Chuyển đến nội dung chính

Hóa Vụ - Chương 11 [PN1]

 Trở về - 01


Sáng hôm đó khi ra ngoài, Trâu Thanh Hà mặc không nhiều áo. Đến buổi sáng lại đổ một trận mưa lớn, thời tiết đột ngột lạnh đi không ít, khiến cậu hắt hơi liên tiếp mấy cái thật mạnh.


“Có người đang chửi cậu đấy.” Khương Viễn Hoa hả hê nói. Bây giờ buổi trưa nào cậu ta cũng sang phòng ký túc của Trâu Thanh Hà ăn cơm.


Số bạn cùng phòng trong ký túc xá của Trâu Thanh Hà đã ít đi. Diêu Phong, nay đã lên năm hai đại học, sau hai tuần khai giảng đã theo giáo sư tới Vân Nam, ước chừng cả học kỳ này cũng chưa chắc trở về. Khương Viễn Hoa đường hoàng chiếm luôn địa bàn của cậu ta. Trần Giai Tuấn và bạn gái tình cảm ổn định, lén thuê nhà bên ngoài trường, buổi tối thường không về ngủ, chỉ tranh thủ giờ trưa tụ tập với anh em trong phòng. Hoàng Tùy Vân từ sau chuyến đi Cam Túc, Thanh Hải cùng Diêu Phong và Trâu Thanh Hà trong kỳ nghỉ hè, bị kiết lỵ rồi ốm nặng một trận, đã được cha mẹ đón về quê. Đến giờ vẫn chưa quay lại trường, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không gọi tới, chẳng biết rằng các bạn cùng phòng đều đang lo lắng cho hắn.


Nhân khẩu thường trú của ký túc xá giờ chỉ còn Đinh Tùy Hiển ngày nào cũng cắm đầu học bài đến phát cuồng, và lão đại Triệu Trí Siêu mơ mơ hồ hồ đến mức đi trong trường cũng có thể lạc đường.


Một cái đầu thò vào từ cửa phòng ký túc. Là bạn cùng lớp của Trâu Thanh Hà: “Trâu Thanh Hà, có thư của cậu này.”


“Cảm ơn.” Trong mắt Trâu Thanh Hà thoáng chốc bừng lên ánh sáng rực rỡ như mặt trời, nhưng rất nhanh lại tắt đi. Cậu chợt nhớ ra, thư của anh Liễu đều được gửi thẳng tới chỗ ở trong khu dân cư chứ không gửi đến trường. Đã hơn nửa tháng rồi cậu chưa nhận được thư của anh Liễu.


Nhớ anh quá.


Đã giữa tháng Mười rồi. Ngày kết thúc nửa năm tu nghiệp của anh Liễu chỉ còn hơn mười ngày nữa là tới.


“Thư của ai vậy?” Ba cái đầu chen lại gần. Trần Giai Tuấn giật lấy lá thư: “Tây Ninh, Thanh Hải. Trời đất, từ bao giờ cậu có bạn qua thư ở xa thế này? Chữ xấu quá đi!”


Khương Viễn Hoa khúc khích cười: “Chắc chắn là Chu Quân. Tớ đã đưa địa chỉ liên lạc của bọn mình cho anh ấy.”


Xé thư ra xem, quả nhiên là anh ta. Dòng mở đầu viết: “Trâu Thanh Hà, Khương Viễn Hoa, Hoàng Tùy Vân, các cậu có khỏe không? Tôi rất khỏe.”


Phần nội dung phía sau lại giống hệt một bản báo cáo.


Trước tiên là nói Lão Mã đã xuất viện, sức khỏe không còn trở ngại gì lớn, được điều sang bộ phận hành chính của cục cảnh sát làm việc. Lão Mã nhờ Chu Quân viết thêm lời cảm ơn Trâu Thanh Hà và mọi người về số thuốc bổ đã mua. Sau đó lại nói anh ta đã trở về vị trí công tác cũ, mọi việc đều tốt đẹp.


Tiếp theo là báo cáo Doãn Cửu Nguyệt rất bận. Vụ án xảy ra tại tổ trạch nhà họ Từ đã được đưa ra xét xử. Hà Quy Hương bị kết án mười hai năm tù giam và tước quyền chính trị suốt đời; Lão Quý bị tuyên án tù chung thân; Lạc Luy Dương bị kết án tử hình.


