Chương 42: Sát ý này, như rượu Nhìn thấy ông lão râu tóc bạc trắng, bụng phệ, ăn mặc như một đạo sĩ này, sợi dây thần kinh trong lòng chúng tôi không khỏi lại căng chặt. Trên thế gian này có một kiểu người thâm tàng bất lộ, bọn họ thường mang một khuôn mặt của người qua đường, bình thường chẳng có gì nổi bật, nhưng luôn có thể vào lúc bạn không ngờ nhất rút ra một khẩu súng, hoặc thứ gì đó tương tự, để bạn biết thế nào là lợi hại. Nhưng còn có một kiểu người khác, chính là kiểu người “ngầu” mà Tinh Gia thường nói đến. Mỗi sợi lông trên người họ đều tỏa ra một khí chất khác biệt, giống như đom đóm trong đêm tối, dù thế nào cũng không thể che giấu được sự bất phàm của mình. Mà ông lão trước mặt chúng tôi chính là kiểu người thứ hai, một người chỉ cần nhìn thấy thôi cũng khiến người ta cảm nhận được một áp lực nặng nề đến mức khó thở. Khí thế ấy tựa núi, tựa biển, tựa như từng cánh cửa sắt trong một nhà tù tối tăm, khiến người ta không rét mà run. Ông lão dừng lại cách đống lửa trại ...
Nếu bạn yêu thích truyện trinh thám kỳ bí nhà Tiêu, hãy giúp Tiêu duy trì năng lượng bằng vài ly trà sữa nhé ~ (MB: 2223121990 or Momo: 0943732344)