Chương 3: Nam phương tịnh hỏa
Tam Tước Tử đang định nhào tới thì một tiếng còi sắc nhọn đột ngột vang lên. Thân hình Tam Tước Tử khựng lại, trong cổ họng phát ra hai tiếng gầm gừ đầy không cam lòng, rồi liên tiếp lùi về sau mấy bước, lại chuyển sang tư thế chờ thời cơ hành động.
Hỏa Tiểu Tà vừa thoát chết dưới miệng chó, đang cảm thấy kỳ lạ thì nghe bên ngoài bức tường đổ của ngôi miếu hoang có người gọi lớn: “Tam Tước Tử! Đứng yên đó, đừng động đậy!”
Hỏa Tiểu Tà và Giáp Đinh Ất đều quay đầu nhìn về phía bức tường đổ. Chỉ thấy hai người thân thủ nhanh nhẹn lật người tiến vào, bước nhanh tới bên cạnh Tam Tước Tử, vẻ mặt kỳ lạ nhìn Giáp Đinh Ất và Hỏa Tiểu Tà.
Hỏa Tiểu Tà đều nhận ra cả hai người này. Một người là Chu tiên sinh của Ngự Phong Thần Bộ, người kia là Câu Tiệm, tên Câu Tử Binh từng thả chó cắn cậu ở đại viện nhà họ Vương.
May mà người tới là Chu tiên sinh! Ông ta điềm tĩnh hơn Trương Tứ gia nhiều, cũng biết nói lý lẽ hơn.
Trong ngôi miếu đổ nát, bốn người đều im lặng. Giáp Đinh Ất và Hỏa Tiểu Tà cũng không dám tùy tiện bỏ đi.
Chu tiên sinh nhìn cây roi đen trong tay Giáp Đinh Ất, rồi nhìn bộ hắc sa trên người và dung mạo của hắn, cẩn trọng hỏi: “Ngươi là Giáp Đinh Ất?”
Giáp Đinh Ất cười lạnh: “Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, ta chính là Giáp Đinh Ất.”
Chu tiên sinh quay sang nhìn Hỏa Tiểu Tà, hừ một tiếng: “Họa Tiểu Hài?”
Hỏa Tiểu Tà thở hổn hển, gật đầu xưng phải.
Chu tiên sinh đột nhiên nhếch miệng cười thành tiếng: “Ồ? Trùng hợp thật! Đúng là không phải oan gia thì không gặp nhau. Ta thật lấy làm lạ, sao hai người các ngươi lại chạy tới nơi hoang sơn dã lĩnh này để trốn?”
Giáp Đinh Ất hắc hắc cười lạnh không ngừng.
Chu tiên sinh nhìn hắn rồi nói: “Giáp Đinh Ất, có phải ngươi bị nội thương gì không? Thân thủ giảm sút quá nhiều rồi đấy. Động tác vung roi của ngươi còn không bằng một võ sư bình thường.”
Giáp Đinh Ất hừ lạnh một tiếng, không đáp.
Chu tiên sinh nói: “Không trả lời cũng không sao. Chỉ tiếc một đại đạo tặc lợi hại như ngươi cũng có lúc hổ lạc đồng bằng.”
Giáp Đinh Ất lạnh lùng nói: “Ngự Phong Thần Bộ, nếu ta đã rơi vào tay các ngươi thì chẳng còn gì để nói. Muốn giết muốn chém cứ nói thẳng một câu.”
Chu tiên sinh đi vài bước, vuốt chòm râu dưới cằm rồi nói: “Giáp Đinh Ất, ngươi đừng nghĩ Ngự Phong Thần Bộ chúng ta nhỏ nhen như vậy. Cho dù ngươi làm bị thương một con Báo Tử Khuyển của chúng ta, cướp mất Thiết Hổ Trảo của Trương Tứ Gia, nhưng ngươi thắng một cách quang minh chính đại. Chúng ta với ngươi vốn không có thù oán gì. Nay ngươi bị nội thương, không thi triển được bản lĩnh, hà tất chúng ta phải làm khó ngươi? Giáp Đinh Ất, trên đất Quảng Đông, ngươi từ trước đến nay luôn đối đầu với bọn trộm cướp, chỉ lấy những món đồ phi pháp, danh tiếng không nhỏ. Với chúng ta mà nói, trái lại còn có thể kết giao làm bằng hữu.”
Giáp Đinh Ất hừ lạnh: “Hừ hừ, nói chuyện cần gì phải vòng vo đến thế! Chẳng phải ngươi chỉ muốn hỏi rốt cuộc ta bị thương như thế nào sao?”
Chu tiên sinh cười ha hả: “Giáp Đinh Ất, vậy ta nói thẳng luôn. Cao thủ như ngươi, sao lại bị thương nặng đến mức mất hết thân thủ như thế? Chẳng lẽ ngươi đắc tội với vị Tặc Vương nào đó? Ví dụ như Hỏa Hành Tặc Vương?”
Giáp Đinh Ất cười lạnh: “Hừ hừ hừ hừ, nói cho ngươi biết cũng chẳng sao. Ta không hề bị nội thương. Chỉ là bị tên tiểu nhân Hỏa Vương Nghiêm Liệt đánh vào cột sống ba cây Hỏa Diệu Châm, phong bế kinh mạch, nên mới không thể thi triển bản lĩnh! Chờ ta lấy được Hỏa Diệu Châm ra, thân thủ sẽ chẳng khác gì trước kia!”
Chu tiên sinh hơi kinh ngạc: “Tên tiểu nhân Hỏa Vương Nghiêm Liệt? Hỏa Diệu Châm? Ta hiểu rồi. Giáp Đinh Ất, ngươi có thù với Hỏa Vương Nghiêm Liệt?”
Giáp Đinh Ất hừ một tiếng: “Huyết hải thâm thù.”
Chu tiên sinh thở dài: “Giáp Đinh Ất, xem ra chúng ta đúng là đồng bệnh tương lân. Nếu ngươi đã thẳng thắn như vậy, ta cũng không ngại nói cho ngươi biết vì sao chúng ta lại lưu lạc tới đây. Nào nào nào, hay là ngồi xuống, ăn chút gì đó rồi từ từ nói chuyện?”
Giáp Đinh Ất đáp: “Không cần khách sáo. Ngươi muốn nói thì cứ nói. Chuyện của các ngươi, ta không hứng thú.”
Chu tiên sinh khẽ cười, không đáp lại, mà quay sang Hỏa Tiểu Tà:“Họa Tiểu Hài, ngươi với chúng ta đúng là có duyên thật! Ta càng không ngờ ngươi lại quen cả Giáp Đinh Ất. Ngươi không cần lo lắng, chúng ta sẽ không làm khó ngươi nữa. Tung tích của Linh Lung Kính, chúng ta đã biết rồi. Họa Tiểu Hài, ngồi xuống đi. Đều là những kẻ lưu lạc nơi chân trời góc bể, cười một tiếng là xóa hết ân thù. Có phải ngươi đang rất muốn uống nước không?”
Hỏa Tiểu Tà chạy như điên suốt cả đêm, vừa rồi lại trải qua một trận giao đấu, từ đầu đến cuối chưa uống lấy một giọt nước. Cổ họng khô khốc như bốc khói. Nghe Chu tiên sinh nói vậy, cậu bất giác nuốt nước bọt mấy lần.
Chu tiên sinh là người tinh mắt, lập tức nói với Câu Tiệm: “Câu Tiệm, mang túi nước tới đây.”
Câu Tiệm vội vàng dâng lên, Chu tiên sinh tiếp nhận, quẳng đến trước mặt Hỏa Tiểu Tà.
Hỏa Tiểu Tà nhìn Giáp Đinh Ất một cái. Giáp Đinh Ất mặt không đổi sắc, chậm rãi ngồi xuống, ngồi đối diện với Chu tiên sinh và những người kia.
