Đêm Thứ 4: Mèo tám đuôi
"Trong thần thoại Ai Cập cổ, mèo đóng vai nhân vật rất quan trọng. Nghe nói thật lâu trước kia, mèo thống trị nhân loại, chúng nó xảo trá, tàn nhẫn mà cực kỳ thông minh. Chúng nó biến nhân loại thành nô lệ sai bảo. Ai ngờ sau cùng chó xuất hiện, chúng đuổi mèo đi, cũng khiến mèo từ kẻ thống trị biến thành thú cưng của nhân loại. Vì vậy chó được người Ai Cập xem như bạn tốt quan trọng nhất trong cuộc sống. Hơn nữa người Ai Cập rất tin mèo sẽ mang đến tử vong." Bạn tôi uống trà, chậm rãi nói.
"Chỉ có thần thoại Ai Cập đề cập đến mèo sao?" Tôi nhìn khắp nơi, con mèo nhỏ đáng yêu kia lại ra ngoài lêu lổng rồi.
"Đương nhiên không phải, hôm nay tớ kể chính là câu chuyện về một con mèo phương Đông." Bạn tôi cười tự thuật.
“Nghe nói năm xưa Phật Tổ từng nói, phàm những sinh linh trên thế gian có đủ thất khiếu (7 lỗ trên đầu, 2 mắt 2 tai 2 lỗ mũi và miệng) thì đều có thể tu luyện thành tiên. Cái gọi là thất khiếu, nếu nói theo cách ngày nay thì chính là sinh vật. Mèo đương nhiên cũng nằm trong số đó. Hơn nữa theo ghi chép, mèo tu luyện cứ mỗi hai mươi năm sẽ mọc thêm một cái đuôi, khi đuôi mọc đến cái thứ chín thì nó có thể đạt tới một cảnh giới nhất định. Nhưng cái đuôi thứ chín này không dễ mọc. Khi một con mèo có tám cái đuôi, nó sẽ nhận được một ‘chỉ dẫn’ — nó phải đi thực hiện một nguyện vọng của con người. Mà mỗi lần hoàn thành một nguyện vọng, nó lại phải dùng một cái đuôi để đánh đổi, khiến cái đuôi đó biến mất. Vì vậy gần như rơi vào một vòng lặp bế tắc. Thế nhưng con mèo mà tôi nói lại vô cùng thành kính, cứ thế hoàn thành cái vòng lặp ấy. Cho nên tuy nó vẫn luôn chỉ có tám cái đuôi, nhưng đã không biết sống bao nhiêu năm, cũng không biết đã giúp bao nhiêu người thực hiện nguyện vọng rồi. Nó từng oán than với Phật Tổ rằng cứ như vậy thì làm sao tu thành chính quả? Phật Tổ chỉ cười mà không đáp.”
Bạn tôi dừng lại một chút, rồi nói đầy thần bí: “Thực ra những điều trên tớ chỉ nghe các bậc tổ tiên kể lại thôi. Bởi vì mèo tám đuôi không tùy tiện giúp người, nó chỉ giúp hậu duệ của người chủ đầu tiên của nó thực hiện nguyện vọng. Ở quê tôi, truyền thuyết về mèo tám đuôi rất phổ biến, ai cũng mong có thể gặp được nó, bởi nếu nó chịu giúp bạn, thì bất kỳ điều ước nào cũng có thể thành hiện thực, bất kỳ điều ước nào.”
Tôi nhìn cậu ấy, chợt nhớ mang máng trước khi thừa kế tài sản, cậu ấy từng về quê một lần, không khỏi hỏi: “Chẳng lẽ cậu từng gặp nó rồi sao? Nên mới có thể thừa kế được một khoản tài sản lớn như vậy?”
"Đồ ngốc, cha mẹ tớ sớm đã qua đời, tài sản chẳng qua cha mẹ quy định sau khi tớ tốt nghiệp đại học mới có thể nhận thôi." Bạn tôi cười to. Cười đến nỗi tôi cũng có chút ngượng ngùng.
“Nhưng lần về quê đó, đúng là tớ có nghe được vài câu chuyện về mèo tám đuôi.”