Hy vọng họ sẽ hồi âm. Bức thư kết thúc như vậy.


“Người này chắc chắn chưa từng viết thư tình, đến thư từ cũng viết rất ít.” Trần Giai Tuấn trả lá thư lại cho Trâu Thanh Hà, ra vẻ từng trải nói: “Là anh cảnh sát mà các cậu quen trong chuyến phiêu lưu ở Cam Túc, Thanh Hải phải không? Chính là người ngay cả hình nộm cũng làm xấu xí ấy?”


Trâu Thanh Hà cười gật đầu: “Đúng rồi. Tớ phải viết thư trả lời, còn muốn viết riêng một lá cho Lão Mã và một lá cho đội trưởng Doãn nữa.”


“Tớ cũng viết, đến lúc đó kẹp chung vào thư của cậu gửi sang luôn.” Khương Viễn Hoa đáp lời. À, về kết cấu và công dụng của cơ quan đại sảnh kia, đến giờ cậu ta vẫn chưa hiểu rõ. Cậu ta đã hỏi không ít người, lật xem không ít sách, nhưng vẫn chẳng hiểu nổi.


Cùng lúc đó, Liễu Hạ Khê đang ngồi trên máy bay. Chuyến bay lần này bay thẳng từ Luân Đôn tới Bắc Kinh.


Anh đeo tai nghe ở tai trái, thoải mái tựa lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên, thích ý nhắm mắt lại.


“Nghe nhạc gì mà say mê thế?” Người ngồi bên phải anh là đồng nghiệp cùng trở về sau đợt huấn luyện ở Scotland, người Thượng Hải tên Mạc Văn Bân.


Liễu Hạ Khê tháo tai nghe xuống, cười cười: “Không phải nghe nhạc.”


“Chẳng lẽ nghe tướng thanh?” Trông Mạc Văn Bân có vẻ đặc biệt yêu thích tướng thanh.


Liễu Hạ Khê lại lắc đầu. Với đề tài này, anh không muốn tiếp tục đi sâu thêm.


“Có thể kết thúc khóa huấn luyện đặc biệt sớm hơn mười mấy ngày, chỉ có cậu là sốt ruột về nước thôi. Mấy người kia định tận dụng thời gian còn lại để đi chơi khắp nước Anh một chuyến. Khó khăn lắm mới có thời gian, lại còn là đi công tác được chi trả toàn bộ chi phí nữa.”


“Ha ha, chẳng phải bây giờ cậu cũng đang ngồi cùng chuyến bay với tôi sao?” Liễu Hạ Khê mỉm cười. Đây quả thực là cơ hội hiếm có để đi khắp nước Anh. Tiền đề là trong nhà không có người khiến mình vương vấn, nhung nhớ. Đã có thể về nước, anh không muốn ở lại Anh thêm dù chỉ một phút.


“Cũng hết cách thôi. Anh trai tôi xảy ra chút chuyện, tôi phải về nước xử lý. Còn cậu vội vàng về nước như vậy, có phải ở nhà có người đang đợi không? Bạn gái ngày nào cũng giục cậu về à? Mà tôi đâu thấy cậu gọi điện thoại bao giờ.” Mạc Văn Bân dù sao vẫn còn trẻ, mang bản tính thích hóng chuyện. Trong đoàn người bọn họ, kiểu tính cách nào cũng có. Liễu Hạ Khê nhìn bề ngoài có vẻ dễ gần, nhưng trong thâm tâm lại luôn giữ khoảng cách tâm lý khá xa với bất kỳ ai.


“Ở nhà đúng là có người đang đợi.” Liễu Hạ Khê nở nụ cười thư thái, dường như ngay cả hàng lông mày cũng đang nhảy múa theo biểu cảm ấy.


Mạc Văn Bân thấy vẻ mặt anh rất thú vị, cảm thán: “À, thật không ngờ đấy, cậu cũng có biểu cảm như vậy. Điều cậu nhớ nhất ở bạn gái mình là gì?”


“Cơm nước!” Liễu Hạ Khê đáp bằng giọng quả quyết như đinh đóng cột. Ẩm thực phương Tây quả thực đã khiến anh ăn đến phát ngán.