Thấy Giáp Đinh Ất đã ngồi xuống, Hỏa Tiểu Tà do dự một hồi rồi vẫn nhặt túi nước lên, rút nút bịt ra uống ừng ực mấy ngụm lớn. Đến lúc ấy cậu mới cảm thấy cơ thể dễ chịu hơn nhiều.
Chu tiên sinh, Câu Tiệm, Hỏa Tiểu Tà và Giáp Đinh Ất đều ngồi xuống. Báo Tử Khuyển Tam Tước Tử thấy chủ nhân và hai kẻ vừa bị mình tấn công đã hòa hoãn với nhau, cũng không dám tiếp tục trợn mắt nhìn Hỏa Tiểu Tà và Giáp Đinh Ất nữa. Nó nằm sang một bên, ngoan ngoãn nhai ngấu nghiến thịt khô mà Câu Tiệm đưa cho.
Chu tiên sinh lấy lương khô và nước sạch ra mời Giáp Đinh Ất cùng Hỏa Tiểu Tà ăn. Giáp Đinh Ất cũng chẳng khách sáo, cầm lương khô lên ăn ngấu nghiến, trông như đã đói rất lâu rồi.
Thần sắc Chu tiên sinh trở nên ảm đạm. Ông lặng lẽ kể cho Giáp Đinh Ất và Hỏa Tiểu Tà nghe những chuyện mình đã trải qua, trong lời nói chất chứa vô vàn chua xót và căm hận.
Thì ra sau khi Trương Tứ gia và Chu tiên sinh lẻn vào Thiên Khanh, rồi bại dưới tay Hỏa Vương Nghiêm Liệt, đám Câu Tử Binh kẻ chết người bị thương. Sau khi trốn khỏi Thiên Khanh và nghỉ ngơi chỉnh đốn một ngày, họ quay trở lại đường lớn thì phát hiện mình đã bị truy nã. Khắp Sơn Tây đều đang lùng bắt họ. Họ đoán rằng việc này là do vụ giết quân Tấn ở Vương Gia Ổ gây ra.
Trương Tứ gia và Chu tiên sinh không muốn tiếp tục đối đầu trực diện, đành phải trốn đông trốn tây đến vùng Bình Độ tìm Báo Tử Khuyển. Khó khăn lắm mới tìm được, vậy mà vẫn bị quân Tấn phát hiện tung tích, dần hình thành thế bao vây tại khu vực Bình Độ.
Sau khi bàn bạc, Trương Tứ Gia và Chu tiên sinh quyết định phân tán đám Câu Tử Binh. Chu tiên sinh và Câu Tiệm dẫn theo Tam Tước Tử, những người khác mang theo Nhị Tước Tử, dự định nhanh chóng rời khỏi Sơn Tây để tránh họa. Còn Trương Tứ gia thì náo loạn Bình Độ, tìm cách thu hút quân Tấn đi nơi khác rồi sẽ hội họp lại với Chu tiên sinh. Theo tính toán, lúc này đáng lẽ Trương Tứ gia cũng sắp tìm tới đây rồi.
Chu tiên sinh lớn tiếng chửi rủa Hỏa Vương Nghiêm Liệt vô tình vô nghĩa. Theo ông, mọi tai họa mà Ngự Phong Thần Bộ phải gánh chịu đều do Hỏa Vương Nghiêm Liệt gây ra. Không những cướp mất Linh Lung Kính của Trương Tứ gia mà còn không chịu trả lại, lại còn ra sức sỉ nhục họ, quả thật ngang ngược vô pháp vô thiên, cuồng vọng đến cực điểm. Ngự Phong Thần Bộ đời này kiếp này nhất định sẽ dây dưa sống chết với Hỏa Vương Nghiêm Liệt, báo cho bằng được mối huyết hải thâm thù này.
Chu tiên sinh càng mắng Hỏa Vương Nghiêm Liệt, Giáp Đinh Ất càng thấy hả dạ. Mỗi khi Chu tiên sinh nói tới chỗ kích động, Giáp Đinh Ất cũng hừ lạnh, liên tục mỉa mai Hỏa Vương Nghiêm Liệt.
Vì đã từng thề độc nên Hỏa Tiểu Tà không thể tiết lộ chuyện Hỏa gia tuyển đệ tử. Nhưng Giáp Đinh Ất thì chẳng kiêng dè gì, trực tiếp kể lại chuyện Hỏa gia chiêu mộ đệ tử tại đại viện nhà họ Vương. Đến lúc ấy Chu tiên sinh mới bừng tỉnh, càng tin chắc rằng từ đầu đến cuối Ngự Phong Thần Bộ đều bị Hỏa Vương Nghiêm Liệt coi như khỉ mà đùa giỡn.
Thấy Giáp Đinh Ất đã nhắc tới chuyện tuyển đệ tử của Hỏa gia, Hỏa Tiểu Tà chỉ đành thở dài mấy tiếng rồi kể lại chuyện mình nghi ngờ Trịnh Tắc Đạo giết người, kết quả bị Hỏa gia đuổi đi. Còn việc mình bị người dùng thuật Nhiễu Cân Loạn Mạch làm bị thương trên tường thành Bình Độ và quen biết tên tiểu tặc tên Phan Tử thì cậu giấu nhẹm không nhắc tới.
Thực ra trong lòng Hỏa Tiểu Tà vẫn còn một nút thắt, đó chính là Linh Lung Kính.
Cậu biết rõ Linh Lung Kính là do Thủy Yêu Nhi của Thủy gia đánh cắp, hoàn toàn không liên quan gì tới Hỏa gia. Nhưng Chu tiên sinh lại nói Hỏa Vương Nghiêm Liệt đã thừa nhận chính Hỏa gia lấy trộm Linh Lung Kính, nên cậu cũng không dám nói thêm gì nữa. Dù sao tương lai sẽ ra sao cậu cũng không biết. Biết đâu Thủy Yêu Nhi đã đem Linh Lung Kính tặng cho Hỏa gia thì sao.
Sau bài học chịu thiệt vì nghi ngờ Trịnh Tắc Đạo, Hỏa Tiểu Tà đã hiểu rằng khi chưa nắm chắc sự việc, nói ra đôi khi chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn.
Nếu cậu nói chuyện Linh Lung Kính ra, e rằng Trương Tứ gia sẽ lại truy đuổi cậu không buông.
Vì thế Hỏa Tiểu Tà đành nuốt chuyện tung tích của Linh Lung Kính vào trong lòng, dự định tạm thời giữ kín.
Ban đầu Hỏa Tiểu Tà muốn hỏi Chu tiên sinh rốt cuộc Linh Lung Kính có gì kỳ lạ mà đáng để họ liều mạng đến vậy. Cậu còn đang do dự không biết có nên hỏi hay không thì Giáp Đinh Ất đã lên tiếng trước: “Chu tiên sinh, Linh Lung Kính này rốt cuộc là bảo vật lớn đến mức nào mà đáng để các người bỏ nhà bỏ nghiệp, lấy mạng ra tranh đoạt?”
Chu tiên sinh do dự một lúc, rồi bảo Câu Tiệm ra ngoài tránh mặt trước. Chờ Câu Tiệm đi rồi, lão mới chậm rãi kể ra bí mật ẩn trong Linh Lung Kính.
Thì ra Chu tiên sinh chỉ có một cô con gái duy nhất tên là Chu Kiều. Nàng đẹp như hoa như ngọc, quốc sắc thiên hương, khuynh quốc khuynh thành. Thế nhưng đến tuổi xuất giá, nàng quen biết một người đàn ông bí ẩn. Không rõ vì sao, nàng lại vướng vào một đoạn nghiệt duyên với người đó, lén Chu tiên sinh sinh hạ một cặp song sinh.
Sau khi sinh con, dường như Chu Kiều đã hoàn toàn đoạn tuyệt với người đàn ông bí ẩn ấy. Nàng một mình nuôi dưỡng hai đứa trẻ được nửa năm thì cặp song sinh đột nhiên mất tích.