“Quê tớ là nơi vật sản rất phong phú, đương nhiên chuột cũng nhiều. Để giải quyết nạn chuột, từ rất lâu rồi nhà nào cũng nuôi mèo. Rất kỳ lạ là ở đó không có ai nuôi chó, chúng tớ cũng không bao giờ ăn thịt chó. Sự tồn tại của mèo mang lại lợi ích rất lớn cho người dân địa phương: không còn chuột phá, mùa màng bội thu, cũng không lan truyền dịch bệnh. Vì vậy mọi người đều hết sức yêu quý mèo, mà truyền thuyết về mèo cũng rất nhiều.
Câu chuyện đầu tiên tớ biết là do em trai của ông nội tớ kể. Ông đã qua đời vào năm ngoái. Lúc kể chuyện này cho tôi, ông vẫn còn rất khỏe mạnh, tuy gần tám mươi tuổi nhưng tóc bạc mà da dẻ hồng hào, nói năng rõ ràng dứt khoát. Chỉ là đôi mắt trũng sâu, nhìn thoáng qua có chút đáng sợ, vì bị đục thủy tinh thể nặng mà ông lại không muốn phẫu thuật, nên đành vậy.
Để tiện kể lại, phần dưới đây tôi sẽ dùng giọng của ông ấy.”
“Năm đó ta và ông nội cháu mới mười mấy tuổi. Sau làng có một ngọn núi, bọn ta thường lên đó chơi, hoặc may mắn thì có thể săn được vài con thú nhỏ. Phải biết rằng trẻ con ở nông thôn từ rất sớm đã biết tự nuôi sống mình rồi. Dĩ nhiên, bọn ta biết trên núi có sói, nhưng thường không đi xa, chỉ quanh quẩn ở sườn núi. Hơn nữa ông nội cháu rất giỏi phân biệt lãnh địa của sói, biết chỗ nào không được đến, chỗ nào có thể đi.
Trước kia bọn ta cũng từng nghe nói trong thôn có truyền thuyết mèo tám đuôi, nghe nói nó là của một vị thiếu niên trong thôn nuôi mấy trăm năm trước, là một con mèo cực kỳ lớn. Lớn đến cơ hồ có thể bằng một con chó bình thường. Hơn nữa toàn thân tuyết trắng, đuôi thô lại dài. Người thời đó đều rất kính sợ con mèo này. Bọn họ cho rằng con mèo này có khả năng chính là mèo yêu.Sau khi thiếu niên qua đời, con mèo này liền không thấy tăm hơi, sau đó lần lượt có người tuyên bố từng thấy con mèo này, mà con cháu của thiếu niên này không ai mà không thăng quan tiến chức. Cuối cùng thành vọng tộc nổi danh trong thôn. Tất cả mọi người đều cho rằng đây là của mèo yêu ban tặng. Nhưng con cháu của thiếu niên ngậm miệng không đề cập tới. Bởi vì cấm kỵ, nếu kể chuyện của bạn và mèo tám đuôi cho người bên ngoài sẽ giảm thọ. Nhưng dù sao ông cũng sống đủ rồi, nói cho con biết cũng không hề gì (nói tới đây, ông chú cười sang sảng).
Thời tiết ngày đó vốn rất tốt, nhưng thời tiết tháng sáu chỉ trong khoảnh khắc đều có thể biến hóa, mặc dù một tay quan sát thời tiết giỏi như ông đây cũng sơ sót. Lần đó ông không gọi ông nội con đi cùng. Bởi vì anh ấy phải đến trường ở tỉnh lị học. Không thể buông thả giống ông vậy. Do đó ông một mình một người muốn lên núi hái chút nấm hoặc chuẩn bị chút thịt rừng. Nhưng chưa chờ ông đi tới sườn núi. Đã đổ xuống một trận mưa thật lớn, giờ nhớ lại ông đây mấy mươi năm qua cho tới giờ chưa từng gặp trận mưa nào to như vậy. Ông đành phải tìm một nơi lá cây tương đối rậm rạp trú một chút. Bầu trời nhanh chóng ảm đạm, không khí cũng rất áp lực. Ông cơ hồ quên mất đang là buổi sáng. Ngay khi mưa to xối xả cùng chớp giật, ông mơ hồ nghe thấy tiếng sói tru. Theo lý thời điểm này, hơn nữa lại dưới cơn mưa to này sói chắc hẳn không thể nào ra ngoài kiếm ăn. Nhưng rất nhanh tiếng sói tru thứ hai đã chứng thật suy đoán của ông.
