Chuyển đến nội dung chính

[MĐMCCKD] Đêm Thứ 4

Đêm Thứ 4: Mèo tám đuôi 


"Trong thần thoại Ai Cập cổ, mèo đóng vai nhân vật rất quan trọng. Nghe nói thật lâu trước kia, mèo thống trị nhân loại, chúng nó xảo trá, tàn nhẫn mà cực kỳ thông minh. Chúng nó biến nhân loại thành nô lệ sai bảo. Ai ngờ sau cùng chó xuất hiện, chúng đuổi mèo đi, cũng khiến mèo từ kẻ thống trị biến thành thú cưng của nhân loại. Vì vậy chó được người Ai Cập xem như bạn tốt quan trọng nhất trong cuộc sống. Hơn nữa người Ai Cập rất tin mèo sẽ mang đến tử vong." Bạn tôi uống trà, chậm rãi nói.

"Chỉ có thần thoại Ai Cập đề cập đến mèo sao?" Tôi nhìn khắp nơi, con mèo nhỏ đáng yêu kia lại ra ngoài lêu lổng rồi.

"Đương nhiên không phải, hôm nay tớ kể chính là câu chuyện về một con mèo phương Đông." Bạn tôi cười tự thuật.

“Nghe nói năm xưa Phật Tổ từng nói, phàm những sinh linh trên thế gian có đủ thất khiếu (7 lỗ trên đầu, 2 mắt 2 tai 2 lỗ mũi và miệng) thì đều có thể tu luyện thành tiên. Cái gọi là thất khiếu, nếu nói theo cách ngày nay thì chính là sinh vật. Mèo đương nhiên cũng nằm trong số đó. Hơn nữa theo ghi chép, mèo tu luyện cứ mỗi hai mươi năm sẽ mọc thêm một cái đuôi, khi đuôi mọc đến cái thứ chín thì nó có thể đạt tới một cảnh giới nhất định. Nhưng cái đuôi thứ chín này không dễ mọc. Khi một con mèo có tám cái đuôi, nó sẽ nhận được một ‘chỉ dẫn’ — nó phải đi thực hiện một nguyện vọng của con người. Mà mỗi lần hoàn thành một nguyện vọng, nó lại phải dùng một cái đuôi để đánh đổi, khiến cái đuôi đó biến mất. Vì vậy gần như rơi vào một vòng lặp bế tắc. Thế nhưng con mèo mà tôi nói lại vô cùng thành kính, cứ thế hoàn thành cái vòng lặp ấy. Cho nên tuy nó vẫn luôn chỉ có tám cái đuôi, nhưng đã không biết sống bao nhiêu năm, cũng không biết đã giúp bao nhiêu người thực hiện nguyện vọng rồi. Nó từng oán than với Phật Tổ rằng cứ như vậy thì làm sao tu thành chính quả? Phật Tổ chỉ cười mà không đáp.”

 Bạn tôi dừng lại một chút, rồi nói đầy thần bí: “Thực ra những điều trên tớ chỉ nghe các bậc tổ tiên kể lại thôi. Bởi vì mèo tám đuôi không tùy tiện giúp người, nó chỉ giúp hậu duệ của người chủ đầu tiên của nó thực hiện nguyện vọng. Ở quê tôi, truyền thuyết về mèo tám đuôi rất phổ biến, ai cũng mong có thể gặp được nó, bởi nếu nó chịu giúp bạn, thì bất kỳ điều ước nào cũng có thể thành hiện thực, bất kỳ điều ước nào.”

Tôi nhìn cậu ấy, chợt nhớ mang máng trước khi thừa kế tài sản, cậu ấy từng về quê một lần, không khỏi hỏi: “Chẳng lẽ cậu từng gặp nó rồi sao? Nên mới có thể thừa kế được một khoản tài sản lớn như vậy?”