“À, nói vậy là cô ấy nấu ăn rất ngon? Đúng là một người phụ nữ đảm đang. Kể chuyện tình lãng mạn của hai người đi.” Phải hơn hai tiếng nữa mới tới Bắc Kinh. Anh ta ngủ một giấc dậy rồi thấy quá chán.


Không hiểu vì sao, có lẽ là vì đang trên đường về quê hương, hoặc vì tâm trạng gần đến quê nhà nên xúc động, hôm nay Liễu Hạ Khê lại rất có hứng trò chuyện, có khá nhiều điều muốn nói. “Thật ra lúc đầu món ăn em ấy nấu không ngon lắm, đại khái là vấn đề khẩu vị. Tôi không quen với vị đậm và mạnh như thế. Tôi gặp em ấy ở quê nhà của em ấy. Khi đó tôi ở nơi đất khách quê người, chắc là rất cô đơn. Có người cùng ăn cơm vui hơn nhiều so với ăn một mình. Em ấy là một đứa trẻ có biểu cảm rất phong phú, thật lòng vui vẻ vì tôi ăn hết những món mình nấu. Khẩu vị ấy mà, sẽ dần bị đồng hóa theo thói quen. Dần dần thích những món em ấy nấu, rồi có thể cảm nhận được từ đó sự ấm áp và hương vị của gia đình. Em ấy là một đứa trẻ thông minh, biết bỏ tâm tư vào món ăn, hơn nữa còn khiến người ăn dễ dàng cảm nhận được sự dụng tâm vui vẻ của mình. Em ấy từ từ tìm tòi, từ từ tiến bộ, những món ăn làm ra ngày càng đầy đủ cả sắc, hương lẫn vị.”


“Cậu đúng là hạnh phúc thật đấy. Có người chịu tốn bao tâm tư chăm lo cho dạ dày của cậu.”


Liễu Hạ Khê mỉm cười. Hạnh phúc đương nhiên không phải tự nhiên mà có. Lúc mới bắt đầu ăn thử những món Thanh Hà nấu, lượng ớt đậm đặc đến mức gần như làm dạ dày anh thủng luôn. Khi ấy anh đau khổ đến mức nào... nói ra cũng chẳng ai tin. Anh phát hiện, chỉ cần món nào anh không ăn hết thì Thanh Hà sẽ không nấu lại món đó lần thứ hai. Phải đợi đến khi chính anh nhắc muốn ăn món ấy, Thanh Hà mới bắt đầu làm lại. Điều đó dần hình thành cho anh thói quen bất kể thế nào cũng phải ăn hết thức ăn. May mà đồ ăn Thanh Hà nấu ngày càng ngon hơn... Còn dạ dày của Liễu Hạ Khê, dưới sự kích thích mãnh liệt của ớt, đã luyện thành một cái dạ dày thép.


“Vụng trộm vui vẻ một mình.” Mạc Văn Bân thấy khóe môi anh cứ cong lên, không khỏi có chút ghen tị. Tuổi tác hai người xấp xỉ nhau, vậy mà anh ta lại chẳng có cô bạn gái nào khiến mình hạnh phúc đến thế. “Khoảng thời gian này đối với hai người chắc khó chịu lắm nhỉ. Tuy nói khoảng cách ấy đối với hai người chẳng khác nào xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Chỉ là, kỳ lạ thật, tôi chưa từng thấy hai người gọi điện thoại cho nhau.”


“Thật ra cũng không có gì. Nếu gọi điện thoại, tôi sẽ căm ghét khoảng cách ở hai đầu dây. Có thể nghe thấy giọng nói nhưng lại không thể chạm tới. Cảm giác ấy giống như hoa trong gương, trăng dưới nước, khiến tôi có một loại ảo giác hư vô, thậm chí có thể không nhịn được mà lập tức chạy về nước.”


“Hả?! Không ngờ cậu lại là người trọng tình trọng nghĩa đến thế.” Câu trả lời này khiến Mạc Văn Bân giật mình. Nhìn thế nào anh cũng giống một người rất lý trí. 