Chu Kiều đau đớn khóc lóc suốt nhiều ngày, gần như muốn chết theo. May thay khi đó đệ tử của Chu tiên sinh, chính là Trương Tứ, lại si mê Chu Kiều đến mức không gì sánh nổi. Bất chấp chuyện cũ, hắn nhất quyết muốn cưới nàng làm vợ. Sau ba bốn năm kiên trì khuyên nhủ và theo đuổi, Chu Kiều mới cảm thấy Trương Tứ thật sự là người có thể gửi gắm cả đời, cuối cùng đồng ý gả cho hắn.
Sau khi thành thân, Trương Tứ và Chu Kiều tương kính như tân, cuộc sống vốn yên ổn vô sự. Nhưng rồi một ngày nọ, Trương Tứ phát hiện Chu Kiều vẫn còn qua lại với một người bí ẩn. Sau nhiều lần ép hỏi, Chu Kiều mới thú nhận rằng người bí ẩn ấy chính là cha ruột của cặp song sinh đã thất lạc năm xưa.
Trương Tứ thực ra không hề để tâm tới quá khứ của Chu Kiều. Điều hắn muốn biết chỉ là người đàn ông bí ẩn đó rốt cuộc là ai. Nhưng Chu Kiều nhất quyết không chịu nói. Trong cơn thịnh nộ, Trương Tứ đã buông ra những lời cay nghiệt. Chu Kiều vừa xấu hổ vừa phẫn uất, ngay đêm hôm đó treo cổ tự vẫn.
Trương Tứ hối hận không thôi. Hắn ôm thi thể Chu Kiều khóc gào suốt hơn mười ngày trời, cuối cùng sinh ra chứng điên loạn.
Chu tiên sinh vốn đã đoạn tuyệt quan hệ thầy trò với Trương Tứ. Nhưng Trương Tứ lấy cái chết ra uy hiếp, khiến ông đành phải chấp nhận. Từ đó về sau, giữa hai người không còn xưng hô thầy trò nữa mà chuyển thành chủ tớ.
Còn Linh Lung Kính vốn chỉ là một chiếc gương đồng bình thường của Chu Kiều. Không biết vì nguyên nhân gì, sau khi Chu Kiều qua đời, trong một hoàn cảnh hội đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa, chiếc gương ấy lại có thể hiện ra âm dung tiếu mạo của nàng. Trong gương, Chu Kiều vẫn dịu dàng thân thiết, nụ cười rạng rỡ như hoa nở, giống như nàng thật sự đang sống trong đó. Trương Tứ nhìn thấy cảnh tượng ấy liền tin rằng linh hồn Chu Kiều đã nhập vào Linh Lung Kính. Từ đó hắn nâng niu chiếc gương như sinh mạng của chính mình. Linh Lung Kính bị mất chẳng khác nào mạng sống của Trương Tứ bị người ta cướp đi.
Đó chính là lý do Trương Tứ liều mạng truy tìm Linh Lung Kính.
Kể đến đây, Chu tiên sinh đã lão lệ tung hoành, nghẹn ngào không thôi. Lần này lão ra ngoài, chịu biết bao khổ nạn mà vẫn không thể lấy lại Linh Lung Kính. Hơn nữa bí mật này đã bị lão chôn giấu trong lòng quá lâu, chưa từng kể cho bất kỳ ai nghe. Hôm nay gặp Giáp Đinh Ất và Hỏa Tiểu Tà, lão do dự hết lần này đến lần khác rồi cuối cùng vẫn nói ra. Ban đầu lão chỉ định kể sơ qua, nào ngờ vừa mở miệng thì không dừng lại được. Đến cuối cùng, nỗi đau trào dâng dữ dội đến mức lão gần như ngất lịm tại chỗ.
Chu tiên sinh là nhân vật anh hùng bậc nào, cả đời từng trải qua vô số sóng gió, gặp biến không loạn, xử sự luôn đúng mực. Thế nhưng khi đối diện với chuyện tình cảm nhi nữ này, lão vẫn không cách nào buông bỏ được. Nó giống như một vết sẹo trong tim, mãi mãi không thể lành lại.
Nghe câu chuyện của Chu tiên sinh, cả Giáp Đinh Ất lẫn Hỏa Tiểu Tà đều không khỏi lặng lẽ cảm thấy xót xa. Thì ra chiếc Linh Lung Kính ấy chỉ là vật ký thác tinh thần để Trương Tứ nhớ nhung Chu Kiều, chứ không phải bảo vật kinh thiên động địa gì.
Lúc này Hỏa Tiểu Tà cũng hiểu ra một chuyện. Cái gọi là bảo vật chí tôn chí kỳ trong thiên hạ, có lẽ chỉ là một nỗi nhớ, một đoạn hồi ức, một bức thư hay một chiếc gương đồng trong lòng ai đó mà thôi. Nếu không có tấm lòng hướng về nó, thiên hạ rộng lớn như vậy, lấy đâu ra cái gọi là bảo vật? Bằng không, với bản lĩnh của Ngũ Đại Tặc Vương, trên đời còn thứ gì không trộm được, còn thứ gì phải sợ bị người khác lấy mất?
Từ xưa đến nay, biết bao chân mệnh thiên tử nắm giữ giang sơn, hùng binh trăm vạn, thứ gì cũng có, vậy mà họ vẫn cần Ngũ Đại Tặc Vương giúp đỡ. Rốt cuộc họ sợ thứ gì bị người khác lấy mất? Những vấn đề ấy, nhất thời Hỏa Tiểu Tà vẫn chưa nghĩ thông.
Sau khi nói xong, Chu tiên sinh cúi đầu rơi lệ, toàn thân run lên vì đau buồn. Khí phách anh hùng dường như đã biến mất không còn dấu vết, chỉ còn lại một ông lão gầy gò ngoài năm mươi tuổi mà thôi. Tam Tước Tử rất hiểu lòng người, thấy chủ nhân đau khổ như vậy cũng bò tới bên cạnh, không ngừng dùng chiếc lưỡi lớn liếm nhẹ lòng bàn tay của Chu tiên sinh.
Hỏa Tiểu Tà và Giáp Đinh Ất đều im lặng, cũng không tiện tiến lên an ủi. Không ngờ Trương Tứ gia, người luôn kiêu ngạo, không chịu ở dưới người khác, và câu chuyện của Chu tiên sinh lại bi thương đến thế.
Sống mũi Hỏa Tiểu Tà cay cay, mắt cũng đỏ lên. Trong lòng cậu như có một luồng khí cuộn trào không dứt. Vốn dĩ cậu hận Trương Tứ gia đến cực điểm vì đã bắt mấy huynh đệ nhỏ của mình, khiến họ chết dưới tay tên Trịnh phó quan khốn kiếp kia. Nhưng sau khi nghe câu chuyện của Chu tiên sinh, cậu lại cảm thấy đây chẳng qua là báo ứng không sai lệch, hại người hại mình, ít nhiều cũng là tự làm tự chịu. Ngoài Hắc Tam Tiên, còn có thể trách ai nữa? Trong lòng Hỏa Tiểu Tà đau nhói. Chẳng phải tất cả những chuyện này đều do Thủy Yêu Nhi gây ra sao? Nếu không phải Thủy Yêu Nhi muốn trộm Linh Lung Kính, nếu không phải Thủy Yêu Nhi sai khiến Hắc Tam Tiên, nếu không phải Thủy Yêu Nhi đánh ngất mình để Trương Tứ gia bắt được, nếu không phải Thủy Yêu Nhi mang Linh Lung Kính tới Sơn Tây, thì có lẽ mình vẫn chỉ là một tên trộm vặt bình thường mà thôi! Thủy Yêu Nhi à Thủy Yêu Nhi, rốt cuộc ta phải đối xử với cô thế nào đây?
Hỏa Tiểu Tà đã quyết định. Dù có thể họa từ miệng mà ra, cậu cũng phải nói cho Chu tiên sinh biết chuyện Linh Lung Kính rất có thể vẫn còn trong tay Thủy Yêu Nhi.