"Đồ ngốc, cha mẹ tớ sớm đã qua đời, tài sản chẳng qua cha mẹ quy định sau khi tớ tốt nghiệp đại học mới có thể nhận thôi." Bạn tôi cười to. Cười đến nỗi tôi cũng có chút ngượng ngùng.

“Nhưng lần về quê đó, đúng là tớ có nghe được vài câu chuyện về mèo tám đuôi.”

“Quê tớ là nơi vật sản rất phong phú, đương nhiên chuột cũng nhiều. Để giải quyết nạn chuột, từ rất lâu rồi nhà nào cũng nuôi mèo. Rất kỳ lạ là ở đó không có ai nuôi chó, chúng tớ cũng không bao giờ ăn thịt chó. Sự tồn tại của mèo mang lại lợi ích rất lớn cho người dân địa phương: không còn chuột phá, mùa màng bội thu, cũng không lan truyền dịch bệnh. Vì vậy mọi người đều hết sức yêu quý mèo, mà truyền thuyết về mèo cũng rất nhiều.

Câu chuyện đầu tiên tớ biết là do em trai của ông nội tớ kể. Ông đã qua đời vào năm ngoái. Lúc kể chuyện này cho tôi, ông vẫn còn rất khỏe mạnh, tuy gần tám mươi tuổi nhưng tóc bạc mà da dẻ hồng hào, nói năng rõ ràng dứt khoát. Chỉ là đôi mắt trũng sâu, nhìn thoáng qua có chút đáng sợ, vì bị đục thủy tinh thể nặng mà ông lại không muốn phẫu thuật, nên đành vậy.

Để tiện kể lại, phần dưới đây tôi sẽ dùng giọng của ông ấy.”

“Năm đó ta và ông nội cháu mới mười mấy tuổi. Sau làng có một ngọn núi, bọn ta thường lên đó chơi, hoặc may mắn thì có thể săn được vài con thú nhỏ. Phải biết rằng trẻ con ở nông thôn từ rất sớm đã biết tự nuôi sống mình rồi. Dĩ nhiên, bọn ta biết trên núi có sói, nhưng thường không đi xa, chỉ quanh quẩn ở sườn núi. Hơn nữa ông nội cháu rất giỏi phân biệt lãnh địa của sói, biết chỗ nào không được đến, chỗ nào có thể đi.

Trước kia bọn ta cũng từng nghe nói trong thôn có truyền thuyết mèo tám đuôi, nghe nói nó là của một vị thiếu niên trong thôn nuôi mấy trăm năm trước, là một con mèo cực kỳ lớn. Lớn đến cơ hồ có thể bằng một con chó bình thường. Hơn nữa toàn thân tuyết trắng, đuôi thô lại dài. Người thời đó đều rất kính sợ con mèo này. Bọn họ cho rằng con mèo này có khả năng chính là mèo yêu.

Sau khi thiếu niên qua đời, con mèo này liền không thấy tăm hơi, sau đó lần lượt có người tuyên bố từng thấy con mèo này, mà con cháu của thiếu niên này không ai mà không thăng quan tiến chức. Cuối cùng thành vọng tộc nổi danh trong thôn. Tất cả mọi người đều cho rằng đây là của mèo yêu ban tặng. Nhưng con cháu của thiếu niên ngậm miệng không đề cập tới. Bởi vì cấm kỵ, nếu kể chuyện của bạn và mèo tám đuôi cho người bên ngoài sẽ giảm thọ. Nhưng dù sao ông cũng sống đủ rồi, nói cho con biết cũng không hề gì (nói tới đây, ông chú cười sang sảng).