***


“Này, mấy người các cậu, chẳng ai chịu ra giúp tôi xách hành lý à?” Cửa ký túc xá lại bị đẩy mở. Hoàng Tùy Vân đã lâu không gặp xuất hiện ở cửa. Trên lưng đeo, trên vai vác, trong tay xách, cả người gần như bị hành lý chôn vùi.


Mọi người trong phòng ký túc đều lập tức lao ra, lấy lòng mà gỡ từng món hành lý xuống khỏi người hắn. Sau đó chẳng khách sáo chút nào, mở túi của hắn ra lục tìm đồ ăn.


Trâu Thanh Hà nhìn Hoàng Tùy Vân từ trên xuống dưới, từ trái sang phải: “Sao nhìn thế nào cũng thấy cậu như biến thành một người khác vậy.” Vốn dĩ Hoàng Tùy Vân luôn là người rất phong độ, khá chú trọng vẻ bề ngoài. Thế nhưng trước mắt, hắn lại mặc quần công nhân màu vàng đất, áo khoác màu xanh xám, trên đầu đội một chiếc mũ sinh viên màu đen... Nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ quái. Có điều hiện giờ sức khỏe của hắn đã hoàn toàn hồi phục. Thân thể không còn vẻ gầy guộc như lúc rời đi, mà đã có thêm da thịt. Nhớ lại khi đó, hắn gầy như một xác khô, trông đáng sợ vô cùng. Hơn nữa, vẻ mặt hắn cũng đã quét sạch sự u uất và nôn nóng trước đây, trở nên bình hòa, thanh tĩnh.


“Cái mũ này xấu thật đấy.” Trần Giai Tuấn đưa tay ra, giật chiếc mũ xuống.


“A! Đầu hòa thượng!” Khương Viễn Hoa thất thanh kêu lên. Mái tóc đen rất có đặc trưng của Hoàng Tùy Vân đã bị cạo sạch nhẵn bóng, trên đỉnh đầu còn có mấy vết hương sẹo hàng thật giá thật.


“Cậu không phải thật sự xuất gia rồi đấy chứ?!” Tất cả mọi người trong ký túc đều vây quanh hắn. Ngay cả những món ăn vặt ngon lành trong đống hành lý hắn mang về cũng không thể kéo hồn họ đi mất. Xuất gia làm hòa thượng... Quả thực là một sự thật quá mức chấn động.


Hoàng Tùy Vân vui vẻ chớp chớp mắt: “Đây là bí mật, không nói cho các cậu biết!”


“Lão Hoàng thoát thai hoán cốt rồi.” Khương Viễn Hoa và Trâu Thanh Hà khó hiểu nhìn nhau.


“Phải nói là siêu phàm thoát tục mới đúng.” Trần Giai Tuấn sửa lại. “Sao lại nghĩ đến chuyện xuất gia thế? Còn học nữa hay không đây?”


“Ai bảo không học chứ.” Hoàng Tùy Vân đội chiếc mũ trở lại lên đầu:“Bần tăng pháp danh Không Tĩnh.”


“Cậu thật sự xuất gia rồi à?” Triệu Trí Siêu không tài nào tin nổi.


“Chẳng lẽ cậu ta đốt mấy vết hương sẹo cho vui chắc?” Đinh Tùy Hiển cao lớn hơn người, lại giật chiếc mũ của Hoàng Tùy Vân xuống, nhìn kỹ cho rõ. Những vết sẹo ấy quả thật không phải vẽ lên mà là bị đốt thật.


“Cậu bị kích thích gì thế, đến mức phải xuất gia?” Mọi người đều không hiểu, đồng loạt vây quanh cậu truy hỏi đến cùng. Đây quả là tin tức động trời.


Hoàng Tùy Vân chắp hai tay: “A Di Đà Phật. Bần tăng gặp ma, mượn Phật pháp vô biên để trừ ma.”


“Trừ ma?!” Mọi người lập tức tan tác như chim muông.


“Đầu óc lão Hoàng có vấn đề rồi.”


Đinh Tùy Hiển đưa ra một câu tổng kết mang tính quyết định.