Không đợi ông rời khỏi đó, ông đã nhìn thấy bốn con sói vây quanh mình. Ông không phải lần đầu tiên thấy sói, trước kia từng theo cha lên núi bắt sói. Nhưng về sau chỉ đi theo người lớn chơi một chút. Nhưng lần này ông có khả năng thực sự sẽ sa vào bụng sói rồi. Ông bắt đầu run lẩy bẩy, cũng không rõ là sợ hãi, hay là do mưa tưới lạnh.
Mỗi ngày nó đều kêu lên với ông, nếu không thì phe phẩy đuôi ngồi xổm ở cửa. Ông biết nó không muốn sống ở đây. Nó muốn mau chóng thỏa mãn nguyện vọng của ông, thiếu một cái đuôi, sau đó lại lặp lại việc tu luyện vĩnh viễn như vậy. Nhìn bóng lưng nó ông cảm thấy nó rất đáng thương.
Ngày đó ông ngồi trước mặt nó hỏi: "Có phải nguyện vọng gì cũng có thể thực hiện hay không?"
Nó không lên tiếng, chỉ uể oải nhìn ông.
"Vậy, nguyện vọng của ta chính là ngươi có thể có chín cái đuôi." Ông nói rõ ràng từng chữ.
Mèo tám đuôi sững lại. Đôi mắt như mã não đen tràn đầy nghi hoặc, rồi dần dần chuyển thành một ánh nhìn mà sau này ông mới hiểu, đó gọi là lòng biết ơn. Có lẽ cuối cùng nó đã hiểu ý của Phật Tổ, chỉ khi gặp được một người sẵn lòng giúp nó viên mãn, thực hiện nguyện vọng vì nó, thì nó mới có thể mọc đủ chín cái đuôi. Những người trước đây đều ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân, cho rằng việc mèo tám đuôi thực hiện mọi điều ước cho họ là chuyện đương nhiên. Họ chưa từng nghĩ đến cảm nhận của nó, bởi mỗi cái đuôi đều phải trải qua mấy chục năm tu luyện mới có được.
Mèo tám đuôi chậm rãi đứng dậy, phủ phục trước mặt ông, liếm nhẹ tay ông, rất ấm. Ông thấy mắt nó hơi ướt, có lẽ là nước mắt.
Nó không còn là mèo tám đuôi nữa. Ông nhìn thấy nó mọc ra chín cái đuôi, lộng lẫy và hùng vĩ vô cùng, thân thể nó tỏa ra ánh sáng trắng. Về sau, thằng Thiết Đản cùng làng còn thề sống thề chết rằng hôm đó nó nhìn thấy nhà ông phát ra ánh sáng trắng chói lòa.
Ông đứng nhìn nó rời đi, trong lòng vẫn có chút mất mát. Ông biết, cả đời này sẽ không còn gặp lại nó nữa.
Nhưng dường như những năm tháng sau đó, trong vô hình ông vẫn luôn được nó phù hộ. Cả đời ông chẳng làm nên nghiệp lớn gì, vậy mà lại sống vui vẻ, bình yên; con cái hiếu thuận, thân thể khỏe mạnh. Có lẽ tất cả đều nhờ phúc của nó. À, hôm qua ông còn mơ thấy nó, nó nói sắp đến đón ông rồi.”
Trên đây là lời kể của ông chú. Lúc đó tôi nghe xong cũng chỉ nửa tin nửa ngờ. Tớ biết trong y học có một loại bệnh gọi là “tưởng tượng”, thường gặp ở người già, thân thể vẫn khỏe mạnh, nhưng trí nhớ hỗn loạn, họ thường ghép nối những chuyện không liên quan lại thành ký ức của riêng mình. Tớ không biết liệu ông chú có mắc phải kiểu bệnh đó hay không.
Nhưng không lâu sau, trước khi tớ rời quê, ông đã qua đời. Ra đi vô cùng thanh thản, ban ngày nằm ngủ trên chiếc ghế mây rồi đi luôn. Người nhà cũng nói, đó gọi là “hỉ tang”.