Thời tiết ngày đó vốn rất tốt, nhưng thời tiết tháng sáu chỉ trong khoảnh khắc đều có thể biến hóa, mặc dù một tay quan sát thời tiết giỏi như ông đây cũng sơ sót. Lần đó ông không gọi ông nội con đi cùng. Bởi vì anh ấy phải đến trường ở tỉnh lị học. Không thể buông thả giống ông vậy. Do đó ông một mình một người muốn lên núi hái chút nấm hoặc chuẩn bị chút thịt rừng. Nhưng chưa chờ ông đi tới sườn núi. Đã đổ xuống một trận mưa thật lớn, giờ nhớ lại ông đây mấy mươi năm qua cho tới giờ chưa từng gặp trận mưa nào to như vậy. Ông đành phải tìm một nơi lá cây tương đối rậm rạp trú một chút. Bầu trời nhanh chóng ảm đạm, không khí cũng rất áp lực. Ông cơ hồ quên mất đang là buổi sáng. Ngay khi mưa to xối xả cùng chớp giật, ông mơ hồ nghe thấy tiếng sói tru. Theo lý thời điểm này, hơn nữa lại dưới cơn mưa to này sói chắc hẳn không thể nào ra ngoài kiếm ăn. Nhưng rất nhanh tiếng sói tru thứ hai đã chứng thật suy đoán của ông.

Không đợi ông rời khỏi đó, ông đã nhìn thấy bốn con sói vây quanh mình. Ông không phải lần đầu tiên thấy sói, trước kia từng theo cha lên núi bắt sói. Nhưng về sau chỉ đi theo người lớn chơi một chút. Nhưng lần này ông có khả năng thực sự sẽ sa vào bụng sói rồi. Ông bắt đầu run lẩy bẩy, cũng không rõ là sợ hãi, hay là do mưa tưới lạnh.

Bốn con sói đều là sói trưởng thành, dưới cơn mưa, lông của chúng bết lại thành từng mảng, khiến thân hình hiện rõ mồn một. Ông thậm chí còn có thể đếm được từng chiếc xương sườn của chúng, xem ra đã đói rất lâu rồi. Ông cứ đứng đối mặt như vậy với chúng. Ông biết sói sẽ không lập tức tấn công, chúng sẽ kiên nhẫn quan sát, chờ thời cơ tốt nhất để ra đòn một kích tất sát. Chính ông cũng không biết, có lẽ giây tiếp theo cổ họng mình sẽ bị xé toạc.

Đúng lúc đó, ông thấy bầy sói bỗng lùi lại, trong miệng còn phát ra những tiếng gầm trầm thấp. Ông biết đó là tiếng gầm vừa mang tính đe dọa, vừa chứa nỗi sợ hãi. Ông nhìn quanh, quả nhiên, ông đã thấy nó.

Thân hình của nó lớn đến mức vượt ngoài tưởng tượng của ông, gần như có thể coi là một con sư tử nhỏ. Nhưng toàn thân trắng như tuyết, mưa dường như không chạm được vào bộ lông tuyệt đẹp ấy. Đôi mắt như hai viên mã não đen, phát ra thứ ánh sáng chẳng lành. Nhưng nổi bật nhất chính là đuôi của nó, tám cái, xòe ra phía sau như nghi trượng của hoàng đế xuất hành.

Ông chợt nhớ ra, người trong làng từng nói, mèo tám đuôi thường xuất hiện trong những cơn mưa lớn bất thường, và sẽ tìm đến những người cần được thực hiện nguyện vọng.

Bầy sói nhanh chóng bị dọa chạy mất. Mèo tám đuôi thong thả bước tới trước mặt ông. Đứng trước nó, ông gần như quên mất mình là con người, một sinh vật vốn được cho là đứng trên muôn loài. Ông cảm thấy bản thân thật nhỏ bé. Nhưng đồng thời, ông lại khao khát chiếm hữu nó, bởi nó thực sự quá đẹp. (Nói đến đây, ánh mắt ông chú chợt trở nên dịu lại, nhìn về phía trước, như hoàn toàn chìm vào ký ức.)

Nó khẽ lay một cái đuôi, rồi lắc đầu, vươn mình thật dài, sau đó nhìn ông.