Trâu Thanh Hà kéo Hoàng Tùy Vân ra ngoài, tìm một nơi vắng vẻ trong khuôn viên trường: “Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”


Hoàng Tùy Vân thở dài:


“Nói ra các cậu cũng không chịu tin. Ở ngôi nhà cổ nhà họ Từ trên núi Tích Thạch, tôi gặp ma. Ngày nào cũng gặp ác mộng, không phân biệt nổi đâu là mơ đâu là thật. Cha mẹ tôi vốn cũng không tin thần quỷ, nhưng lần này sau khi đón tôi về nhà, họ lại đưa tôi đến một ngôi chùa, gửi tôi cho một vị tăng nhân nghe nói pháp lực rất cao làm đệ tử tục danh. Trên đời này cũng chẳng biết có thật sự tồn tại không gian khác chiều hay không. Sau khi ở trong chùa một thời gian, tôi thật sự không còn gặp ác mộng nữa. Tôi cũng cầu cho cậu một lá bùa hộ thân và một chuỗi niệm châu.” Hắn đặt vào tay Trâu Thanh Hà một túi bùa thơm và một chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương.


“Đây là chuyện gì vậy chứ?” Suốt cả buổi học chiều, Trâu Thanh Hà vẫn luôn nghĩ về chuyện Lão Hoàng xuất gia, nghĩ mãi không sao hiểu nổi. Bốn người đều từng ở trong ngôi nhà cổ nhà họ Từ. “Sao chỉ có mình cậu ấy gặp ma? Chẳng lẽ tố chất tâm lý của cậu ấy kém? Tự dọa chính mình? Đúng là tất cả những chuyện xảy ra ở đó đều rất đáng sợ, rất âm u, rất quỷ dị, Lão Hoàng bị dọa cũng là chuyện bình thường... Nhưng lúc ở địa phương đó đâu thấy cậu ấy sợ hãi đến thế. Tuy rằng sau này vừa đến Tây Ninh là cậu ấy ngã bệnh... Chẳng phải bác sĩ nói là do ăn phải đồ không sạch gây bệnh đường ruột sao?” Đương nhiên Trâu Thanh Hà không tin chuyện ma quỷ.


Tan học, Trâu Thanh Hà dắt chiếc mô tô của mình ra khỏi gara. Dù anh Liễu không có nhà, chỉ cần buổi tối không có tiết học, cậu vẫn sẽ đúng giờ trở về.


Khi đi ngang qua chợ, Trâu Thanh Hà mua một ít thức ăn đặt lên xe. Mặc dù anh Liễu không ở nhà, nhưng anh Liễu Tam và Tề Ninh vẫn sẽ thỉnh thoảng bất ngờ kéo đến ăn chực uống chực. Vì thế mỗi lần mua thức ăn, Trâu Thanh Hà thường chuẩn bị phần cho ba người.


Vừa về đến nhà, Trâu Thanh Hà lập tức đi thẳng vào bếp chuẩn bị nấu cơm. Đột nhiên cậu cảm thấy phía sau có người rón rén tiến lại gần. Theo phản xạ, toàn thân Trâu Thanh Hà lập tức căng lên cảnh giác. Cậu cầm con dao phay trên thớt, xoay nửa người lại. Nhưng còn chưa kịp hành động, cổ tay cậu đã bị khống chế, con dao bị đoạt mất. Cả người cậu rơi vào một vòng tay quen thuộc. Bên tai vang lên một giọng nói: “Anh về rồi.”


Toàn thân Trâu Thanh Hà mềm nhũn, gần như không đứng vững nổi. Cậu mặc cho toàn bộ sức nặng cơ thể mình tựa lên người phía sau.


Tác giả có lời muốn nói:


He he, trước tiên cho tôi quảng cáo một chút.


Sau này tôi dự định sẽ viết một câu chuyện lấy Hoàng Tùy Vân làm nhân vật chính. Thể loại sẽ là huyền huyễn kinh dị. Tên truyện là 《U Minh Thông Đạo》. Nếu đã có tác phẩm nào trùng tên thì tôi sẽ đổi tên khác.