Chu tiên sinh ngồi một lúc lâu mới bình tĩnh lại. Lão thở dài một hơi thật dài, đưa tay lau nước mắt trên mặt, lại liên tiếp thở dài mấy tiếng rồi mới khôi phục lại vẻ bình thường.
Chu tiên sinh khẽ nói: "Giáp Đinh Ất, Họa Tiểu Hài, để hai vị chê cười rồi. Bí mật này đã đè nén trong lòng ta quá lâu, hơn mười năm nay đây là lần đầu tiên ta nói với người ngoài, thực sự không thể kìm nén nổi tình cảm. Mong hai vị nhất định giữ kín giúp ta, xin nhờ cả hai."
Giáp Đinh Ất trầm giọng nói: "Chu tiên sinh cứ yên tâm. Giáp Đinh Ất lấy tính mạng mình bảo đảm, tuyệt đối không tiết lộ nửa chữ."
Hỏa Tiểu Tà cũng nói: "Chu tiên sinh! Là ta có lỗi với các vị. Chính ta đã giúp Hắc Tam Tiên trộm khối ngọc Nữ Thân của các vị, mới tạo cơ hội cho kẻ khác cướp mất Linh Lung Kính. Chu tiên sinh cứ yên tâm, Hỏa Tiểu Tà ta xin thề, đời này kiếp này tuyệt đối không nhắc lại chuyện này thêm một chữ nào nữa, nếu trái lời xin trời giáng ngũ lôi, chết không được yên."
Chu tiên sinh nói: "Vậy thì tốt! Đa tạ hai vị."
Hỏa Tiểu Tà nhìn Chu tiên sinh, lấy hết can đảm định kể chuyện của Thủy Yêu Nhi cho ông nghe. Lời đã lên tới cổ họng, chợt thấy Tam Tước Tử vụt một cái đứng bật dậy, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.
Chu tiên sinh và Giáp Đinh Ất lập tức nhìn ra ngoài miếu. Hỏa Tiểu Tà chưa kịp nói ra câu nào thì trong lòng đã giật mình, nghĩ thầm chẳng lẽ lại có người tới?
Tiếng bước chân truyền tới, ba người nhanh chóng tiến vào ngôi miếu đổ nát.
Người bước vào chính là Trương Tứ gia, câu tử binh Câu Tiệm và Phan Tử.
Phan Tử bị Câu Tiệm túm cổ áo phía sau kéo đi. Miệng hắn không sạch sẽ, liên tục chửi bới, nhưng không dám giãy ra, cứ thế bị dẫn theo sau Trương Tứ gia và Câu Tiệm vào trong miếu.
Tam Tước Tử thấy Trương Tứ gia tới thì mừng rỡ vô cùng, nhảy vài cái đã lao tới nghênh đón.
Nhưng vừa nhảy được mấy bước, thấy phía sau Trương Tứ gia còn có Phan Tử, nó lập tức gầm gừ với Phan Tử mấy tiếng, hung dữ vô cùng.
Phan Tử thấy một con quái vật to lớn như vậy lao tới trước mặt mình, còn làm bộ muốn vồ lấy mình, sợ đến mức hét lên: "Mẹ ơi! Sư tử lớn quá!" Vừa hét vừa cố bỏ chạy. Câu Tiệm siết chặt cổ áo hắn, Phan Tử chạy tại chỗ mấy bước mà không nhúc nhích nổi, đành kêu lớn: "Hai vị đại gia, xin tha cho tôi đi!"
Trương Tứ gia bước tới, đặt tay lên cái đầu to của Tam Giảo Tử, trầm giọng nói: "Đừng kêu nữa."
Tam Tước Tử hung hăng trừng Phan Tử mấy cái rồi lùi sang một bên. Lúc này Phan Tử mới thở phào nhẹ nhõm, không ngừng lẩm bẩm: "Ôi mẹ ơi, tim gan tôi suýt nữa nhảy ra ngoài rồi."
Hỏa Tiểu Tà thấy Phan Tử tới thì mừng khôn xiết, lớn tiếng gọi: "Phan Tử!"
Phan Tử quay đầu nhìn lại, thấy Hỏa Tiểu Tà chạy từ một góc miếu ra, cũng chẳng còn để ý Tam Tước Tử đang ở bên cạnh nữa, liền hô lớn: "Hỏa Tiểu Tà! Trời phù hộ, cậu không sao chứ! Tôi tìm cậu khổ quá!"
Thì ra sau khi không thấy Hỏa Tiểu Tà đâu, Phan Tử lần theo dấu chân đi tìm. Nhưng hắn vốn không giỏi truy tung, tìm một lúc đã lạc phương hướng, chỉ đành vừa gọi vừa chạy loạn khắp sườn núi. Đúng lúc Trương Tứ gia tới đây để hội hợp với Chu tiên sinh, nghe thấy tiếng Phan Tử gọi liền đuổi theo, một phát bắt gọn hắn. Đương nhiên Phan Tử không phải đối thủ của Trương Tứ gia, hơn nữa cũng không nhớ từng gặp ông ta, nên nói nhăng nói cuội một hồi, tưởng rằng có thể lừa được Trương Tứ gia.
Trương Tứ gia thấy hành tung của Phan Tử khả nghi, miệng lưỡi lại ba hoa chích chòe, mơ hồ nhớ ra tên này từng đi cùng Hỏa Tiểu Tà. Ông không dám thả Phan Tử đi, tránh để lộ hành tung, nên áp giải hắn theo dấu hiệu mà Chu tiên sinh để lại, tìm tới gần ngôi miếu đổ nát. Câu Tiệm đang tuần tra bên ngoài miếu, thấy Trương Tứ gia tới liền chạy ra gặp mặt, rồi nhỏ giọng kể lại chuyện tình cờ gặp Giáp Đinh Ất và Hỏa Tiểu Tà trong miếu. Đương nhiên Phan Tử không nghe được họ nói gì. Trương Tứ gia càng thêm kinh ngạc, ba người vội vàng tiến vào trong.
Trương Tứ gia bước vào miếu, quả nhiên thấy Giáp Đinh Ất và Hỏa Tiểu Tà đang ngồi một bên. Bất kể lời Câu Tiệm nói có thật hay không, Trương Tứ gia vẫn không dám sơ suất trước Giáp Đinh Ất, ánh mắt luôn dán chặt lên hắn, sợ hắn bất ngờ gây khó dễ.
Chu tiên sinh nhanh chóng tiến lên đón Trương Tứ gia, kéo ông sang một bên, đại khái kể lại mọi chuyện. Lúc đó Trương Tứ gia mới thật sự yên tâm.
Hỏa Tiểu Tà gọi lớn: "Trương Tứ gia, Chu tiên sinh, Phan Tử là bạn của tôi! Cậu ấy tới tìm tôi! Xin các vị thả cậu ấy ra! Cậu ấy tuyệt đối sẽ không gây bất lợi cho các vị đâu."
Trương Tứ gia phất tay nói với Câu Tiệm: "Thả hắn đi!"
Phan Tử cảm tạ rối rít, chạy tới gặp Hỏa Tiểu Tà. Hai người cảm khái vô cùng, lại cảm thấy thân thiết với nhau hơn hẳn.
Phan Tử nhìn một lượt Trương Tứ gia, Chu tiên sinh, Câu Tiệm và Giáp Đinh Ất trong miếu rồi thấp giọng tặc lưỡi: "Hỏa Tiểu Tà, cậu quen nhiều người thật đấy. Trời đất, nhìn ai cũng là nhân vật dữ dằn, chẳng phải người bình thường. Đi theo cậu đúng là mở mang tầm mắt. Hỏa Tiểu Tà, cậu không sao rồi à? Vết thương trên lưng lành rồi sao? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy? Những người này là ai thế?"