Trong tang lễ, tớ là người lớn tuổi nhất trong thế hệ mình, nên đêm đầu tiên phải thức canh linh cữu. Đêm hôm đó xảy ra một chuyện đã chứng thực lời kể của ông chú.
Khoảng sau hai giờ sáng, phần lớn mọi người đã về hết, chỉ còn lại vài người trông linh, nhưng hầu như đều đã ngủ say. Riêng tớ lại tỉnh táo lạ thường. Nghĩ đến người thân mấy hôm trước còn nói cười với mình, giờ đã âm dương cách biệt, trong lòng không khỏi buồn bã. Nhưng trong đêm tĩnh mịch, tớ lại nghe thấy một tiếng mèo kêu, không hề đáng sợ quỷ dị như trong phim, mà lại vô cùng dịu dàng.
Và tớ cũng nhìn thấy… nhìn thấy mèo tám đuôi, không, phải gọi là mèo chín đuôi mới đúng. Giống hệt như lời ông chú miêu tả, người lần đầu nhìn thấy nó đều phải kinh ngạc trước vẻ đẹp ấy. Bộ lông trắng như tuyết, đôi mắt đen như mặc ngọc, cùng chín cái đuôi trắng lơ lửng càng khiến nó toát lên vẻ cao quý, ung dung.
Nó đi thẳng về phía tớ, hoàn toàn không để ý đến sự kinh ngạc của tớ. Tớ rất muốn gọi mọi người dậy, nhưng miệng lại không thốt ra được lời nào.
Tớ chỉ có thể nhìn nó bước đến trước linh cữu của ông chú, giống hệt như năm xưa khi rời đi, nó liếm nhẹ tay ông, rồi tan biến như một làn khói.
Qua thật lâu, tớ phát hiện tớ đã có thể nói thành tiếng. Nhưng tớ không kể cho những người khác, tớ biết thế nào cũng sẽ bị trêu chọc cười nhạo mà thôi, hơn nữa trong lúc mai táng nghiêm túc thế này chỗ chúng tớ rất kiêng dè. Sau khi tang lễ của ông chú kết thúc, tớ mới trở về nhà, hơn nữa sau này tớ cũng chưa từng gặp qua mèo tám đuôi nữa. Truyền thuyết về nó tựa hồ cũng đã kết thúc."Con mèo thật thần kỳ mà." Tôi nhịn không được cảm thán nói.
"Chính xác, nhưng cậu tin không?" Bạn tôi hỏi.
"Đương nhiên, nếu người khác nói tớ còn có thể không tin, nhưng cậu nói có ly kỳ mấy tớ cũng tin." Tôi kiên định nói.
"Vậy là tốt rồi, nhân sinh có được một tri kỷ chết cũng không tiếc, có cậu tin là đủ rồi." Bạn tôi cười vỗ vỗ bả vai tôi, ý bảo tôi nghỉ ngơi sớm một chút. Tôi biết câu chuyện đêm nay đã kết thúc. Sau khi bạn tôi rời khỏi. Phòng lại khôi phục sự yên tĩnh của mình tôi. Lúc này, con mèo của bạn tôi lại từ bên ngoài trở về. Tôi nhìn con mèo đáng yêu này, nghĩ thầm, nó có thể chính là con mèo tám đuôi kia không. Nếu ai có duyên nhìn thấy mèo tám đuôi, nhớ kỹ nhất định phải nói ước nguyện muốn nó có chín đuôi, bởi vì chúng quanh quẩn ở nhân thế rất cô đơn tịch mịch.
Tap nay ko co gj nhung cung thank ban Tiêu
Trả lờiXóaThanks chi Tieu nhieu.<3
Trả lờiXóaĐây là tập hnay hả c.Tiêu
Trả lờiXóaMiêu tả về mèo tám đuôi này rất giống hình tượng cửu vỹ yêu hồ mà mấy bác làm phim hay dựng lên. Cám ơn bạn đã dịch truyện :)
Trả lờiXóaTrong số này sao lại có một truyện dễ thương như thế này nhỉ? Thích quá >_<
Trả lờiXóaĐọc xong thích quá mò mẫm trên google ra cái này, enjoy nha Tiêu <3
Trả lờiXóahttps://www.youtube.com/watch?v=79XQAbxb8BA
wow cám ơn người nhé *O* ko ngờ có cả phim hoạt hình lun :3
Xóa