Ông biết nó đang chờ ông đưa ra yêu cầu. Hóa ra nhà chúng ta chính là hậu duệ của thiếu niên năm xưa. Điều này khiến ông vừa kích động vừa hưng phấn. Nhưng sự xuất hiện đột ngột của nó lại khiến ông luống cuống, hoàn toàn chưa nghĩ ra nên nhờ nó thực hiện điều ước gì. Ông cẩn thận hỏi nó: “Ta… có thể sờ vào ngươi không?”

Nó nheo mắt, không biểu lộ cảm xúc. Lúc này mưa đã tạnh, mặt trời nhanh chóng ló ra. Bộ lông trắng của nó dưới ánh nắng lại trở nên nửa trong suốt. Có lẽ nó đã đồng ý. Vì vậy ông dùng đôi tay run rẩy, khẽ chạm vào lớp lông gần cổ nó.

Trong đời, con người sẽ chạm vào rất nhiều thứ, những thứ có xúc cảm dễ chịu như lụa là, gấm vóc, đồ sứ bóng loáng, hay làn da của thiếu nữ trẻ. Nhưng lông của mèo tám đuôi lại hoàn toàn khác với tất cả những gì ông từng chạm qua. Không giống lông mèo bình thường thô ráp, cũng không mềm mại như da cáo mà người ta tặng. Không biết nên diễn tả là cảm giác gì, chỉ biết chạm vào rất dễ chịu. Bàn tay ông như dính chặt vào đó, thậm chí còn muốn cứ thế gối lên bộ lông ấy mà ngủ thiếp đi.

Nhưng rất nhanh, nó né tránh. Có lẽ nó không thích tiếp xúc quá gần với con người. Ông biết nó vẫn đang chờ nguyện vọng của ông, tám cái đuôi phía sau khẽ lay động không yên. Ông thật sự không biết nên ước điều gì, đành nói với nó: “Hay là… trước tiên đi về nhà với ta, đợi ta nghĩ xong rồi nói cho ngươi biết.”

Mèo tám đuôi nhìn ông, bỗng toàn thân lóe lên một cái, sáng đến mức khiến ông gần như không mở nổi mắt. Khi nhìn lại, ông thấy trên mặt đất là một con mèo, một con mèo trắng trông chẳng khác gì mèo bình thường, và chỉ có một cái đuôi.

Ông biết đó chính là nó, mèo tám đuôi. Ông vui mừng ôm nó lên, hớn hở chạy về nhà.

Cuộc sống tiếp đó của ông cơ hồ mỗi ngày đều chơi đùa cùng mèo tám đuôi. Người lớn trong thôn cũng không can thiệp vào việc trẻ con chơi đùa cùng mèo. Dù sao khi đó ông lại không phải đi học giống ông nội con, trong nhà lại giàu có, cũng liền tùy ông tính tình ham chơi. Nhưng tám đuôi mới đầu rất không hài lòng loại chơi đùa này. Mỗi khi ông giống người ta đùa với những con mèo khác đem nắm giấy cầu len linh tinh ném cho nó. Nó luôn thờ ơ nhìn ông. Tựa như một ông già nhìn đứa con nít ấu trĩ vậy. Ông rốt cuộc ý thực được đùa nó như vậy kỳ thật là không tôn kính nó.

Mỗi ngày nó đều kêu lên với ông, nếu không thì phe phẩy đuôi ngồi xổm ở cửa. Ông biết nó không muốn sống ở đây. Nó muốn mau chóng thỏa mãn nguyện vọng của ông, thiếu một cái đuôi, sau đó lại lặp lại việc tu luyện vĩnh viễn như vậy. Nhìn bóng lưng nó ông cảm thấy nó rất đáng thương.

Ngày đó ông ngồi trước mặt nó hỏi: "Có phải nguyện vọng gì cũng có thể thực hiện hay không?"