Hỏa Tiểu Tà gật đầu nói: "Phan Tử, tôi không sao rồi! Giờ cậu đừng hỏi nhiều, sau này tôi sẽ từ từ kể cho cậu nghe."
Sau khi nói chuyện với Trương Tứ gia xong, Trương Tứ gia nhìn khắp mọi người một lượt, vẻ mặt nghiêm túc ôm quyền nói: "Giáp Đinh Ất, Hỏa Tiểu Tà, còn vị tiểu huynh đệ kia nữa. Nếu mọi người đều bị Hỏa Vương Nghiêm Liệt làm nhục, lưu lạc tới đây, thì mọi ân oán trước kia của chúng ta coi như xóa sạch! Không cần nhắc lại nữa! Giáp Đinh Ất, ta kính phục bản lĩnh của ngươi. Nếu ngươi không chê, chúng ta có thể kết giao bằng hữu. Ngươi cùng chúng ta lên đường, cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau. Sau khi rời khỏi Sơn Tây, mọi người còn có thể cùng nghĩ cách hóa giải Hỏa Diệu Châm trong người ngươi, khôi phục công lực rồi cùng đối phó Hỏa Vương Nghiêm Liệt."
Giáp Đinh Ất cười khan hai tiếng nhưng không đáp.
Trương Tứ gia lại nhìn về phía Hỏa Tiểu Tà: "Hỏa Tiểu Tà, tuy ngươi từng giúp Hắc Tam Tiên trộm đồ của ta, nhưng ta biết ngươi cũng bị hắn ép buộc, không thể trách ngươi. Nếu ngươi đồng ý, ta sẽ nhận ngươi và vị tiểu huynh đệ bên cạnh làm Ngự Phong Thần Bộ, ngươi thấy thế nào?"
Hỏa Tiểu Tà cau chặt mày. Trương Tứ gia muốn thu nhận mình làm Ngự Phong Thần Bộ, rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu đây?
Phan Tử không nhịn được, ghé sát tai Hỏa Tiểu Tà hỏi: "Ngự Phong Thần Bộ? Cái tên oai phong thật đấy. Là kiểu không cần sợ ai à? Có tiền có thế không?"
Hỏa Tiểu Tà thấp giọng đáp: "Đại khái vậy."
Mắt Phan Tử lập tức trợn tròn: "Trời đất ơi, phát tài rồi! Lần này phát tài thật rồi! Hỏa Tiểu Tà, cậu đồng ý không? Tôi nghe theo cậu. Cậu đồng ý thì tôi đồng ý, cậu không đồng ý thì tôi cũng không đồng ý."
Giáp Đinh Ất cười khan: "Hê hê, đa tạ ý tốt của Trương Tứ gia. Nếu Hỏa Diệu Châm dễ lấy ra như vậy thì Nghiêm Liệt đã không thể ngang ngược đến thế. Trương Tứ gia, bằng hữu thì chúng ta có thể kết giao, nhưng đi cùng các vị thì thôi vậy. Ta còn chuyện khác phải làm. Sau này nếu có dịp gặp lại, cùng liên thủ đối phó Nghiêm Liệt cũng chẳng thành vấn đề."
Trương Tứ gia nói: "Cũng được! Dù sao chúng ta đang bị truy nã khắp Sơn Tây, Giáp Đinh Ất huynh đệ đi cùng chúng ta ngược lại không thích hợp." Nói rồi ông quay sang Hỏa Tiểu Tà: "Hỏa Tiểu Tà, ngươi có dự định gì? Rất nhiều người trong Ngự Phong Thần Bộ khi còn nhỏ cũng từng làm trộm. Chỉ khi hiểu bản tính của trộm mới bắt được trộm. Ngươi không cần lo thân phận của mình có gì không ổn."
Hỏa Tiểu Tà còn chưa kịp trả lời thì Phan Tử đã hớn hở kêu lên: "Trương Tứ gia, Trương Tứ gia, tôi cũng họ Trương đấy, Trương Phan, mọi người đều gọi tôi là Phan Tử. Tôi còn tự đặt biệt hiệu là Trương Tám Chân. Trương Tứ gia, làm Ngự Phong Thần Bộ có lương không?"
Trương Tứ gia bật cười lớn: "Lương à? Không có."
Gương mặt Phan Tử lập tức đầy vẻ thất vọng: "Không có lương à? Thế thì... để tôi nghĩ đã..."
Trương Tứ gia nói: "Chỉ cần ngươi tiêu nổi thì núi vàng núi bạc mặc ngươi tiêu. Tiền tài của Ngự Phong Thần Bộ, ba đời ba kiếp ngươi cũng tiêu không hết!"
Mặt Phan Tử đỏ bừng như mông khỉ: "Thật sao! Mẹ ơi! Chắc tổ tiên tôi tích đức rồi, mộ tổ nhà tôi có phượng hoàng đậu rồi. Không đúng không đúng, Trương Tứ gia, tôi không phải ham tiền đâu. Chỉ là vừa thấy ngài tôi đã nghĩ, oa! Đúng là nhân vật lớn uy phong lẫm liệt, khí độ phi phàm! Theo ngài chắc chắn không sai được. Ngài còn có thể bạc đãi người bên dưới sao? Ôi không phải tôi nịnh đâu, cũng không phải dài dòng, ý tôi là... ừm... cái đó cái đó... nếu Hỏa Tiểu Tà không đồng ý thì tôi cũng... không đồng ý."
Phan Tử huých Hỏa Tiểu Tà một cái, sốt ruột hỏi: "Hỏa Tiểu Tà, cậu thấy sao? Đồng ý hay không đồng ý đây?"
Hỏa Tiểu Tà hít sâu một hơi, liếc nhìn Giáp Đinh Ất. Giáp Đinh Ất lại không nhìn hắn.
Hỏa Tiểu Tà chậm rãi nói: "Trương Tứ gia, trước đây tôi có lỗi với ngài, càng không còn mặt mũi nào trở thành Ngự Phong Thần Bộ. Ý tốt của Trương Tứ gia tôi xin ghi nhận. Nhưng tôi nghĩ... tôi muốn đi theo Giáp Đinh Ất. Đại ca Giáp Đinh Ất đã cứu tôi. Ít nhất tôi cũng phải giúp anh ấy tìm được một nơi đặt chân rồi mới tính chuyện khác."
Cằm Phan Tử suýt nữa rớt xuống đất, nhìn Hỏa Tiểu Tà với vẻ vô cùng khó hiểu.
Trương Tứ gia hơi sững người, quay sang nhìn Giáp Đinh Ất.
Giáp Đinh Ất cất tiếng cười lớn: "Hay! Hay lắm! Hê hê! Hê hê hê hê!"
Phan Tử lẩm bẩm: "Tôi! Tôi tôi tôi tôi tôi... tôi đi theo Hỏa Tiểu Tà!"
Sắc mặt Trương Tứ gia lạnh đi đôi chút, khẽ hừ một tiếng rồi nói: "Được thôi, được thôi! Cũng được vậy! Ta, Trương Tứ, không phải người thích ép buộc kẻ khác. Nếu mọi người đã quyết định rồi thì cứ như vậy đi! Sau này nếu các vị có chuyện gì cần giúp đỡ, ta Trương Tứ nhất định dốc hết sức hỗ trợ!"
Ông quay đầu nói: "Chu tiên sinh, nơi này không nên ở lâu, chúng ta đi thôi."
Chu tiên sinh nói: "Vẫn chưa cắt đuôi được đám Tấn quân đó sao?"
Trương Tứ gia nhìn quanh một vòng rồi nói: "Giáp Đinh Ất, Hỏa Tiểu Tà, Phan Tử, các vị cũng nên rời khỏi đây sớm đi. Chúng ta đang bị truy nã khắp toàn tỉnh. Vốn tưởng có thể dễ dàng rời khỏi Sơn Tây, nhưng dường như có cao nhân chỉ điểm cho Tấn quân truy bắt chúng ta, khiến chúng ta không lúc nào được yên. Những cao nhân ấy tuyệt đối không đơn giản, chỉ e là Hỏa Vương Nghiêm Liệt đã đích thân ra tay giúp đỡ. Ta đoán không bao lâu nữa Tấn quân sẽ tìm tới đây. Việc không nên chậm trễ, mọi người hãy tự bảo trọng! Hẹn ngày gặp lại!"