Còn 《Phiên Cổn Hồng Trần》 và 《Biên Duyên Tình Sắc》, người đọc quá ít nên tôi không có động lực viết tiếp. Hai cái hố này chắc chắn vẫn sẽ lấp, nhưng tốc độ cập nhật sẽ rất chậm.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vòng bảy người - Chương 1

Quyển sách thừa Khúc ngoặc đường Văn Tinh có một tòa kiến trúc cao tầng nhỏ thập niên 50, là thư viện lâu đời nhất trong thành phố này, kích thước không lớn. Kết cấu bên trong thư viện vẫn hoàn toàn mang phong cách của thập niên 50, mặt tường ngoài tòa nhà bò đầy dây thường xuân xanh biếc. Loài thực vật này có thể hấp thụ lượng lớn ánh nắng và nhiệt lượng, do đó đi trong hành lang của cao ốc không cảm thấy được một tia thiêu đốt của nắng hè, ngược lại bởi vì tầng tầng loang lổ này mà có vẻ có chút âm u kín đáo. Yên tĩnh là bầu không khí duy nhất của nơi này. Do đó lượng người dù cao tới đâu, một năm bốn mùa cũng đều im ắng như vậy, nguyên tắc cơ bản nhất của thư viện đó là chút yêu cầu ấy, nhưng không mảy may tiếng động nào lại có một tầng ý nghĩa khác, chính là sự cân bằng hết sức yếu ớt. Bởi vì bạn không cách nào biết được giây tiếp theo sẽ có cái gì phá tan sự cân bằng an tĩnh này, cho dù đó là một cây kim rơi xuống mặt đất, cũng sẽ khiến linh hồn bạn bị rung động. Chu Quyết thu dọn...

Tà Binh Phổ - Chương 48

Chương 48 - Hỗn chiến Đối mặt với Huyền Cương chạy trước tiên phong đâm đầu đánh tới, Bách Diệp cũng không dám xem thường, lập tức rũ mũi nhọn trường thương xuống, cổ tay rất nhanh run lên, thương kình bằng không vẽ ra nửa bước sóng song song với mặt đất đẩy dời đi. Mặc dù không nhìn thấy đạo thương kình phá kim đoạn ngọc kia, nhưng động tác rất nhỏ trên tay Bách Diệp lại không thể qua được đôi mắt của Huyền Cương, nó cực nhanh điều chỉnh tư thế chạy nhanh của mình, đem đường quỹ tích bước vọt tới trước kéo thành một hình cung, không cần chậm lại mà vẫn xảo diệu vòng qua thương kình vô hình của thập tự thương, tốc độ cực nhanh, khiến cho Bách Diệp không kịp phát ra đạo công kích viễn trình thứ hai. Bách Diệp thấy Huyền Cương trong nháy mắt đó đã đánh đến trước mặt mình, đáy lòng cũng âm thầm kêu một tiếng hay, thủ đoạn tránh né của nó nhìn như đơn giản, nhưng rất khó nắm chắc, bởi vì cần tỉ mỉ tính toán đo lường biên độ rung trái phải này của cổ tay Bách Diệp, tài năng ước đoán ra b...

Ánh Sáng Thành Phố - Vĩ Thanh

Vĩ Thanh - Em ngỡ anh đã đi rồi Một tuần sau, vụ án liên hoàn "Ánh sáng thành phố" tuyên bố kết thúc. Giang Á đối với những tội giết người liên tiếp của mình đã thú nhận không kiêng dè, cũng khai rõ toàn bộ chi tiết gây án. Dưới sự xác nhận của hắn, cảnh sát ở khu đất hoang phụ cận quán cafe "Lost in Paradise", cùng với nhiều địa điểm bên trong thành phố, lấy được lượng lớn vật chứng được chôn giấu, vứt bỏ. Qua xét nghiệm, vật chứng này cùng khẩu cung của Giang Á và kết luận khám nghiệm đồng nhất với nhau. Sau khi toàn lực lùng vớt, ở giữa sông Ly Thông phát hiện phần tàn tích của đầu lâu và mô cơ, cùng nhận định với án nam thi không đầu. Án mạng thôn La Dương 21 năm trước, do niên đại đã rất lâu, trừ khẩu cung của Giang Á ra, không còn chứng cứ nào, viện kiểm sát đưa ra quyết định không cho khởi tố nữa. Thông qua tiến hành kiểm tra toàn diện xe Jetta trắng của Giang Á, cảnh sát ở miệng khóa cốp và đầu đỉnh của cốp xe phía sau phát hiện lượng vết máu nhỏ,...