Nó không lên tiếng, chỉ uể oải nhìn ông.

"Vậy, nguyện vọng của ta chính là ngươi có thể có chín cái đuôi." Ông nói rõ ràng từng chữ.

Mèo tám đuôi sững lại. Đôi mắt như mã não đen tràn đầy nghi hoặc, rồi dần dần chuyển thành một ánh nhìn mà sau này ông mới hiểu, đó gọi là lòng biết ơn. Có lẽ cuối cùng nó đã hiểu ý của Phật Tổ, chỉ khi gặp được một người sẵn lòng giúp nó viên mãn, thực hiện nguyện vọng vì nó, thì nó mới có thể mọc đủ chín cái đuôi. Những người trước đây đều ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, cho rằng việc mèo tám đuôi thực hiện mọi điều ước cho họ là chuyện đương nhiên. Họ chưa từng nghĩ đến cảm nhận của nó, bởi mỗi cái đuôi đều phải trải qua mấy chục năm tu luyện mới có được.

Mèo tám đuôi chậm rãi đứng dậy, phủ phục trước mặt ông, liếm nhẹ tay ông, rất ấm. Ông thấy mắt nó hơi ướt, có lẽ là nước mắt.

Nó không còn là mèo tám đuôi nữa. Ông nhìn thấy nó mọc ra chín cái đuôi, lộng lẫy và hùng vĩ vô cùng, thân thể nó tỏa ra ánh sáng trắng. Về sau, thằng Thiết Đản cùng làng còn thề sống thề chết rằng hôm đó nó nhìn thấy nhà ông phát ra ánh sáng trắng chói lòa.

Ông đứng nhìn nó rời đi, trong lòng vẫn có chút mất mát. Ông biết, cả đời này sẽ không còn gặp lại nó nữa.

Nhưng dường như những năm tháng sau đó, trong vô hình ông vẫn luôn được nó phù hộ. Cả đời ông chẳng làm nên nghiệp lớn gì, vậy mà lại sống vui vẻ, bình yên; con cái hiếu thuận, thân thể khỏe mạnh. Có lẽ tất cả đều nhờ phúc của nó. À, hôm qua ông còn mơ thấy nó, nó nói sắp đến đón ông rồi.”

Trên đây là lời kể của ông chú. Lúc đó tôi nghe xong cũng chỉ nửa tin nửa ngờ. Tớ biết trong y học có một loại bệnh gọi là “tưởng tượng”, thường gặp ở người già, thân thể vẫn khỏe mạnh, nhưng trí nhớ hỗn loạn, họ thường ghép nối những chuyện không liên quan lại thành ký ức của riêng mình. Tớ không biết liệu ông chú có mắc phải kiểu bệnh đó hay không.

Nhưng không lâu sau, trước khi tớ rời quê, ông đã qua đời. Ra đi vô cùng thanh thản, ban ngày nằm ngủ trên chiếc ghế mây rồi đi luôn. Người nhà cũng nói, đó gọi là “hỉ tang”.

Trong tang lễ, tớ là người lớn tuổi nhất trong thế hệ mình, nên đêm đầu tiên phải thức canh linh cữu. Đêm hôm đó xảy ra một chuyện đã chứng thực lời kể của ông chú.

Khoảng sau hai giờ sáng, phần lớn mọi người đã về hết, chỉ còn lại vài người trông linh, nhưng hầu như đều đã ngủ say. Riêng tớ lại tỉnh táo lạ thường. Nghĩ đến người thân mấy hôm trước còn nói cười với mình, giờ đã âm dương cách biệt, trong lòng không khỏi buồn bã. Nhưng trong đêm tĩnh mịch, tớ lại nghe thấy một tiếng mèo kêu, không hề đáng sợ quỷ dị như trong phim, mà lại vô cùng dịu dàng.