Trương Tứ gia phất tay. Chu tiên sinh nhìn sâu Giáp Đinh Ất và Hỏa Tiểu Tà mấy lần. Ba người một chó liền đi ra khỏi ngôi miếu đổ nát.
Hỏa Tiểu Tà vừa chợt nhớ ra mình vẫn chưa nói chuyện Thủy Yêu Nhi trộm Linh Lung Kính, đang định đuổi theo báo cho Trương Tứ gia, thì nghe thấy tiếng hô vọng từ xa truyền đến.
“Trương Tứ! Lão Chu kia! Chúng ta biết các ngươi đang trốn trên dãy núi này! Các ngươi đã bị bao vây rồi! Mau ra đầu hàng ngay! Chúng ta sẽ tha mạng! Các ngươi tuyệt đối không thoát được đâu!”
Tiếng hô từ một ngọn núi xa xa vọng lại, không nhằm thẳng vào ngôi miếu đổ nơi Hỏa Tiểu Tà đang ở, giống như đang cố tình cảnh báo trước để Trương Tứ gia bọn họ biết. Tiếng hô không ngừng vang lên, trong vùng núi hoang vắng này truyền đi cực xa và rõ ràng.
Tất cả đều sững người. Hỏa Tiểu Tà thầm than: “Quân Tấn sao đuổi tới nhanh vậy? Chẳng lẽ năng lực truy bắt của họ còn lợi hại hơn cả Trương Tứ gia? Hỏng rồi hỏng rồi, xem ra Trương Tứ gia nói không sai, trong quân Tấn nhất định có cao nhân chỉ điểm!”
Trương Tứ Gia và Chu tiên sinh vội lui trở lại miếu. Trương Tứ gia quát khẽ với Giáp Đinh Ất và Hỏa Tiểu Tà: “Quân Tấn tới quá nhanh! Không biết dùng thủ đoạn gì! Các ngươi mau đi đi, kẻo bị chúng ta liên lụy! Ta sẽ giúp các ngươi dẫn chúng đi chỗ khác.”
Chu tiên sinh nói: “Trương Tứ gia, mấy ngày nay chúng ta bị quân Tấn đuổi đến mức chật vật không chịu nổi, cứ như mọi suy tính của chúng ta đều bị họ đoán thấu. Có lúc quân Tấn chỉ ép chúng ta rời đi chứ không truy kích đến cùng, khiến chúng ta cứ quanh quẩn mãi ở vùng Bình Độ và Vương Gia Bảo, như thể họ đang đùa bỡn chúng ta vậy. Chúng ta tiếp tục né tránh e rằng không phải biện pháp hay nữa!”
Trương Tứ gia nói: “Chu tiên sinh, hiện giờ lực lượng chúng ta quá mỏng, cứng đối cứng liệu có thích hợp không?”
Chu tiên sinh cau chặt mày, hỏi Giáp Đinh Ất: “Giáp Đinh Ất huynh đệ, ngươi khá hiểu Hỏa Vương Nghiêm Liệt. Cách bao vây truy bắt này có phải thủ đoạn của Hỏa gia không?”
Giáp Đinh Ất trầm giọng: “Dù ta có huyết hải thâm thù với Hỏa Vương Nghiêm Liệt, cũng không vì thế mà nói xấu hắn vô cớ. Nhưng tác phong của Hỏa gia luôn là đánh thẳng tiến thẳng. Nếu muốn bắt các ngươi thì từ lâu đã trực tiếp ra tay rồi, không chơi mấy trò lắt léo như thế này. Người cao tay giúp quân Tấn chỉ sợ không phải Hỏa gia.”
Trương Tứ gia kinh ngạc: “Giáp Đinh Ất huynh đệ, kiểu truy bắt này ngay cả Ngự Phong Thần Bộ chúng ta còn không hiểu nổi. Thiên hạ rộng lớn, chẳng lẽ còn có người tinh thông đạo truy tung đến mức ấy sao?”
Giáp Đinh Ất cười khẩy: “Trong Ngũ Hành, kẻ giỏi thu thập và xử lý tình báo nhất, tai mắt trải khắp thiên hạ, tinh thông mưu lược và bố cục nhất, chỉ có Thủy gia mà thôi. Chỉ sợ là người của Thủy gia đang giúp quân Tấn truy bắt các ngươi. Hắc hắc, nếu đúng là Thủy gia, thì các ngươi muốn chạy khỏi Sơn Tây sẽ rất khó.”
Chu tiên sinh vội hỏi: “Giáp Đinh Ất huynh đệ! Xin hỏi một câu, ngươi có cách phá giải không?”
Giáp Đinh Ất đáp: “Nếu thật sự là Thủy gia trợ giúp quân Tấn, các ngươi chỉ còn cách xông thẳng ra ngoài. Trên đường tuyệt đối không được dừng lại, gặp trận phá trận, gặp người giết người, gặp Phật giết Phật, một mạch lao đi không ngoái đầu lại. Giống như lửa dữ đốt nước, lửa thịnh thì nước tiêu, như vậy mới có khả năng rời khỏi Sơn Tây.”
Trương Tứ gia và Chu tiên sinh nhìn nhau, lặng lẽ gật đầu.
Chu tiên sinh nói: “Giáp Đinh Ất huynh đệ, đa tạ! Nhờ ngươi chỉ điểm, nếu không chúng ta thật sự không biết phải làm sao.”
Giáp Đinh Ất lạnh nhạt đáp: “Không cần cảm ơn ta. Các ngươi mau đi đi. Quân Tấn đang siết vòng vây, người đông thế mạnh, càng kéo dài càng phiền phức.”
Trương Tứ gia quát: “Hẹn gặp lại! Đi! Một đường giết thẳng ra khỏi Sơn Tây!”
Trương Tứ gia, Chu tiên sinh, Câu Tiệm và Tam Nhai Tử lao khỏi ngôi miếu đổ, xông thẳng về phía trước.
Giáp Đinh Ất quay sang Hỏa Tiểu Tà và Phan Tử, lạnh lùng nói: “Chúng ta không nên ở lại lâu. Đi theo ta. Quân Tấn không nhằm vào chúng ta, chỉ cần tạm tránh mũi nhọn của chúng là được.”
Hỏa Tiểu Tà và Phan Tử vội vàng gật đầu. Giáp Đinh Ất dẫn đường phía trước, ba người vòng ra hậu viện của ngôi miếu, men theo con đường núi dốc đứng đi xuống khu rừng rậm dưới chân núi.
Ba người đi chưa được bao xa thì nghe phía sau tiếng súng nổ vang dội, tiếng gầm kinh thiên động địa của Tam Nhai Tử vọng tới. Xem ra Trương Tứ Gia và Chu tiên sinh đã nghe theo đề nghị của Giáp Đinh Ất, bắt đầu cứng rắn phá vòng vây của quân Tấn.
Giáp Đinh Ất, Hỏa Tiểu Tà và Phan Tử ẩn thân trong một hang đá. Mãi đến khi tiếng súng dần dần xa đi rồi hoàn toàn im bặt, họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Hỏa Tiểu Tà giới thiệu sơ qua về Giáp Đinh Ất cho Phan Tử. Giáp Đinh Ất ít nói ít cười, trên mặt lại có hai vết sẹo, nhìn vô cùng dữ tợn. Phan Tử không dám lắm lời, run run chào một tiếng rồi im bặt.
Hỏa Tiểu Tà hỏi: “Giáp Đinh Ất đại ca, huynh định đi đâu?”
Giáp Đinh Ất đáp: “Hỏa Tiểu Tà, ngươi có thể đi theo ta, nhưng Phan Tử thì không.”
