéo Trâu Thanh Hà lại. Trâu Thanh Hà thuận thế kéo mạnh, sức nặng của hai người cùng đổ dồn lên Hà lão tiên sinh. Hà lão đưa tay đỡ họ, cây gậy rơi xuống đất — “Keng!” Một tiếng kim loại chạm đất cực kỳ giòn vang. Quả nhiên đúng như Trâu Thanh Hà đoán, cây gậy này chính là vũ khí của Hà lão tiên sinh.
Dường như sợ họ bỏ chạy, hai người con trai của Hà lão một trái một phải đi kèm bên cạnh, cùng lên một chiếc xe tải nhỏ. Vừa lên xe, dưới đế giày không biết giẫm phải thứ gì, hơi cấn chân. Nhấc chân lên, Trâu Thanh Hà phát hiện dưới chân có những mảnh gốm vụn nhỏ li ti, trong góc tối dưới ghế còn có một hai mảnh lớn hơn. Xem ra chiếc xe tải nhỏ này là xe chở hàng của nhà họ Hà. Cũng chính là chiếc xe tối qua đã chở họ từ ga tàu về đây. Trâu Thanh Hà trước đó còn tưởng là xe Hà lão thuê, từng nghĩ có nên chia tiền xe với Diêu Phong hay không, thuận miệng nhắc qua một lần. Nhưng Diêu Phong chẳng để tâm, nói người ta đã mời họ tới làm khách thì khỏi cần trả tiền xe nữa.
Thanh Hà lặng lẽ nhặt một mảnh gốm dài khoảng hai tấc lên. Diêu Phong nhìn thấy liền giúp cậu che giấu, chắn tầm mắt của anh em họ Hà.
“Nghe giọng nói thì các ông không phải dân bản địa.” Diêu Phong cố ý tìm đề tài để nói.
Câu này hỏi rất có trọng lượng, Trâu Thanh Hà âm thầm khen hắn trong lòng.
Sáng nay lúc ra ngoài, Thanh Hà đã chú ý cư dân quanh đây, phương ngữ rất khó hiểu. Người nhà họ Hà lại nói tiếng phổ thông còn chuẩn hơn cả họ.
Đáng tiếc, người ngồi cạnh Diêu Phong là cậu con trai trẻ hơn của nhà họ Hà. Từ đầu đến cuối không thấy hắn mở miệng nói câu nào, chỉ là ngũ quan khá giống Hà lão tiên sinh.
Người lái xe là gã đàn ông râu quai nón. Trâu Thanh Hà không biết tên hắn. Tối qua Hà lão chỉ đơn giản chỉ vào hai người nói đó là hai con trai của mình. Sau khi Hà lão lên xe ngồi cạnh Thanh Hà, xe liền khởi động.
Trâu Thanh Hà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lâm Hạ là một nơi rất đẹp.
Nhưng đầu óc Thanh Hà hoàn toàn không chứa nổi cảnh sắc trước mắt. Cậu cực kỳ bực bản thân… Sao mình lại bất cẩn đến thế chứ? Nếu Hà lão nói đây là nhà mình, vậy tại sao trong nhà lại không có phụ nữ… ngay cả người trông tiệm cũng đều là đàn ông vạm vỡ. Nếu lão Hoàng với họ Khương xảy ra chuyện… Trong lòng cậu càng lúc càng bất an.
“Hà lão, còn bao xa nữa?” Diêu Phong cách một hàng ghế trống ngoảnh đầu hỏi Hà lão tiên sinh.
Sau khi chạy mấy tiếng đồng hồ, đường càng lúc càng khó đi, xe rõ ràng đang chạy vào trong núi.
Khóe miệng Hà lão cong lên: “Người trẻ tuổi, chẳng có chút kiên nhẫn nào.”
“Con người đối mặt với con đường chưa biết phía trước vốn luôn có bản năng nóng nảy bất an.” Diêu Phong đáp trả một câu.
Trâu Thanh Hà quay mắt nhìn sang Diêu Phong. Là người quen thuộc với đủ loại biểu cảm của Diêu Phong, Thanh Hà biết, bề ngoài hắn có vẻ không quá căng thẳng, nhưng phần xương mày không ngừng giật động đã để lộ sự bất an trong lòng hắn.
Nhận xét
Đăng nhận xét