Và tớ cũng nhìn thấy… nhìn thấy mèo tám đuôi, không, phải gọi là mèo chín đuôi mới đúng. Giống hệt như lời ông chú miêu tả, người lần đầu nhìn thấy nó đều phải kinh ngạc trước vẻ đẹp ấy. Bộ lông trắng như tuyết, đôi mắt đen như mặc ngọc, cùng chín cái đuôi trắng lơ lửng càng khiến nó toát lên vẻ cao quý, ung dung.

Nó đi thẳng về phía tớ, hoàn toàn không để ý đến sự kinh ngạc của tớ. Tớ rất muốn gọi mọi người dậy, nhưng miệng lại không thốt ra được lời nào.

Tớ chỉ có thể nhìn nó bước đến trước linh cữu của ông chú, giống hệt như năm xưa khi rời đi, nó liếm nhẹ tay ông, rồi tan biến như một làn khói.

Qua thật lâu, tớ phát hiện tớ đã có thể nói thành tiếng. Nhưng tớ không kể cho những người khác, tớ biết thế nào cũng sẽ bị trêu chọc cười nhạo mà thôi, hơn nữa trong lúc mai táng nghiêm túc thế này chỗ chúng tớ rất kiêng dè. Sau khi tang lễ của ông chú kết thúc, tớ mới trở về nhà, hơn nữa sau này tớ cũng chưa từng gặp qua mèo tám đuôi nữa. Truyền thuyết về nó tựa hồ cũng đã kết thúc.

"Con mèo thật thần kỳ mà." Tôi nhịn không được cảm thán nói.

"Chính xác, nhưng cậu tin không?" Bạn tôi hỏi.

"Đương nhiên, nếu người khác nói tớ còn có thể không tin, nhưng cậu nói có ly kỳ mấy tớ cũng tin." Tôi kiên định nói.

"Vậy là tốt rồi, nhân sinh có được một tri kỷ chết cũng không tiếc, có cậu tin là đủ rồi." Bạn tôi cười vỗ vỗ bả vai tôi, ý bảo tôi nghỉ ngơi sớm một chút. Tôi biết câu chuyện đêm nay đã kết thúc. Sau khi bạn tôi rời khỏi. Phòng lại khôi phục sự yên tĩnh của mình tôi. Lúc này, con mèo của bạn tôi lại từ bên ngoài trở về. Tôi nhìn con mèo đáng yêu này, nghĩ thầm, nó có thể chính là con mèo tám đuôi kia không. Nếu ai có duyên nhìn thấy mèo tám đuôi, nhớ kỹ nhất định phải nói ước nguyện muốn nó có chín đuôi, bởi vì chúng quanh quẩn ở nhân thế rất cô đơn tịch mịch.

Nhận xét

  1. Tap nay ko co gj nhung cung thank ban Tiêu

    Trả lờiXóa
  2. Đây là tập hnay hả c.Tiêu

    Trả lờiXóa
  3. Miêu tả về mèo tám đuôi này rất giống hình tượng cửu vỹ yêu hồ mà mấy bác làm phim hay dựng lên. Cám ơn bạn đã dịch truyện :)

    Trả lờiXóa
  4. Trong số này sao lại có một truyện dễ thương như thế này nhỉ? Thích quá >_<

    Trả lờiXóa
  5. Đọc xong thích quá mò mẫm trên google ra cái này, enjoy nha Tiêu <3

    https://www.youtube.com/watch?v=79XQAbxb8BA

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. wow cám ơn người nhé *O* ko ngờ có cả phim hoạt hình lun :3

      Xóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Vòng bảy người - Chương 1

Quyển sách thừa Khúc ngoặc đường Văn Tinh có một tòa kiến trúc cao tầng nhỏ thập niên 50, là thư viện lâu đời nhất trong thành phố này, kích thước không lớn. Kết cấu bên trong thư viện vẫn hoàn toàn mang phong cách của thập niên 50, mặt tường ngoài tòa nhà bò đầy dây thường xuân xanh biếc. Loài thực vật này có thể hấp thụ lượng lớn ánh nắng và nhiệt lượng, do đó đi trong hành lang của cao ốc không cảm thấy được một tia thiêu đốt của nắng hè, ngược lại bởi vì tầng tầng loang lổ này mà có vẻ có chút âm u kín đáo. Yên tĩnh là bầu không khí duy nhất của nơi này. Do đó lượng người dù cao tới đâu, một năm bốn mùa cũng đều im ắng như vậy, nguyên tắc cơ bản nhất của thư viện đó là chút yêu cầu ấy, nhưng không mảy may tiếng động nào lại có một tầng ý nghĩa khác, chính là sự cân bằng hết sức yếu ớt. Bởi vì bạn không cách nào biết được giây tiếp theo sẽ có cái gì phá tan sự cân bằng an tĩnh này, cho dù đó là một cây kim rơi xuống mặt đất, cũng sẽ khiến linh hồn bạn bị rung động. Chu Quyết thu dọn...

Tà Binh Phổ - Chương 48

Chương 48 - Hỗn chiến Đối mặt với Huyền Cương chạy trước tiên phong đâm đầu đánh tới, Bách Diệp cũng không dám xem thường, lập tức rũ mũi nhọn trường thương xuống, cổ tay rất nhanh run lên, thương kình bằng không vẽ ra nửa bước sóng song song với mặt đất đẩy dời đi. Mặc dù không nhìn thấy đạo thương kình phá kim đoạn ngọc kia, nhưng động tác rất nhỏ trên tay Bách Diệp lại không thể qua được đôi mắt của Huyền Cương, nó cực nhanh điều chỉnh tư thế chạy nhanh của mình, đem đường quỹ tích bước vọt tới trước kéo thành một hình cung, không cần chậm lại mà vẫn xảo diệu vòng qua thương kình vô hình của thập tự thương, tốc độ cực nhanh, khiến cho Bách Diệp không kịp phát ra đạo công kích viễn trình thứ hai. Bách Diệp thấy Huyền Cương trong nháy mắt đó đã đánh đến trước mặt mình, đáy lòng cũng âm thầm kêu một tiếng hay, thủ đoạn tránh né của nó nhìn như đơn giản, nhưng rất khó nắm chắc, bởi vì cần tỉ mỉ tính toán đo lường biên độ rung trái phải này của cổ tay Bách Diệp, tài năng ước đoán ra b...

Ánh Sáng Thành Phố - Vĩ Thanh

Vĩ Thanh - Em ngỡ anh đã đi rồi Một tuần sau, vụ án liên hoàn "Ánh sáng thành phố" tuyên bố kết thúc. Giang Á đối với những tội giết người liên tiếp của mình đã thú nhận không kiêng dè, cũng khai rõ toàn bộ chi tiết gây án. Dưới sự xác nhận của hắn, cảnh sát ở khu đất hoang phụ cận quán cafe "Lost in Paradise", cùng với nhiều địa điểm bên trong thành phố, lấy được lượng lớn vật chứng được chôn giấu, vứt bỏ. Qua xét nghiệm, vật chứng này cùng khẩu cung của Giang Á và kết luận khám nghiệm đồng nhất với nhau. Sau khi toàn lực lùng vớt, ở giữa sông Ly Thông phát hiện phần tàn tích của đầu lâu và mô cơ, cùng nhận định với án nam thi không đầu. Án mạng thôn La Dương 21 năm trước, do niên đại đã rất lâu, trừ khẩu cung của Giang Á ra, không còn chứng cứ nào, viện kiểm sát đưa ra quyết định không cho khởi tố nữa. Thông qua tiến hành kiểm tra toàn diện xe Jetta trắng của Giang Á, cảnh sát ở miệng khóa cốp và đầu đỉnh của cốp xe phía sau phát hiện lượng vết máu nhỏ,...