Hỏa Tiểu Tà giật mình: “Tại sao?”
Giáp Đinh Ất nói: “Phan Tử mồm mép lanh chanh, không giữ được bí mật, không đáng tin. Không thể dẫn theo hắn.”
Cái tính ngang bướng của Phan Tử lập tức bị khơi lên. Hắn tức giận mắng: “Ngươi đúng là đồ vô lý! Ta thích nói chuyện là vì phải kiếm miếng ăn. Kẻ kể chuyện còn nói nhiều hơn ta đấy, nói nhiều thì làm sao? Đắc tội ngươi à? Sao ta lại không giữ được bí mật, không đáng tin? Người ta thích thì ta mới nói nhiều. Còn cái bộ mặt hung dữ của ngươi, chỉ biết cười khẩy, ban đêm đi trên đường mà nhe hàm răng lớn ra, lại dính thêm vài cọng rau, trông y như quỷ. Ai dám nói chuyện với ngươi? Tiểu gia ta bảy tám tuổi đã lăn lộn giang hồ, người gặp chưa chắc ít hơn ngươi đâu! Ngươi không cho ta đi theo, ta còn mừng nữa ấy chứ! Ai thèm đi theo ngươi? Ăn nói cứ như mình ghê gớm lắm! Không giữ được bí mật? Bí mật gì mà lão tử không giữ được? Ngươi tưởng bí mật của ngươi lão tử thích nghe lắm chắc?”
Nghe một tràng đó, mặt Giáp Đinh Ất lúc đỏ lúc trắng. Đợi Phan Tử mắng xong, hắn giơ tay lên, lạnh lùng quát: “Thằng nhãi con, để ta giật cái lưỡi của ngươi xuống!”
Phan Tử nhanh như chuột lủi sang một bên, vẫn chỉ tay mắng: “Ngươi lớn đầu rồi còn bắt nạt trẻ con, đúng là không biết xấu hổ! Ta khinh ngươi! Ngươi tới đây đi! Ta thè lưỡi ra cho ngươi giật đấy! Bla bla bla! Hết cách rồi chứ gì? Ta biết ngươi không còn võ công nữa rồi! Ngươi chỉ là đồ to xác ngu ngốc thôi! Phi phi phi! Đồ ngu giả ma giả quỷ! Tới đây, giật lưỡi ta đi! Bla bla bla! Đụng vào ta một cái, nguyền ngươi cả đời không lấy được vợ! Bla bla bla!”
Giáp Đinh Ất tức đến mức hai vết sẹo đỏ bừng, định lao tới bắt Phan Tử.
Hỏa Tiểu Tà cố sức giữ hắn lại, van nài: “Giáp Đinh Ất đại ca, Phan Tử chỉ thích nói thôi, tuyệt đối không phải hạng người không đáng tin! Sau khi ta bị thương ở Bình Độ, nếu không có hắn liều mạng dìu ta, e rằng ta đã không gặp được huynh. Khi huynh đưa ta đi, cũng chính hắn đi tìm nước cho ta uống. Giáp Đinh Ất đại ca, để Phan Tử đi cùng chúng ta đi. Từ nhỏ hắn cũng không cha không mẹ, sống lang bạt khắp nơi.”
Phan Tử la lên: “Hỏa Tiểu Tà, đừng cầu hắn! Hắn có gì ghê gớm đâu! Ta chính là khinh hắn đấy! Coi thường hắn đấy! Hắn đắc ý cái gì? Giáp Đinh Ất, đồ cuồng vọng tự đại! Nói ra ngươi đừng không tin, với cái kiểu của ngươi, bị người ta phế võ công cũng đáng lắm!”
Phan Tử bắt chước giọng điệu của Giáp Đinh Ất: “Ồ... Hắn mồm mép lanh chanh, không giữ được bí mật, không đáng tin, không thể dẫn theo. Ồ... Ta là Giáp Đinh Ất, ta lợi hại lắm nha, ta sẽ giật lưỡi ngươi. Ồ ồ...”
Giáp Đinh Ất tức quá hóa cười, cuối cùng bật cười ha hả.
Gã hừ một tiếng: “Phan Tử, mắng hay lắm! Mắng hay lắm! Bao nhiêu năm nay vẫn chưa có ai mắng ta sướng tai như thế! Tốt lắm! Tốt lắm! Bị ngươi mắng một trận, ta ngược lại tỉnh táo hơn nhiều. Quả thật ta quá cuồng vọng rồi. Hắc hắc, hắc hắc hắc hắc! Đáng đời lắm.”
Phan Tử nói: “Biết rồi chứ gì, hừ.”
Hỏa Tiểu Tà lại nói: “Giáp Đinh Ất đại ca, để Phan Tử đi cùng chúng ta đi.”
Phan Tử lớn tiếng: “Hỏa Tiểu Tà, đừng nói nữa. Ta quen một mình rồi, giờ ta đi đây. Ta chẳng muốn đi chung với cái đồ quái vật này đâu. Hỏa Tiểu Tà, cậu cũng đừng đi theo hắn nữa. Ở lâu với hắn kiểu gì cũng thành bộ dạng quái gở như hắn. Hai chúng ta vẫn nên tự lập môn phái thì hơn.”
Nghe Phan Tử nói vậy, Hỏa Tiểu Tà nhìn Giáp Đinh Ất một cái, trong mắt thật sự hiện lên chút do dự. Thực ra chính Hỏa Tiểu Tà cũng không hiểu, mình đi theo Giáp Đinh Ất để làm gì? Chỉ vì Giáp Đinh Ất biết vết thương trên lưng mình là do Nhiễu Cân Loạn Mạch Thuật gây ra sao? Chỉ vì trước đây Giáp Đinh Ất từng là đệ tử Hỏa gia sao? Hay là vì trong lòng mình vẫn còn lưu luyến Hỏa gia, vẫn chưa cam tâm?
Giáp Đinh Ất liếc thấy Hỏa Tiểu Tà lộ vẻ khó xử, cũng không giải thích gì, mà thò tay vào ngực lấy ra một lá vàng, tiện tay ném xuống cạnh chân Phan Tử.
Lập tức hai mắt Phan Tử sáng rực lên. Đầu hắn theo lá vàng vạch một đường cong trên không trung. Lá vàng nảy trên mặt đá, đầu hắn cũng lắc lư theo lên xuống không ngừng, cái lưỡi gần như muốn thè ra khỏi miệng nửa thước. Nhưng hắn không lập tức nhặt lên, mà vội vàng rụt lưỡi lại, nuốt mạnh một ngụm nước bọt rồi nói: “Làm gì? Hối lộ ta à? Ngươi tưởng lão tử tham tiền chắc? Ta coi tiền tài như phân đất thôi...”
Giáp Đinh Ất nói: “Phan Tử, đường còn rất xa. Chỗ ta có không ít vàng, không cần lo chi phí dọc đường. Tướng mạo ta xấu xí, không tiện lộ mặt. Ngươi lanh lợi hơn, vậy thì quản tiền đi. Lá vàng này ngươi cứ cầm trước.”
Phan Tử nhìn lá vàng dưới đất, thái độ lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ. Hắn nhảy vọt tới nhặt lá vàng lên, nhét vào ngực áo rồi cười nói: “Giáp Đinh Ất đại ca, Giáp Đinh Ất đại gia, huynh nói sớm có phải tốt không! Hai người cứ yên tâm, có ta ở đây, bảo đảm mọi người ăn ngon ngủ ngon. Quản tiền là sở trường của ta đấy. Bảy bảy bốn mươi chín, năm tám bốn mươi, ba sáu mười tám, mẹ nó chứ, Giáp Đinh Ất đại ca đúng là mắt sáng như đuốc! Tính toán, ghi sổ, mua bán, trả giá đều là tuyệt kỹ của ta. Giáp Đinh Ất đại ca, mấy lời ta vừa mắng huynh ấy mà, cứ coi như ta đánh rắm một cái, vèo một phát bị gió thổi mất rồi, ngài ngàn vạn lần đừng để trong lòng. Ôi chao! Giáp Đinh Ất đại ca làm sao lại để bụng mấy chuyện ấy được! Ngài cứ dặn dò đi, khi nào chúng ta lên đường?”
Phan Tử cười nịnh nọt, sán lại gần. Sự thay đổi nhanh đến mức ngay cả Hỏa Tiểu Tà cũng không biết nên khóc hay nên cười.
Giáp Đinh Ất đối với Phan Tử cũng hết cách, chỉ nói: “Đi ngay bây giờ.”
Ba người quan sát xung quanh một lúc rồi rời khỏi hang đá, men theo những chỗ trũng thấp mà tiến lên phía trước.
Phan Tử chạy trước dò đường, còn Hỏa Tiểu Tà và Giáp Đinh Ất lại tụt phía sau. Thân thủ của Hỏa Tiểu Tà vốn tốt hơn Phan Tử, nhưng dù vết thương trên lưng đã không còn đáng ngại, chỉ cần vận động quá nhanh vẫn sẽ khiến gân cốt tê mỏi, nên đi không nhanh. Còn Giáp Đinh Ất, nếu không bị đóng Hỏa Diệu Châm vào người thì làm sao có chuyện đi phía sau. Ga4 khá bất đắc dĩ, bèn kể thật cho Hỏa Tiểu Tà nghe vì sao Hỏa Diệu Châm lại khiến gã mất hết công lực.
Thì ra Hỏa Diệu Châm là một loại kim cực mảnh và khá dài, một đầu có móc câu. Nhưng chỉ cần vuốt mạnh là có thể ép thẳng ra. Khi ở trạng thái thẳng, nó chẳng khác gì một cây ngân châm bình thường, có thể dùng thủ pháp của Hỏa gia đánh vào khe xương sống.
Sau khi Hỏa Diệu Châm tiến vào cơ thể, nhiệt độ thay đổi, chiếc móc ở đầu kim lập tức khôi phục nguyên dạng, móc chặt vào tủy sống. Nói theo cách hiện đại, Hỏa Diệu Châm là một loại kim loại ghi nhớ hình dạng, có thể tự động trở lại hình dáng ban đầu.
Khi bị đánh vào cơ thể, Hỏa Diệu Châm chìm dưới da, bên ngoài chỉ còn lại một chấm đen rất khó phát hiện. Hơn nữa vì một đầu đã móc vào tủy sống, nếu tùy tiện rút ra thì chắc chắn phải chết.
Hỏa Diệu Châm được cắm ở những vị trí khác nhau trên cột sống sẽ có công dụng khác nhau. Ví dụ như cây Hỏa Diệu Châm trong người Hắc Tam Tiên, không ảnh hưởng đến hành động của hắn, chỉ mỗi tháng phát tác một lần, mà mỗi lần phát tác đều đau đớn vô cùng, giống như một hình phạt tra tấn.
Giáp Đinh Ất thì trúng ba cây Hỏa Diệu Châm. Bình thường không đau không ngứa, nhưng chỉ cần dùng sức là giống như phản ứng thần kinh trong cơ thể bị chặn lại, khiến sức mạnh không thể liên tục, không thể duy trì, cũng không thể bộc phát. Bởi vậy một thân công lực không cách nào thi triển được. Thật sự là lòng có thừa mà sức không đủ, chỉ có thể làm những việc như người bình thường. Vì thế Giáp Đinh Ất mới nói bản thân còn không bằng một người thường.
Hỏa Diệu Châm còn có nhiều cách giết người khác nhau như tức thời đoạt mạng hoặc trì hoãn đoạt mạng, tất cả đều phụ thuộc vào lực đạo và vị trí khi đánh kim vào cơ thể.
Giết chết ngay lập tức thì còn dễ hiểu, nhưng trì hoãn tử vong lại có sự khác biệt về thời gian. Cao thủ Hỏa gia thực lực đủ mạnh, chỉ cần vài cây Hỏa Diệu Châm là có thể khiến ngươi phải chết đúng canh ba thì tuyệt đối không kéo dài đến canh năm. Quả thực lợi hại vô cùng.
Hỏa Tiểu Tà hỏi Giáp Đinh Ất rằng Hỏa gia có cách hóa giải hay không.
Giáp Đinh Ất nói chỉ có Hỏa Vương mới giải được. Chỉ sau khi kế vị ngôi Hỏa Vương, người đó mới biết phương pháp hóa giải Hỏa Diệu Châm. Những người khác trong Hỏa gia chỉ biết thi châm chứ không biết hóa châm.
Vì thế, sau khi toàn bộ người của Viêm Hỏa Đường bị trục xuất khỏi Hỏa gia, họ hoàn toàn không có năng lực phản kháng. Nếu Hỏa Vương Nghiêm Liệt không chịu hóa giải Hỏa Diệu Châm cho họ, thì họ chỉ có thể sống như vậy cả đời.
Nghe đến đây, Hỏa Tiểu Tà không khỏi kinh hãi. Địa vị Hỏa Vương quả nhiên được duy trì bằng những thủ đoạn cực kỳ lợi hại, chứ không đơn thuần chỉ dựa vào chế độ cha truyền con nối hay gia quy của Hỏa gia.
Hỏa Tiểu Tà không nhịn được hỏi: “Ta trúng phải Hỏa Diệu Châm sao? Nhiễu Cân Loạn Mạch Thuật có liên quan đến Hỏa Diệu Châm không?”
Giáp Đinh Ất giải thích:“Lúc ngươi hôn mê ta đã kiểm tra rồi. Thứ ngươi trúng không phải Hỏa Diệu Châm mà là Nhiễu Cân Loạn Mạch Thuật, hai thứ này khác nhau rất nhiều.
Nhiễu Cân Loạn Mạch Thuật là một loại kỹ pháp của Hỏa gia. Dựa vào hướng đi của gân mạch trên cơ thể người, người thi triển dùng lực theo dạng điểm hoặc đường từ bên ngoài cơ thể, khiến động tác của đối phương bị rối loạn. Ví dụ như ngươi định tát người khác một cái, nhưng kết quả cái tát ấy lại rơi vào chính mặt mình. Không chỉ con người, Nhiễu Cân Loạn Mạch Thuật còn có thể dùng lên các loại cơ quan máy móc. Chỉ cần phán đoán được mối liên hệ giữa các điểm truyền lực trong cơ cấu đó, là có thể phá hủy chỉ bằng một đòn. Sở dĩ trong Ngũ Hành, Hỏa khắc Kim, thì Nhiễu Cân Loạn Mạch Thuật chính là một bản lĩnh bắt buộc phải nắm vững. Những gì ta nói với ngươi bây giờ vẫn chỉ là phần kiến thức sơ cấp. Toàn bộ cách sử dụng của Nhiễu Cân Loạn Mạch Thuật chỉ có những nhân vật cấp Cửu Đường Nhất Pháp của Hỏa gia mới biết hết. Dấu ấn trên lưng ngươi quả thật là do Nhiễu Cân Loạn Mạch Thuật tạo thành. Nhưng nó có tác dụng gì, vì sao ngươi lại có thể tự mình hóa giải, thì ngay cả ta cũng không đoán được nguyên do cụ thể. Chuyện này vô cùng kỳ quái. Ta chỉ có thể đưa ngươi tới nơi ta lớn lên, nhờ những người khác phán đoán mà thôi.”
Hỏa Tiểu Tà kinh ngạc: “Nơi huynh lớn lên?”
Giáp Đinh Ất trầm giọng đáp: “Cũng là nơi những người còn sống sót của Viêm Hỏa Đường đang kéo dài hơi tàn. Nó tên là Tịnh Hỏa Cốc. Chuyến đi này của chúng ta chính là tới đó.”
Hỏa Tiểu Tà lẩm bẩm: “Tịnh Hỏa Cốc...”
Nhận xét
Đăng nhận xét